Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 378
Bé con với đôi mắt long lanh có hồn vừa định lén chuồn tới vườn hoa bên ngoài chơi thì nơi sâu trong ý thức của bé truyền tới giọng nói của cha Minh Vương.
“Tể Tể.”
Tể Tể vui tới khóe miệng cong cong, đôi mắt to tròn của bé cũng cười cong cong.
“Cha ơi ~~~ Cha khỏe hơn chưa ạ?”
Giọng nói của Minh Vương vô cùng hài lòng, dường như đã phục hồi rất tốt.
“Cha hồi phục tốt lắm, Tể Tể không cần lo lắng. Tể Tể, con đã đi học nhà trẻ chưa?”
Vấn đề này lập tức làm Tể Tể ỉu xìu.
Giọng nói non nớt của bé cũng ủ rũ.
“Cha ơi, có khả năng là Tể Tể không thích hợp đi nhà trẻ.”
Minh Vương không hiểu gì cả: “Sao vậy? Nhà trẻ ở nhân gian không nhận trẻ nhỏ ba tuổi rưỡi sao? Cha đã từng hỏi mấy vị hiệu trưởng nhà trẻ công lập hoặc là bộ trưởng bộ giáo dục tới địa phụ báo cáo rồi, trẻ nhỏ ba tuổi rưỡi có thể đi nhà trẻ mà.”
Giọng nói non nớt của Tể Tể có hơi tủi thân.
“Cha, không phải là vấn đề về tuổi tác, là do ở nhà trẻ Tể Tể vừa mở miệng đã dọa các bạn cùng lớp khóc mất ~~~”
Minh Vương kinh ngạc: “... Bọn họ biết thân phận của Tể Tể rồi sao?”
Tể Tể càng tủi thân hơn: “Không biết ạ.”
“Vậy tạo sao bọn họ lại bị dọa tới khóc?”
Tể Tể cũng mang vẻ mặt chẳng hiểu gì cả: “Tể Tể không biết ~ Cha ơi, Tể Tể có thể tạm thời không đi nhà trẻ không? Tể Tể không muốn nhìn mấy bạn đó khóc.”
Minh Vương: “...”
Thế tất nhiên là không được, không đi học thì đồ gà yếu cũng không biết là cái gì, sau này sao quản lý địa phủ được?
****8:
Minh Vương ho khụ một tiếng, dịu dàng dò hỏi.
“Tể Tể tới mấy nhà trẻ rồi? Các bạn nhỏ của nhà trẻ nào cũng khóc hết à?”
Tể Tể dùng giọng nói non nớt giải thích: “Cha, Tể Tể đã đi một nhà trẻ rồi, đi… một buổi sáng, một buổi sáng những bạn nhỏ đó khóc tới bốn lần ~~”
Minh Vương: “…”
Một buổi sáng khóc bốn lần, hơn nữa còn là cả lớp cùng khóc…
Hình ảnh đó quá đẹp, Minh Vương vừa nghĩ tới thôi đã thấy da đầu tê dại, ông không khỏi nghĩ tới lúc con gái cưng của mình gào khóc khi còn nhỏ.
“Tể Tể, có thể là các bạn nhỏ của nhà trẻ đó đều thích khóc, nếu không thì chúng ta đổi một nhà trẻ khác rồi thử lại xem?”
Không phải Tể Tể chưa từng nghĩ tới, nhưng bé vẫn có hơi lo lắng.
“Cha ơi, vậy nếu như bọn họ nhìn thấy Tể Tể rồi lại khóc nữa thì làm sao ạ?”
Minh Vương đưa ý kiến cho con gái cưng: “Lần sau, sau khi Tể Tể tới nhà trẻ mới thì cố gắng ít nói chuyện lại, nghe nhiều nhìn nhiều học nhiều, có được không?”
Tể Tể suy nghĩ cẩn thận, hình như là sau khi bé nói chuyện thì các bạn nhỏ kia mới khóc lên, bé cảm thấy lời của cha Minh Vương rất có lý.
“Tể Tể nhớ rồi ạ.”
Minh Vương nghe giọng nói đáng yêu của con gái thì tay không bóp nát đầu của một tên Quỷ Vương đang khiêu khích hoàng quyền.
Ánh mắt u ám khiếp người, giọng nói lại dịu dàng như nước.
“Tể Tể ngoan quá, tính theo thời gian của nhân gian ghì bây giờ Tể Tể nên đi ngủ rồi, chúc Tể Tể ngủ ngon.”
Minh Vương nâng tay gõ nhẹ lên chỗ nào đó trong bầu trời tối.
Vốn dĩ Tể Tể đang rất có tinh thần, nhưng giọng nói của cha Minh Vương lại như có mang theo hiệu quả thôi miên, mí mắt bé cụp xuống, cơ thể nhỏ bé cũng ngả về phía sau.
Cơ thể bụ bẫm sà vào trong chiếc giường lớn mềm mại.
Chăn mềm mại mang theo cả mùi nắng bao lấy Tể Tể, gần như không nhìn thấy được bé đang nằm ở chỗ nào.
Khóe miệng Tể Tể cong lên, lẩm bẩm mấy tiếng không rõ ràng.
“Chúc ngủ ngon, cha~”
Minh Vương nghe thấy thì không nhịn được bật cười.
Đưa mắt nhìn công việc chất đống như núi trong tay mình, gân xanh trên trán Minh Vương cũng nảy lên.
Phải tăng ca làm việc!
Sau đó mới có thời gian lên nhân gian xem thử tình hình đi học của Tể Tể được.
Thế là Minh Vương hạ lệnh: “Truyền lệnh của bổn tọa, tất cả các nhân viên công tác đang trong kỳ nghỉ lập tức trở lại vị trí công tác trong vòng ba phút!”
Nhân viên truyền lệnh của địa phủ: “…”
Các nhân viên đang trong kỳ nghỉ của địa phủ: “…”
Có người vừa mới cầm lấy đơn nghỉ phép, sau đó phát hiện đơn nghỉ phép lập tức biến mất.
Muốn khóc quá!
Có người đang đợi cấp trên của bộ môn ký tên lên đơn nghỉ phép, đã ký được một chữ rồi nhưng sau đó cái chữ đã ký đó lập tức biến mất theo lệnh của Vương, thứ biến mất theo còn có cả đơn nghỉ phép.
Loại này thì đã bật khóc rồi!
Mà nhân viên công tác làm liên tục không nghỉ không biết bao nhiêu ngày đêm, vừa thả lỏng toàn thân nghỉ phép không tới một tiếng đồng hồ đã nước mắt đầy mặt…
Hai anh em Hắc Bạch động viên các đồng nghiệp mới nhậm chức: “Quen rồi là tốt thôi.”
Các nhân viên công tác mới nhậm chức: “Hả?”
Anh em Hắc Bạch: “Ngay cả người mạnh như Vương cũng bận tới chân không chạm đất huống chi là chúng ta?”
Các nhân viên công tác mới nhậm chức: “…”
Nói thế hình như cũng đúng!
Hai anh em Hắc Bạch không ngừng cố gắng: “Vương không thể làm theo ý mình, cả con gái cũng đã đưa lên nhân gian tìm cha nuôi để nuôi, chúng ta chỉ là không được nghỉ phép mà thôi, so với máu mủ lìa xa thì có phải là đã tốt hơn rất nhiều rồi không?”
Các nhân viên công tác mới nhậm chức: “… Đúng vậy! Đi đi đi! Nghỉ phép cái gì chứ, tăng ca tăng ca tăng ca!”