Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 382:

Tể Tể nhìn cậu, tò mò nhìn chằm chằm sát khí đang bao quanh người cậu.

Cậu không phải là người trong cuộc mà sát khí nhiễm phải đã nhiều tới vậy, vậy có phải người trong cuộc mà cậu tiếp xúc đã cách ngày tới địa phủ báo danh không còn xa rồi không?

Tể Tể do dự một lát rồi vẫn không nhịn được nhỏ giọng hỏi cậu.

“Bác Niên, cậu…”

Bác Niên nghiêm mặt đánh gẫy lời của bé: “Đừng nói chuyện với tớ!”

Tể Tể: “…’’

Những sát khí này vừa nhìn đã thấy không bình thường, nhất định là khí âm sát do người tạo thành, bình thường người nhiễm phải loại sát khí này đều sẽ chết oan, trình tự xử lý của địa phủ cũng sẽ nhiều hơn rất nhiều so với người chết bình thường.

Tể Tể nhớ tới cha Minh Vương còn đang dưỡng thương, quyết định nói nhiều thêm một câu.

“Bác Niên, cậu…”

Gương mặt nhỏ của Bác Niên đen lại, cậu nghiêng đầu qua nhìn về phía Minh Tể Tể.

“Minh Tể Tể, cậu là con gái, con gái phải dè dặt, cậu hiểu không?”

Tể Tể hiểu được hai chữ dè dặt này, trong địa phủ có rất nhiều nhân viên công tác là nữ, hơn nữa bọn họ đã làm việc ở địa phủ nhiều năm, thường nhắc tới hai chữ dè dặt này.

Tể Tể quyết đoán ngậm miệng lại.

Khóe mắt liếc nhìn về phía Bạc Niên một cái, nắm chặt nắm đấm thịt.

Tốt nhất là cậu có cốt khí này, sau này đừng nói chuyện với mình nữa!

Tốt nhất đừng cầu xin mình!

Mà ở một bên khác, sắc mặt Bác Dịch Ninh trắng bệch, trong mắt tràn đầy tia máu xông vào phòng làm việc của Cố Thích Phong.

“Cố Thích Phong, mau nói cho tôi biết đại sư mà giám đốc Đổng Đổng Quốc Dân nói rốt cuộc là ai, cậu đừng nói không phải cậu, nhưng ông ấy là do cậu cứu!”

Cố Thích Phong nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác mặt đầy râu ria giống như dầm mưa dãi năng cả một tuần của bạn tốt thì sững sờ.

“Cậu thế này là… bị người ta tính kế à?”

Bác Dịch Ninh gượng cười đau khổ: “Không thì sao hả?”

Cốc Thích Phong đang nhận điện thoại của Giang Lâm, nghe vậy thì nhìn về phía Bác Dịch Ninh: “Trợ lý đặc biệt của Trầm Lệnh hỏi con trai nhỏ của cậu đang học ở nhà trẻ nào?”

Bác Dịch Ninh nhíu mày: “Trường mẫu giáo song ngữ quốc tế Hán Ninh, làm sao vậy?”

Cốc Thích Phong khụ một tiếng, nghĩ tới tính đặc biệt chết tiệt của Tể Tể và cha bé thì vẻ mắt có chút vặn vẹo.

“Vậy chúng ta đi đón con trai cậu tan lớp đi, như vậy cậu cũng có khả năng còn cứu được!”

Bác Dịch Ninh: “???”

****1:

Lúc Tể Tể ở nhà trẻ, nếu có thể không nói chuyện thì sẽ không nói lời nào, thoạt nhìn là một đứa trẻ hiền lành, đáng yêu. Gặp ai cũng cười, rất nhanh Tể Tể đã lấy được thiện cảm của tất cả bạn nhỏ trong lớp ngoại trừ Bác Niên.

Vì vẫn luôn trong giờ học, các bạn nhỏ rất ít kề đầu ghé tai nói chuyện với nhau, bầu không khí bên trong lớp học vẫn rất tốt.

Bà Hoắc vẫn quan sát mọi chuyện thông qua camera trong phòng hiệu trưởng. Tuy không đến mức nóng nảy, nhưng bà cũng không vui vẻ cho lắm.

Bà nội Bác ở bên cạnh nhìn đi nhìn lại, cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

Hiệu trưởng Lý hỏi hai bà: “Bà Hoắc, bình thường khi Tể Tể ở nhà cũng rất ít nói chuyện cùng mọi người hay sao?”

Bà Hoắc lắc đầu: “Lúc ở nhà Tể Tể rất hoạt bát.”

Bà nội Bác bổ sung: “Tuy sáng nay tôi chỉ gặp cô bé ở bên ngoài duy nhất một lần, nhưng quả thật cũng rất hoạt bát, là một cô bé đặc biệt nhiệt tình và đáng yêu.”

Hiệu trưởng Lý nghĩ: “Bạn nhỏ Tể Tể hiện tại thoạt nhìn có vẻ không nói nhiều lắm, hơn nữa còn vô cùng trầm tĩnh, cũng có thể là bởi vì vừa tới nhà trẻ, vẫn chưa kịp thích ứng, chúng ta lại quan sát thêm xem sao.”

Bà Hoắc tất nhiên muốn cháu gái nhỏ và các bạn chơi cùng nhau, như vậy đề tài nói chuyện sẽ càng nhiều.

Những anh trai nhỏ nhất lớp cũng lớn hơn cô bé bốn năm tuổi, không thể nào nói những chuyện mà bạn bè cùng lứa tuổi nói được.

“Vậy chúng ta lại quan sát thêm đi.”

Bà nội Bác vội cùng Bà Hoắc nói chuyện: “Bà chị à, đứa cháu nội kia của tôi……”

Bà Hoắc giơ tay lên, bà cười lắc đầu ngắt lời bà nội Bác.

“Bác Niên là đứa trẻ ngoài mặt lạnh lùng nhưng nội tâm ấm áp. Lúc vừa bắt đầu gặp mặt, nó đối xử với ai cũng đều thế cả, mà điều này cũng có thể lý giải. Trẻ con mà, ai đối xử tốt với bọn nó, nó còn nhỏ cũng không quá hiểu rõ, nhưng trong lòng lại vô cùng rõ ràng.”

Tuy bà nội Bác thấy cháu nội làm vậy là không đúng, nhưng dù sao đi nữa vẫn là cháu ruột mình.

Bà sợ bà Hoắc sẽ thấy bất mãn khi cháu trai bà đối xử lạnh lùng với Tể Tể, hoặc cũng có thể vì thế mà khó chịu với cả nhà họ Bác, vậy nên bà mới muốn giúp cháu nội mình giải thích một chút.

Không ngờ rằng bà Hoắc hoàn toàn không để ý, cuối cùng mới khiến bà nội Bác thở phào nhẹ nhõm.

"Vậy chúng ta lại quan sát thêm xem. Có lẽ là nhất thời Tể Tể vẫn chưa kịp thích nghi, đợi lát nữa khi đã thích nghi được thì sẽ khôi phục lại tính cách hoạt bát của trẻ con thôi."

"Tôi đi nghe điện thoại một chút đã."

Bà Hoắc mỉm cười gật đầu, bà nội Bác liền đi ra ngoài nghe điện thoại.

Chỉ chốc lát sau liền tức giận đến thở phì phì.

Bà Hoắc nhìn cháu gái ngoan ngoãn cùng các bạn nhỏ khác chơi xếp hình cùng nhau, thỉnh thoảng sẽ gật gật hoặc lắc lắc đầu, rất ít nói chuyện thì tâm trạng bà càng khó chịu hơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free