Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 381:

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu với Giang Lâm, tỏ ý cậu tiếp đãi Trần Kiến Đào, còn chính mình thì nhanh chóng rời đi.

“Cha biết rồi, cha lập tức tới ngay đây.”

Hoắc Trầm Lệnh đi ra khỏi phòng làm việc rồi nhanh chóng bước vào thang máy, sau đó trực tiếp đi xuống tầng hầm đậu xe.

Lái xe ra khỏi tầng hầm đậu xe, Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên nhớ tới một vấn đề.

Ông không biết cháu trai nhỏ kia của bà Bạc học ở nhà trẻ nào.

Hoắc Trầm Lệnh sầm mặt, gọi điện thoại cho Giang Lâm.

“Giúp tôi tra một chút xem con trai nhỏ của Bác Dịch Ninh học ở nhà trẻ nào.”

“Vâng!”

Trong trường mầm non song ngữ quốc tế Hán Ninh, bạn nhỏ Bác Niên cũng ba tuổi rưỡi đột nhiên hắt xì một cái.

Nhóc nhíu chặt đôi mày nhỏ đẹp rồi dịch dịch người sang bên cạnh, bạn nữ bên cạnh lại dịch dịch gần về phía nhóc, dùng vẻ mặt đầy mong đợi nhìn nhóc.

“Bác Niên, chúng ta cũng nhau chơi trò chơi đi?”

Bác Niên nhíu mày: “Tớ nói lại lần nữa, tớ không muốn chơi, cậu cách xa tớ ra một tí!”

Bạn nữ đó không vui, có chút dung dữ.

“Bác Niên, cậu không chơi với tớ, tớ sẽ nói với giáo viên là cậu bắt nạt tớ!”

Hiển nhiên Bác Niên không chỉ bị uy hiếp một lần, nhóc con nghiêm mặt, xoay người bước đi không quay đầu lại.

Bạn nữ đó không hài lòng, vội vàng đuổi theo.

Kết quả chạy quá nhanh, mới vừa chạm tới góc áo của Bác Niên đã ngã cái bịch xuống mặt đất, đau tới cô bé lập tức gào khóc lên.

“Hu hu hu.., cô Tôn ơi, Bác Niên cậu ấy bắt nạt em! Hu hu hu, chân đau quá…”

Cô Tôn đang dắt Tể Tể đi tới từ phòng làm việc, đúng lúc nhìn thấy khoảnh khắc Bác Niên quay người bước về phía trước kéo ngã Vương Lộ.

Cô Tôn vội vàng buông tay của Tể Tể ra rồi chạy qua đó ôm Vương Lộ lên.

“Cô đưa em tới phòng y tế kiểm tra một chút.”

Mặc dù bạn nhỏ Vương Lộ đang khóc nhưng vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía của Bác Niên.

“Cô Tôn, là Bác Niên cậu ấy bắt nạt em, cậu ấy cố ý kéo ngã em… hu hu hu… em phải nói cho mẹ em biết… hu hu hu…”

Cô Tôn nhìn đầu gối của Vương Lộ có một chỗ sưng đỏ, vừa vỗ về bé vừa nhìn về phía Bác Niên và Tể Tể.

“Bác Niên, đây là Minh Tể Tể, là bạn học mới tới lớp của chúng ta, cô phải đưa bạn Vương Lộ tới phòng y tế, em có thể giúp cô dẫn bạn Tể Tể cùng tới phòng học được không?”

Bác Niên nhìn về phía Minh Tể Tể, Tể Tể cũng đang nhìn cậu.

Ngay khi nhìn thấy Bạc Niên, con mắt của Tể Tể co lại.

Sát khí nặng quá!

Nhưng sát khí đó của cậu bé không hề tản ra từ trên thân mà giống như là nhiễm từ chỗ nào đó rồi vẫn luôn không tản ra.

Thật là kỳ lạ.

Tể Tể nhìn tới thất thần, vốn dĩ Bác Niên cảm thấy bạn học mới tới này đẹp như búp bê vậy, cũng rất thích.

Kết quả thì phát hiện bạn học giống như búp bê này vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu giống như những bé gái cậu không thích nhất, giống như cậu là một miếng xương sườn kho, lúc nào cũng có thể ăn cậu cái ngoàm.

Cậu lập tức cảm thấy bài xích.

Nhưng cậu vẫn nghe lời của cô Tôn, cho nên nghiêm mặt đi qua, dắt lấy tay của Tể Tể.

Tể Tể nhìn dáng vẻ không tình nguyện của cậu thì trực tiếp rút tay lại.

Bé chẳng muốn làm khó bạn nhỏ này đâu.

Cô Tôn dùng một tay động viên xoa xoa đầu Tể Tể: “Tể Tể, em mau đi về phòng học với Bác Niên đi, cô sẽ mau về thôi.”

Vương Lộ thò đầu ra khỏi khuỷu tay của cô Tôn nhìn về phía Bác Niên, đúng lúc nhìn thấy vừa rồi Bạc Niên dắt lấy tay của Tể Tể, thế là trong bỗng chốc bé lại khóc càng to hơn.

“Hu hu hu… hu hu hu… em phải nói cho mẹ em, Bạc Niên và bạn học mới tới cùng nhau bắt nạt em…”

Tể Tể vừa định nói: “Tớ không có bắt nạt cậu”, nhưng nhớ tới dặn dò của cha Minh Vương, bé lại nuốt lời nói trở lại.

Ít nói nhìn nhiều, nghe nhiều.

Bạc Niên nhìn cũng chẳng thèm nhìn Vương Lộ, cũng không có thái độ tốt gì với Tể Tể, giọng nói lạnh lùng, vẻ mặt còn lạnh hơn.

“Đi theo!”

Tể Tể không nói chuyện, nhấc chân nhỏ cất bước đi theo.

Chỗ này cách phòng học còn một đoạn, chỗ nào cũng có camera, đã có giáo viên đứng ở cửa phòng học đợi bọn họ.

Mặc dù Bạc Niên và Tể Tể cùng tuổi, nhưng cao hơn Tể Tể nửa cái đầu, còn là dáng người mảnh khảnh, cậu căn bản chẳng muốn đợi Tể Tể cùng đi nên bước đi rất nhanh.

Vốn dĩ Tể Tể đang đi từ từ, nhìn bóng lưng trước mặt càng ngày càng nhanh, cũng bước theo càng ngày càng nhanh hơn, cùng với những tiếng hì hục non nớt, vậy mà bé lại đến cửa lớp học trước Bạc Niên hai bước.

Đứng ở cửa phòng học, Tể Tể lễ phép chào hỏi với giáo viên.

“Em chào cô giáo ạ, em là Minh Tể Tể.”

Cô Vệ nhìn thấy tất cả, cô ngồi xổm xuống ôm Tể Tể lên.

“Tể Tể ngoan quá, cô là cô Vệ của lớp Sydney.”

Tể Tể nói với giọng nói non nớt: “Con chào cô Vệ ạ.”

Cô Vệ nhìn về phía Bác Niên đang đứng phía sau Tể Tể ngơ người ra thì có chút muốn cười, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

“Được rồi, Tể Tể và Bác Niên cùng nhau vào lớp học đi, lát nữa chúng ta sẽ lên lớp mỹ thuật nhé.”

Tể Tể được sắp xếp ngồi ở ghế nhỏ bên cạnh Bác Niên, bạn nhỏ Bác Niên không muốn thấy bé nên gần như là đều dùng cái gáy đối diện với bé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free