Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 379:
Sau khi hoang mang thì lại không nhịn được bật cười.
“Tình yêu trĩu nặng này của Tể Tể, ha ha ha…”
Hoắc Tư Cẩn nhỏ giọng nhắc nhở bọn họ: “Nhỏ tiếng chút, khó có khi Tể Tể ngủ được buổi tối, đánh thức em ấy rồi các em cùng nhau thức khuya à?”
Hoắc Tư Thần cười ha ha: “Anh không ngủ, em không ngủ, chúng ta cùng biến thành cục cưng đầu trọc!”
Khóe miệng Hoắc Tư Cẩn giật giật: “Muốn trọc thì em trọc, anh đây không muốn!”
Hoắc Tư Tước: “Anh cũng không muốn!”
Hoắc Tư Thần: “…”
Hoắc Tư Cẩn ôm Tể Tể lên, lo bé lại rơi xuống lần nữa nên anh dứt khoát trực tiếp ôm lấy Tể Tể rồi cùng nằm lên giường, tiện thể dùng gối ôm chặn lại bên còn lại của Tể Tể, tránh cho Tể Tể lại bỗng nhiên rơi xuống.
Hoắc Tư Tước cười một tiếng: “Anh cả, em cảm thấy không cần phiền phức thế đâu, chúng ta trực tiếp chặn bằng sức người không được à?”
Hoắc Tư Thần đã nằm xuống ở đầu bên kia: “Anh cả, anh xem tư thế này có được không?”
Hoắc Tư Cẩn nhìn anh em ba người mỗi người chặn ở một hướng, một đầu khác thì là đầu giường, trừ khi Tể Tể lăn qua bọn họ thì mới có thể rơi xuống được thì không nhịn được bật cười.
“Được lắm!”
Giường đủ lớn nên không sợ một chiếc giường không đủ chứa ba người.
Ba anh em lo Tể Tể lại lén lút chuồn ra ngoài chơi nên ban đầu cũng không dám ngủ.
Sau đó thật sự quá buồn ngủ nên mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
Năm giờ sáng ngày hôm sau, Hoắc Tư Cẩn tình lại từ trong giấc mộng, anh vô thức gọi một tiếng.
“Tể Tể!”
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đồng thời bị làm cho tỉnh giấc: “Anh cả, Tể Tể lại đi đâu rồi?”
Ba anh em nhà họ Hoắc mau chóng liếc qua giường lớn, không nhìn thấy bóng dáng của Tể Tể đâu thì bị doạ tới vội vàng thức dậy định đi tìm người.
Ba anh em mới vừa xuống giường thì giọng nói buồn ngủ mê mang không rõ ràng của Tể Tể truyền tới qua lớp chăn dày.
“Anh cả anh hai anh ba, các anh đang làm gì vậy ạ?”
Ba anh em nhà họ Hoắc đã chạy tới cửa phòng: “…”
Hoắc Tư Cẩn vội vàng chạy lại: “Tể Tể?”
Tể Tể ở sâu trong ổ chăn hì hục bò ra, ban đầu có chút mệt mỏi, sau đó thì nghi hoặc khi không tìm thấy đường ra, giọng nói non nớt cũng trở nên sầu não.
“Anh cả anh hai anh ba, Tể Tể đang ở đâu vậy?”
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thân cũng chạy trở lại, nhìn thấy một cục nhỏ ở trên giường không biết đã chui vào vỏ chăn từ lúc nào đang xoay trái xoay phải nhưng vẫn không ra được thì không nhịn được mà bật cười.
“Tể Tể, sao em lại chui vào vỏ chăn rồi?”
Tể Tể: “Dạ?”
Hoắc Tư Cẩn vội vàng moi người ra, gương mặt của Tể Tể đỏ bừng, mái tóc rối bời, đôi con mắt to tròn long lanh vừa đen vừa sáng, muốn bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu đáng yêu, ba anh em nhà họ Hoắc lập tức nhìn sự đáng yêu này tới ngây người.
Hoắc Tư Thần: “Đáng yêu quá đi mất!”
Hoắc Tư Tước: “Muốn xoa quá!”
Hoắc Tư Tước trực tiếp ôm bé lên: “Giờ vẫn còn sớm, Tể Tể còn muốn ngủ nữa không?”
Tể Tể đã hết buồn ngủ rồi, nhìn thấy ba anh trai đã mặc xong quần áo thì có hơi tò mò.
“Anh cả anh hai anh ba, vừa nãy mọi người định đi làm cái gì vậy ạ? Có thể dẫn Tể Tể đi cùng không?”
Câu nói “Tưởng là không thấy em nên bọn anh định đi tìm em” của Hoắc Tư Thần bị Hoắc Tư Cẩn chặn ở trong miệng.
“Bọn anh đang chuẩn bị đi chạy bộ buổi sáng, Tể Tể có đi cùng không?”
Tể Tể chưa từng cùng chạy bộ buổi sáng với các anh trai nên vui vẻ gật đầu.
“Đi ạ!”
Ba lớn một nhỏ mặc quần áo thể thao trắng đen thống nhất rồi đi xuống tầng, sau khi chào hỏi với ông Hoắc đang ngồi đọc báo trên ghế sô pha thì ra khỏi cửa.
Bà Hoắc thò đầu ra khỏi phòng bếp.
“Ba đứa chạy chậm một chút, Tể Tể còn nhỏ, đừng để em bị mệt.”
Ngoài miệng thì ba anh em nhà họ Hoắc đồng ý nhưng trong lòng lại nảy ra cùng một suy nghĩ.
Nếu như ông bà nội nhìn thấy cái chân nhỏ kia của Tể Tể có thể lập tức kéo dài thành mấy mươi mét thì không biết sẽ có phản ứng gì.
Tể Tể nghiêng đầu dùng giọng nói non nớt nói chuyện với bà Hoắc.
“Bà nội yên tâm, sức khỏe của Tể Tể rất tốt, sẽ không bị mệt đâu ạ!”
Bà Hoắc vui tới thấy răng không thấy mắt: “Mau đi đi, chạy xong sớm về sớm ăn bữa sáng.”
“Vâng ạ, bai bai bà nội ~~~”
“Bai bai ~”
Nhà cũ nhà họ Hoắc ở khu biệt thự Lam Hồ, khu này được xây dựng xung quanh hồ nước xanh thiên nhiên, sáng sớm có không ít người đi tập thể dục
Sau khi đến nhà họ Hoắc, đây là lần đầu tiên Tể Tể cùng các anh trai ra ngoài chạy bộ đi dạo ở trong khu biệt thự, bởi vì dáng vẻ mũm mĩm nên dáng vẻ chạy tới chạy lui nghiêng nghiêng lắc lắc vô cùng đáng yêu, làm cho không ít ông bà già ra ngoài đi dạo lộ ra nụ cười yêu thương.
“Đây là cháu gái nhỏ của nhà họ Hoắc à? Đáng yêu quá đi mất!”
“Ôi chao! Mũm mĩm đáng yêu thế này, thật là làm người ta yêu thích mà!”
…
Tể Tể cũng không chút keo kiệt đáp lại.
“Ông cũng đáng yêu ạ ~”
“Bà cũng đẹp nữa, rất đẹp luôn, Tể Tể rất thích ~”
…
Giọng nói của bé vừa mềm vừa ngọt, nhìn ai cũng vui tươi cười híp mắt, cái miệng nhỏ thì rất ngọt, gặp ai cũng chào ông chào bà chào chú chào bác chào dì.