Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 380:

Không tới nửa tiếng, cả khu biệt thự Lam Hồ đều biết con gái Hoắc Trầm Lệnh nhà họ Hoắc nhận nuôi vừa ngoan vừa ngọt ngào lại còn đáng yêu, làm cho mấy ông lão bà lão chỉ có cháu trai không có cháu gái ghen tị muốn chết.

Chạy xong một vòng rồi trở về nhà cũ, còn chưa bước vào cửa ba anh em nhà họ Hoắc đã nhận ra khách trong phòng khách hôm nay có hơi nhiều.

“A, nhìn kìa, Tể Tể về rồi!”

“Mau mau mau, Tể Tể, mau tới đây để bà Hàn ôm nào, bà Hàn quý cháu lắm!”

“Tể Tể, tới chỗ bà Tống này, bà Tống mang bánh quy sữa bò mới nướng xong cho cháu nè, ăn ngon lắm!”

Tể Tể nhìn trái nhìn phải, cuối cùng thì không biết nhìn ai, hai mắt đã sắp biến thành vòng nhang muỗi, sau đó bị bà Hoắc ôm lên.

“Tôi đang bảo sao sáng sớm các ông bà đều không đi dạo mà chạy tới nhà tôi uống trà làm gì, thì ra là nhìn trúng cháu gái cưng của tôi!”

Các bà lão đang ngồi cùng nhau uống trà cười lên.

“Tới nói chuyện với bà là thật, tới chơi với Tể Tể cũng là thật luôn.”

“Chao ôi, đây là cháu gái cưng Trầm Lệnh nhà bà tìm được ở đâu vậy, thật sự làm người ta thích quá mà, nhìn Tể Tể là tôi cũng muốn để thằng con tôi nhận nuôi một bé.”

Khóe miệng bà Hoắc giật giật.

Bà còn chưa nói chuyện, Tể Tể nằm trong ngực bà đã nói bằng chất giọng non nớt.

“Bà Hàn, Tể Tể chỉ có một thôi, có nhận nuôi nữa cũng không phải là Tể Tể đâu ~~”

Mấy người bà Hàn bị chọc bật cười ha ha.

Tể Tể lại dùng giọng nói non nớt nói: “Bà Hàn bà Tống bà Bạc bà Thư bà Từ, Tể Tể phải đi tắm rửa trước đã, mọi người uống trà với bà nội cháu trước đi ~ lát nữa Tể Tể sẽ xuống chơi với các bà ~~”

Các bà lão lại lần nữa bị giọng nói non nớt và vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của bé chọc tới cười không khép miệng lại được.

Nhìn Tể Tể trượt xuống khỏi lòng bà Hoắc, sau đó bước đôi chân nhỏ hì hục đi lên tầng, mấy người nhìn mà hận không thể ôm bé đi lên.

Bà Bạc hỏi bà Hoắc: “Nghe nói con bé đã ba tuổi rưỡi rồi, tới tháng chín có phải là sẽ đưa đi nhà trẻ không?”

Nhắc tới đi nhà trẻ, bà Hoắc lại thở dài: “Tạm thời không đi nữa, gan của Tể Tể khá lớn, có hơi chưa cần giáo viên, trước tiên mời người tới dạy tại nhà đã.”

Bà Từ tò mò: “Sao lại nói vậy?”

Thế là bà Hoắc kể một lượt chuyện hôm qua đưa Tể Tể đi nhà trẻ, trong một buổi sáng đã gây ra việc các bạn nhỏ của cả lớp khóc tới bốn lần.

Đầu tiên, các bà lão cảm thấy sững sờ, sau đó thì đồng loạt bật cười, rồi lại nhanh chóng nhìn về phía bà Bạc.

“Bà Bạc, không thì để Tể Tể tới nhà trẻ Bạc Niên nhà bà đang học đi, xem thử gan của thằng bé lớn hay là gan của Tể Tể lớn hơn?”

Bà Hoắc cũng biết thằng nhóc Bạc Niên đó, dáng dấp rất đẹp, nhưng mà cái tính cách đó… không phải chỉ là kém bình thường.

Lúc bà Hoắc đang định từ chối thì Tể Tể đã tắm rửa thay quần áo xong chạy bình bịch xuống nhà, xông thẳng vào trong lòng bà.

“Bà nội, Tể Tể còn có thể đi nhà trẻ ạ?”

Bà Hoắc sững sờ một chút: “Tể Tể vẫn muốn đi nhà trẻ sao?”

Tể Tể gật đầu: “Muốn ạ ~”

Bà Bạc đang sầu vì thằng nhóc phá phách nhà mình không ai có thể áp chế được, trong một buổi sáng Tể Tể có thể làm các bạn nhỏ cả lớp đều khóc thì nhất định là cũng không giống bình thường.

Thế là bà hỏi Tể Tể một cách yêu thương: “Tể Tể, cháu có muốn tới nhà trẻ của anh Bạc Niên đang học xem thử không?”

Tể Tể nhìn bà Hoắc, bà Hoắc thấy ba cháu trai lên tầng tắm rửa sắp xuống thì lập tức vỗ bàn.

“Được! Ăn xong bữa sáng bà nội đưa cháu tới nhà trẻ mà anh Bạc Niên cháu đang học.”

Hoắc Tư Tước vừa định xuống tầng đúng lúc nghe được lời này, biết chính mình sẽ không ngăn được, cậu vội vàng gọi điện thoại cho cha.

“Cha, bà nội lại muốn đưa Tể Tể đi nhà trẻ rồi.”

****0:

Trong phòng làm việc, Hoắc Trầm Lệnh đang nói chuyện với đội trưởng bộ ngành đặc biệt Trần Kiến Đào.

Trần Kiến Đào đi thẳng vào vấn đề: “Hoàng Thạch đã chết rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh nghe vậy thì nở một nụ cười không rõ ý.

“Ông ta cần phải chết, cũng chết rất đúng lúc!”

Trần Kiến Đào không hiểu gì cả: “Ông ta chết rồi tương đương với chết không đối chứng, thế còn gọi là chết rất đúng lúc à?”

Hoắc Trầm Lệnh khó được khi giải thích: “Nhà họ Cốc có thể lợi dụng dư luận treo nhà họ Hoắc chúng tôi trên đầu ngọn lửa thì ngược lại, nhà họ Hoắc chúng tôi cũng có thể làm như vậy!”

Ông gọi Giang Lâm vào.

“Bảo tất cả nhân viên phòng quan hệ xã giao tăng ca, đưa ra tin tức đạo trưởng Hoàng Thạch, người động tay động chân lên cầu An Thạch bị chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Phương Nguyên là Cốc Hưng Bác giết người diệt khẩu, chết không đối chứng!”

Vừa phân phó Giang Lâm xong, điện thoại của con thứ hai gọi tới.

“Tư Tước, làm sao vậy?”

Giọng nói của Hoắc Tư Tước được ép đến rất nhỏ, cũng rất gấp gáp.

“Cha, bà nội lại muốn đưa Tể Tể đi nhà trẻ rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh đứng dậy soạt một tiếng: “Lại?”

Tốc độ nói chuyện của Hoắc Tư Tước bên kia rất nhanh: “Sáng hôm qua đã đi một buổi sáng, tình hình không tốt lắm, vốn dĩ bà nội đã dự định mời người tới dạy Tể Tể tại nhà rồi, nhưng sau khi uống trà nói chuyện cùng với các bà Tống bà Bạc, bây giờ bà lại muốn dẫn Tể Tể tới nhà trẻ mà cháu trai của bà Bạc đang học.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free