Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 384:
Thân hình mẹ Vương Lộ tương đối cao khỏe, còn cô giáo sinh hoạt tuy cao nhưng lại gầy. Sau khi bị cô ta lôi kéo liền suýt nữa té ngã.
Mà lúc lôi kéo người thì cũng là lúc mẹ của Vương Lộ đã xông về hướng Tể Tể.
Vốn dĩ Tể Tể đang quay đầu nhìn về phía cha mình, đột nhiên có người gọi tên liền quay đầu nhìn lại.
Chớp mắt một cái, một bà dì cao béo đã vọt tới trước mặt bé.
Tể Tể còn chưa kịp nói chuyện, cái bạt tay của dì béo kia đã in hẳn lên mặt bé.
****2:
“Tể Tể!”
Một giọng nam trầm lạnh lùng cùng một giọng nói trẻ con đồng thời vang lên, đồng thời giáo viên sinh hoạt cũng chạy tới, muốn ngăn lại cảnh tượng này.
Nhưng đáng tiếc vẫn chậm.
Tốc độ của mẹ Vương Lộ quả thật quá nhanh, hơn nữa còn vô cùng mạnh mẽ.
Nhìn tư thế kia đi, cho dù Tể Tể có bụ bẫm, phỏng chừng cũng có thể bị một cái tát kia đánh đến ngã nhào xuống đất.
Cả một đám bạn nhỏ trừng lớn mắt, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Sau đó mẹ của Vương Lộ bỗng nhiên kêu lên một tiếng thảm thiết, rồi liên tục lảo đảo về phía sau, tay cô ta bị một cánh tay thon dài khống chế, chỉ có thể tiếp tục kêu.
“A! Đau đau đau! Mau bỏ tay ra, bỏ tay ra!”
Tể Tể vội vàng xoay người, trực tiếp nhào vào lòng cha.
“Cha!”
Vừa lao vào vòng tay của cha, bé vừa liếc nhìn Bác Niên, người cùng cha xông tới rồi hung hăng đánh vào chân mẹ Vương Lộ.
Sau khi hung hăng đánh vào chân mẹ Vương Lộ, Bác Niên liền lập tức lùi lại, lúc này cũng đang liếc mắt nhìn Tể Tể.
Tể Tể mím môi rồi quay đầu sang hướng khác.
Tể Tể chỉ là một cô bé rụt rè mà thôi.
Tầm mắt Hoắc Trầm Lệnh đảo qua Bác Niên ở bên cạnh, sau đó dồn toàn bộ sự chú ý vào người phụ nữ không phân rõ phải trái trước mặt.
Vừa chế trụ cổ tay cô ta, vừa dùng sức từng chút từng chút một.
“Gọi con gái cô tới đây, tôi phải hỏi nó xem Tể Tể nhà tôi đã đẩy ngã nó khi nào, ở đâu!”
Mẹ Vương Lộ không ngừng kêu la thảm thiết, còn giáo viên sinh hoạt vừa gấp gáp, vừa lo sợ.
“Cha Tể Tể, nơi này là phòng học, còn có rất nhiều bạn nhỏ, anh xem……”
Hoắc Trầm Lệnh trả lời lại một cách đầy mỉa mai: “Làm sao, là cha của Tể Tể, mà ngay cả con gái mình cũng không thể bảo vệ hay sao? Mà cô ta lại có thể ngang nhiên ở lớp học đánh người?”
Cô giáo sinh hoạt liền xin lỗi một cách lúng túng: “Cha Tể Tể, thật xin lỗi, đều là do tôi không bảo vệ tốt Tể Tể.”
Tể Tể ngẩng đầu lên, dùng giọng nói non nớt của mình giải thích: “Cha, cô giáo đã cố gắng hết sức rồi.
”
Đương nhiên Hoắc Trầm Lệnh biết cô giáo sinh hoạt đã cố gắng hết sức, nhưng nét mặt vẫn trầm lặng như nước.
Nếu ông tới trễ hơn một chút, có phải Tể Tể sẽ nhận thêm một cái tát tiếp theo của ai kia?
Cho dù Tể Tể không giống những người bình thường khác, vẫn có thể tránh đi, nhưng cũng không thể nào thay đổi được sự thật mẹ Vương Lộ đánh con gái ông một bạt tai ngay trong phòng học.
Tất cả mọi chuyện không tốt đều không hề xảy ra, đó là bởi vì thực lực của bản thân bọn họ, hoàn toàn không liên quan gì đến mẹ Vương Lộ muốn đánh người?
Hoắc Trầm Lệnh không nhìn cô giáo sinh hoạt nữa, mà là giơ tay hất mẹ Vương Lộ về phía sau.
Nhìn chằm chằm khuôn mặt vặn vẹo, đau đến mức suýt chút nữa té ngã của mẹ Vương Lộ, giọng nói Hoắc Trầm Lệnh lạnh lẽo.
“Cô lập tức xin lỗi con gái Tể Tể của tôi ngay, giữa chúng ta cũng không cần ồn ào đến mức quá khó coi!”
Mẹ Vương Lộ là một trong những ủy viên của hội phụ huynh, nào đã từng nếm qua loại uất ức thế này.
Vừa được tự do, cô ta lập tức căm tức nhìn Hoắc Trầm Lệnh.
“Dựa vào cái gì mà tôi phải xin lỗi? Con gái anh đẩy ngã con gái của tôi, cho dù phải xin lỗi cũng nên là con gái anh xin lỗi con gái tôi. Bất kể việc này có nói thế nào đi nữa thì chúng tôi vẫn là người có lý, đã đẩy con gái tôi còn đòi nói đạo lý nữa chứ, thiên hạ này làm gì có đạo lý nào như vậy!”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu, khom lưng bế Tể Tể lên.
“Được rồi, vậy cô hãy đợi thư của luật sư từ bộ phận pháp lý của Tập đoàn Hoắc Thị đi!”
“Hừ! Thư của luật sư, anh muốn hù dọa ai vậy? Lại còn bộ phận pháp lý của tập đoàn Hoắc Thị nữa chứ. Con gái anh họ Minh, anh lại đợi thư của luật sư gửi từ bộ phận pháp lý của Hoắc Thị, thật sự nghĩ tôi không có chút kiến thức nào hay sao?”
Quả thật nhà họ Hoắc có nhận nuôi một cô con gái, nhưng con cháu nhà họ Hoắc đi học thường sẽ học ở nhà trẻ hàng đầu trong khu vực biệt thự Lam Hồ, chứ không phải nhà trẻ song ngữ gần khu vực biệt thự Lam Hồ.
Mẹ Vương Lộ cảm thấy bản thân nói vẫn chưa đã, bởi cô ta đã kìm chế tức giận lắm rồi.
Suy cho cùng, thân hình người đàn ông trước mặt vừa cao vừa mạnh mẽ, thần sắc lại hờ hững vô tình, chưa kể khuôn mặt anh ta lại quá đẹp.
Mà những người đàn ông đẹp cho dù ở nơi nào cũng đều khiến người ta yêu thích.
Nếu không phải con gái của đối phương đẩy ngã con gái của cô ta, thì có lẽ cô ta cũng sẽ dành một thái độ tốt hơn để đối xử với anh ta.
Cuối cùng chỉ đen mặt nhắc nhở Hoắc Trầm Lệnh: “Anh ở đâu tới đây? Chẳng lẽ không biết tập đoàn Hoắc Thị là gia tộc có sản nghiệp đứng đầu Hoa Quốc?”