Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 385:
Một người mang họ Minh vậy mà dám giả mạo người nhà họ Hoắc. Đầu óc người này có vấn đề hay sao?
Cố Thích Phong với sắc mặt trắng bệch cùng Bạc Dịch Ninh với đôi mắt đầy tơ máu được hiệu trưởng Lý dắt tới đây.
Nghe được những lời người phụ nữ kia nói, anh nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
“Ha ha ha! Hoắc tổng, anh nhìn thấy chưa. Đây chính là hậu quả ngày thường anh không chịu nhận phỏng vấn, cũng không cho công khai ảnh chụp!”
“Ha ha ha! Đường đường là tổng tài của tập đoàn Hoắc Thị, Hoắc Trầm Lệnh người cầm quyền gia tộc đứng đầu Hoa Quốc lại bị người ta nói giả mạo, ha ha ha…… Đây chính là chuyện buồn cười nhất năm nay!”
Mẹ Vương Lộ không dám tin mà nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh, nhưng đến cả cái liếc mắt Hoắc Trầm Lệnh cũng không cho cô ta. Ông ôm Tể Tể đi ra ngoài, rồi nói chuyện với Cố Thích Phong ở cửa.
“Sao cậu lại tới đây?”
Cố Thích Phong vội vã muốn đi bế Tể Tể lại bị Hoắc Trầm lệnh nghiêng người tránh đi.
“Nói đi!”
Cố Thích Phong nhìn Bạc Dịch Ninh bên cạnh, muốn nói nhưng lại thôi.
Bạc Dịch Ninh cũng quen biết Hoắc Trầm Lệnh, nhưng giữa hai người lại không hề thân thiết, nên chỉ có thể vội vàng chào hỏi.
“Hoắc tổng, tôi là Bạc Dịch Ninh.”
Hoắc Trầm Lệnh gật gật đầu, xem như đã đáp lại lời chào.
Tể Tể cũng cất tiếng chào hỏi: “Cháu chào chú Cố, cháu chào chú Bác.”
Hiệu trưởng Lý ở bên cạnh rốt cuộc cũng tìm được cơ hội nói chuyện: “Hoắc tổng, bà Hoắc đang ở văn phòng của tôi, còn về việc liên quan đến bạn nhỏ Tể Tể và bạn nhỏ Vương Lộ tôi cũng đã kiểm tra camera theo dõi, bất cứ lúc nào anh cũng có thể xem.”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Cảm ơn, làm phiền hiệu trưởng mời vị phụ huynh kia cùng tới!”
Hiệu trưởng Lý vội gật đầu: “Đương nhiên rồi, Hoắc tổng, mời anh.”
Chờ đến lúc Hoắc Trầm Lệnh ôm Tể Tể cùng Cố Thích Phong vừa rời đi, Bạc Dịch Ninh cũng chuẩn bị đi theo.
Đúng lúc này anh mới nhớ ra Cố Thích Phong từng nói con trai nhỏ của anh học cùng lớp với con của Hoắc tổng, vì thế liền vội vàng đi tìm Bác Niên.
“Bác Niên, con cũng lại đây đi.”
Bạn nhỏ Bác Niên nhìn thấy người cha đã vài ngày chưa gặp mặt bỗng nhiên xuất hiện ở cửa lớp học, khiến khuôn mặt nhỏ vẫn lạnh lùng nháy mắt lộ ra một nụ cười thật tươi.
“Cha ơi.”
“Cha, là Vương Lộ tự té ngã, không liên quan gì đến Minh Tể Tể, càng không liên quan gì đến con.”
Bạc Dịch Ninh bế con trai lên rồi rời đi.
“Cha biết rồi, chúng ta cũng đi xem thôi.”
Điểm chết người chính là…… Cố Thích Phong dẫn anh tới nhà trẻ để cứu mạng, nhưng hiện tại phải cứu thế nào đây?
Anh không hiểu ra sao, nhưng cũng biết Cố Thích Phong không phải người không đàng hoàng, chỉ có thể nhẫn nại chờ đợi.
Lúc Tể Tể được cha ôm đi lướt qua Bạc Dịch Ninh, đôi mắt to tròn đen nhánh lập tức xoay chuyển.
Cô bé ghé đầu vào vai cha, hết liếc nhìn Bạc Dịch Ninh lại liếc nhìn Bạc Niên. Chờ đến lúc cha ôm cô bé đi xa, nhìn thấy Bạc Dịch Ninh bế Bạc Niên lên, trên khuôn mặt Tể Tể liền lộ ra một nụ cười mềm mại.
Hóa ra nguồn gốc của sát khí chính là từ trên người chú kia sao.
“Tể Tể, con đang cười cái gì thế?”
Tể Tể sợ người khác nghe thấy liền ôm chặt cổ cha, sau đó lại ghé sát tai cha thì thầm.
“Cha, Tể Tể phát hiện ra cái chú mà chú Cố dắt đến, sát khí trên người chú ấy rất nặng, nhiều nhất hai ngày nữa liền phải đến địa phủ báo danh.”
Nghe xong những lời Tể Tể nói, Hoắc Trầm Lệnh nháy mắt liền hiểu ra vì sao vừa rồi Cố Thích Phong muốn nói lại thôi.
Trong đầu ông xẹt qua hình ảnh gương mặt Bạc Dịch Ninh tái nhợt quá mức, còn có bọng mắt màu xanh lơ. Đây hẳn là tới tìm Tể Tể nhờ giúp đỡ rồi?
Hoắc Trầm Lệnh thầm tính toán trong lòng, ông hạ giọng hỏi con gái bảo bối.
“Sát khí trên người chú ấy nặng như vậy, còn trên người con trai của chú ấy thì sao?”
Không phải là ông quá đa nghi, mà là lúc trước ông từng bị người nhà họ Trương tính kế, đến cả Tư Tước cũng bị tính kế.
****3:
Nhắc tới bạn nhỏ Bạc Niên, Tể Tể liền hừ một tiếng, tiếng hừ cũng đã đè xuống rất thấp, rõ ràng có chút không thoải mái.
“Cũng có, xem như đã chắc chắn cậu ấy chính là mục tiêu kế tiếp, nhưng hiện tại cũng xem như không nghiêm trọng lắm.”
Trước mắt không nghiêm trọng, nhưng nếu như chỗ Bạc Dịch Ninh không xử lý tốt, sát khí kia quả thực sẽ nhanh chóng chuyển dời lên người những người thân có quan hệ huyết thống với mình.
Hiếm khi Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy Tể Tể lại có ý kiến với bạn nhỏ nào đến vậy, nhất thời liền thấy kinh ngạc.
“Tể Tể…… Không thích bạn nhỏ kia sao?”
Tể Tể ngọ ngậy vào trong lòng ngực của cha, cô bé ngoan ngoãn mà ghé đầu vào vai, tiếp tục thì thầm với cha mình.
“Cha ơi, vốn dĩ Tể Tể định nói cho cậu ấy biết, nhưng liên tiếp hai lần, cậu ấy đều chê Tể Tể phiền phức, không cho Tể Tể nói chuyện. Hơn nữa cậu ấy còn nói Tể Tể là con gái, nhưng không biết dè dặt.”
Hoắc Trầm Lệnh đen mặt.
“Con mới ba tuổi rưỡi thì cần gì phải hiểu dề dặt kia chứ?”
Được cha tán thành, Tể Tể bỗng cười híp mắt.
“Tể Tể biết rồi ạ, Tể Tể sẽ không tức giận nữa, nhưng Tể Tể cũng không muốn cùng cậu ấy nói chuyện.”
Ánh mắt Hoắc Trầm Lệnh trầm trầm, ông dịu dàng vuốt ve ót con gái.