Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 378:
“Ôi! Mỗi ngày trên nhân gian có thể chết ít người đi một chút được không?”
“Nếu như bọn họ tuân thủ luật an toàn giao thông, đảm bảo mỗi này sẽ giảm tới bảy phần mười tỷ lệ chết!”
“Haiz!”
“Trong mùa này số trẻ con chết cũng hơi nhiều.”
“Mùa hè đến rồi, mấy đứa nhỏ thích đi bơi, nhân gian phải chú trọng tới giáo dục an toàn phòng chống đuối nước thôi!”
“Nhưng mà… mùa hè này, chỉ tính số lượng người chết do tai nạn xe cộ và đuối nước đã không dưới năm con số rồi, đấy còn chỉ là một vùng thôi đấy, xem của toàn quốc thì…”
“Làm việc làm việc! Mau khai thông tin, ghi vào kho số liệu của địa phủ, sau đó bộ xét duyệt bên kia sẽ xét duyệt mọi chuyện khi bọn họ còn sống, không có ý kiến bất đồng nào thì phát bảng số cho bọn họ để bọn họ đi xếp hàng đợi đầu thai, có ý kiến gì thì để Thập Điện Diêm Quân thẩm tra rồi báo cáo lên chỗ của Vương.”
Địa phủ bận tới nhốn nháo, Tể Tể ở nhân gian lại ngủ vô cùng ngon.
Khi Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lặng lẽ đi qua xem Tể Tể, phát hiện Tể Tể đã ngủ rồi thì đều không dám tin tưởng.
Hoắc Tư Cẩn sờ sờ gương mặt của Tể Tể: “Thế này là ngủ thật rồi.”
Hoắc Tư Thần bắt lấy ngón tay mập mập của Tể Tể chơi, mu bàn tay bụ bẫm, bên trên đều là những vết trũng nhỏ do thịt tạo thành, cái nào nhìn cũng vô cùng đáng yêu, vô cùng đầy đặn.
“Đúng vậy, kỳ lạ thật, trưa nay sau khi Tể Tể trở về thì vẫn luôn ngủ, giờ mới tỉnh lại không tới ba tiếng mà nhỉ?”
Hoắc Tư Tước như có điều suy nghĩ nói: “Có phải là vì buổi sáng ở nhà trẻ bị mấy bạn nhỏ bên đó làm ầm ĩ không?”
Hoắc Tư Cẩn cảm thấy rất có khả năng.
“Có thể lắm, nếu Tể Tể đã ngủ rồi thì chúng ta cũng về rửa mặt rồi đi ngủ thôi, ngày mai lại dẫn em ấy đi chơi sau.”
“Vâng!”
Ba anh em rửa mặt một cách nhanh chóng, lúc đang chia nhau ra nằm lên sô pha, trên thảm và trên ghế thì bỗng Hoắc Tư Tước hỏi Hoắc Tư Cẩn.
“Anh, chuyện cầu An Thạch bên kia thế nào rồi? Nhà họ Cốc có bị treo lên đống lửa không?”
Nhắc tới việc này, Hoắc Tư Cẩn lắc đầu, trên gương mặt giống Hoắc Trầm Lệnh tới bảy phần hiện ra chút lạnh lùng.
“Cốc Hưng Bác đã có chuẩn bị từ trước, camera của cầu An Thạch chỉ đủ để chứng minh ba người xảy ra chuyện kia không có liên quan gì tới nhà họ Hoắc chúng ta, nhưng không thể chỉ thẳng ra Cốc Hưng Bác được, dù sao người động tay lên cầu An Thạch khi đó là một đạo trưởng tên là Hoàng Thạch.”
Hoắc Tư Trước lập tức hiểu được ý của cậu ta: “Bởi vì từ đầu tới cuối Cốc Hưng Bác đều chưa từng tới cầu An Thạch?”
Hoắc Tư Cẩn gật đầu.
Hoắc Tư Tước chậc một tiếng: “Khó trách, em đã nói nếu như vấn đề của cầu An Thạch đã giải quyết rồi thì cha chúng ta không thể nào vẫn phải đóng giữ ở công ty được, cha chỉ hận không thể đập chết Cốc Hưng Bác trong một lần!”
Hoắc Tư Thần nhíu mày: “Không thể lần theo những manh mối đó để tìm ra kết quả sao?”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đồng thanh mở miệng: “Lần theo manh mối tìm đáp án? Cốc An An thật và ba người dân bên cầu An Thạch vừa mới chết đã lập tức bị đưa đi chuyển thế đầu thai rồi, đi đâu để lần theo manh mối tìm đáp án được?"
Hoắc Tư Thần nghẹn lời, cuối cùng chửi ra một câu.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước vỗ vỗ bả vai em trai.
“Ngủ đi, loại người như Cốc Hưng Bác thế nào cũng sẽ gặp báo ứng, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi!”
Mặc dù không trực tiếp chứng minh được ba mạng người ở chỗ cầu An Thạch có liên quan tới Cốc Hưng Bác, nhưng theo việc hiện tại toàn mạng đang theo dấu vết của đạo trưởng Hoàng Thạch, chỉ cần Hoàng Thạch sa lưới là có thể cậy ra được chuyện từ trong miệng của Hoàng Thạch.
Chẳng qua đã hai ngày rồi, Hoàng Thạch giống như đã bốc hơi khỏi nhân gian, bên cục cảnh sát không tra được chút manh mối nào cả.
Hoắc Tư Cẩn lo lắng Hoàng Thạch sẽ bị Cốc Hưng Bác giết người diệt khẩu nên vừa rồi trước khi lên tầng, anh đã gọi một cuộc điện thoại cho Bách Minh Tư, để cậu thử dùng thuật pháp Huyền môn liên lạc với Hoàng Thạch, lúc này Bách Minh Tư vẫn chưa trả lời lại tin nhắn của anh.
Ngay lúc Hoắc Tư Cẩn nằm xuống thảm trải sàn cạnh giường nhắm mắt chuẩn bị ngủ thì Bách Minh Tư đã trả lời tin nhắn Wechat.
[Hoàng Thạch đã chết, hồn vía toàn diệt, không thể khai thông Âm Dương để hỏi hồn.]
Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy tin này thì ánh mắt tối xuống.
Hoắc Trầm Lệnh gửi tin nhắn tới.
[Con đừng nhúng tay vào chuyện nhà họ Cốc, mọi chuyện đã có cha lo, tự chăm sóc tốt cho con với các em trai em gái đi.]
Hoắc Tư Cẩn nghĩ một chút rồi chụp ảnh tin nhắn Bách Minh Tư gửi cho anh rồi gửi sang cho cha.
Tể Tể xoay người, đúng lúc lăn về phía bên này của Hoắc Tư Cẩn.
Bé mơ màng sờ sờ, không sờ tới ai, thế là bé dứt khoát nhắm mắt lại, dựa vào mùi để tìm.
Cơ thể bụ bẫm xoay xoay, bé nhanh chóng xoay người từ giữa giường tới bên mép giường, sau đó rơi bịch một cái xuống dưới, đụng vào Hoắc Tư Cẩn đang chuẩn bị cất điện thoại đi ngủ.
Hoắc Tư Cẩn kêu lên một tiếng, tình yêu tới đột ngột này… nặng tới suýt chút nữa làm tim phổi anh bay ra ngoài.
****9:
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng vừa mới nằm xuống, bọn họ bỗng nhiên nhìn thấy anh cả bị Tể Tể rơi từ trên giường xuống đụng phải thì nhất thời đều hoang mang.