Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 376:
Bọn họ vô thức ngẩng đầu, sau đó sáu người mười hai đôi mắt nhìn nhau với bà Hoắc, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân ở trên tầng.
Hoắc Trầm Huy: “...”
Cái sự xấu hổ này... mẹ nó còn xấu hổ hơn gấp trăm lần so với khi trước bị cháu trai hỏi về vết bớt trên mông!
Máu nóng trực tiếp xông thẳng lên não, lúc Hoắc Trầm Huy vừa định mở miệng nói chuyện thì bà Hoắc đột nhiên nghiêng đầu trừng mắt nhìn ông một cái.
Hoắc Trầm Huy ù ù cạc cạc, xấu hổ lên tới tột đỉnh.
Thế này...
Ánh mắt của bà Hoắc rất hung ác, nhìn ra ba cháu trai cũng đang lúng túng, thế là bà cười với bọn họ một cách vô cùng yêu thương, sau đó giơ tay lên ra hiệu cho ba cháu trai dẫn theo Tể Tể đi xuống trước.
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nghe lén góc tường bị bắt tại trận nên bây giờ họ chỉ mong sao lập tức được chuồn đi.
Nhận được sự cho phép của bà nội, Hoắc Tư Cẩn dùng một tay nhấc Tể Tể đang nằm bò ở phía trước lên, không đợi Tể Tể nghiêng đầu qua anh đã vội vàng che hai mắt bé lại.
“Tể Tể đừng động, có một con côn trùng lớn sắp bay vào trong mắt Tể Tể rồi, anh cả giúp em ngăn lại.”
Tể Tể không hiểu gì cả, nhưng bé vô cùng tin tưởng người thân, thế là ngoan ngoãn gật đầu.
Giọng nói non nớt ngọt ngào mềm mại: “Cảm ơn anh cả ạ.”
Đây là lần đầu tiên Hoắc Tư Cẩn lừa Tể Tể, trên mặt anh toàn là vẻ xấu hổ, đỏ mặt ôm lấy Tể Tể nhanh chóng đi xuống tầng một.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần xấu hổ vẫy vẫy tay với bà nội chú hai và chú út rồi cũng chạy đi nhanh như một làn khói.
Sắc mặt Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân rất khó coi, có thể so được với hoa héo.
Bà Hoắc đột nhiên nhìn về phía bọn họ: “Sao hả? Vẫn còn muốn gọi bọn trẻ lại để giảng giải mấy câu đạo lý à?”
Không đợi hai con trai nói chuyện, bà Hoắc nhắc nhở bọn họ.
“Sau đó để Tể Tể hỏi thẳng mặt các con hai vấn đề, sau đó truyền tới tai cha con bé, xem thử xem cha con bé về có gọt các con không?”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “...”
Nếu như không phải mẹ ruột đang cầm chổi lông gà giáo dục bọn họ, bọn họ đến nỗi để Tể Tể nghe thấy những lời này sao?
Nhưng đối diện với ánh mắt sắc bén của mẹ, một lớn một nhỏ đều không hé răng nói lấy một lời.
Bà Hoắc lại giáo dục bọn họ một trận, sau đó bà quăng chổi lông gà trong tay đi rồi bước xuống tầng giống như không có chuyện gì.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân nhìn nhau với ánh nhìn người cùng cảnh ngộ rồi đồng loạt ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Ba phút sau, hai anh em vẫn luôn ở trên tầng cuối cùng cũng xuống tầng trong tiếng hỏi liên tục “Sao chú hai và chú út vẫn còn chưa xuống tầng” của Tể Tể.
Tể Tể đang ăn cơm nhìn thấy chú hai và chú út đi xuống thì vô cùng nhiệt tình.
“Chú hai, chú út, mọi người có muốn ăn thêm chút cơm tối không ạ?”
Tể Tể tỉnh dậy muộn, người nhà họ Hoắc đã ăn xong cơm tối rồi.
Lúc Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân vừa định gật đầu thì hai anh em nhìn nhau môt cái rồi chợt lắc đầu.
“Không cần đâu không cần đâu, Tể Tể ăn đi, chú hai (chú út) ăn no rồi.”
Tể Tể cũng không thất vọng, bé cười híp mắt bưng một đĩa hoa quả lên đưa qua cho hai người bọn họ.
“Vậy chú hai và chú út ăn hoa quả đi, Tể Tể đi ăn thịt đây.”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân như được đại xá, bọn họ chỉ sợ Tể Tể đổi ý nên vội vàng nhét nho vào trong miệng.
“Cảm ơn Tể Tể!”
Vừa quay đầu bọn họ đã nhìn thấy ba cháu trai cũng đang ngồi trên ghế sô pha bưng đĩa hoa quả, năm người trao đổi ánh mắt, cùng nhau lúng túng mấy giây đã hiểu ra.
Đều là những tâm hồn đã bị thịt nướng hiệu Tể Tể kích thích, gần đây bọn họ đều đã biến thành động vật ăn chay.
Ở phòng ăn bên kia, bà Hoắc đang trông nom Tể Tể ăn cơm cuối cùng cũng có thời gian hỏi ông Hoắc về vấn đề ba cháu trai nôn mửa khi nhìn thấy thịt nướng.
“Bọn nó đều có tật xấu gì thế?”
Cánh tay đang bưng bát canh cho Tể Tể của ông Hoắc cứng lại, sau đó ông giải thích một cách qua loa.
“Nói là ăn thịt nhiều rồi nên dạo này muốn ăn chút cải xanh để không bị ngán.”
Bà Hoắc biết ông Hoắc đang không nói thật, bà đoán có lẽ Tể Tể đang ở đây, ông không tiện nói nên cũng không hỏi thêm nữa, chỉ lo đút cho cháu gái cưng ăn.
Cho đến một tiếng sau, sau khi ông Hoắc dỗ Tể Tể ngủ xong, trở về phòng sách dưới tầng một thì bà Hoắc mới hỏi tiếp.
“Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Ông Hoắc khó có khi xấu hổ trước mặt bạn già của mình, ông có chút nghiến răng nghiến lợi nói.
“Tôi không hỏi ra được.”
Bà Hoắc không dám tin: “Hả?”
Ông Hoắc: “Ba thằng nhóc thối đó một mực nói là ăn nhiều thịt quá, ăn phải thịt hỏng nên bị buồn nôn, dọa nạt hay dụ dỗ cũng đều không có tác dụng!
Bà Hoắc trợn mắt há mồn: “Uy hiếp cũng không được sao?”
Ông hoắc quay lưng lại với bà Hoắc, không nói lời nào.
Bà Hoắc nhìn rồi không nhịn được bật cười: “Xem ra là có liên quan tới Tể Tể, ba cháu trai nghèo cũng không đổi, quyền thế cũng không khuất phục! Được lắm!”
Ông Hoắc: “...”
Mà Tể Tể trong phòng ngủ tầng ba đang giả vờ ngủ, đợi ông bà nội ra ngoài rồi bé mới từ từ bò dậy.