Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 375:

Hoắc Trầm Vân dám giận nhưng không dám nói, nhiều hơn là cảm xúc oan ức.

“Mẹ, mẹ đánh con làm gì?”

Bà Hoắc gọi với xuống dưới lầu một tiếng “Tư Cẩn”, Hoắc Tư Cẩn vội vàng chạy lên, sau đó anh làm theo lời bà Hoắc, ôm lấy Tể Tể rồi đi xuống tầng nhanh như một cơn gió.

Trên tầng, bà Hoắc nhìn hai thằng con trai của mình.

“Hai con đi lên tầng với mẹ.”

Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân: “Dạ?”

Bà Hoắc giơ chổi lông gà trong tay lên: “Có ý kiến gì?”

Hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đồng loạt lắc đầu: “Không có ạ.”

Bà Hoắc dẫn theo bọn họ đi lên tầng, vừa đi vừa giáo dục.

“Nói hai con đấy, một người thì con trai đã sắp tốt nghiệp đại học, một người thì mặc dù còn độc thân nhưng dù sao cũng phải biết Tể Tể mới ba tuổi rưỡi chứ, bé còn là một bé gái, nhìn xem các con đang dạy cháu mình cái gì hả, sinh con giữa người với người?”

Hoắc Trầm Vân mở miệng muốn giải thích nhưng Hoắc Trầm Huy lại kéo ống tay áo của anh lại.

“Mẹ, là bọn con không đúng, bọn con sai rồi.”

Hoắc Trầm Huy nhìn em trai, rồi lại nhìn mẹ đang trừng mắt nhìn bọn họ với ánh mắt lạnh lẽo, quyết định vẫn phải giải thích một chút.

“Mẹ, bọn con thật sự không cố ý nói chủ đề sinh con này với Tể Tể đâu, mà là…”

Chổi lông gà trong tay bà Hoắc đập thẳng qua.

“Hừ! thừa nhận mình sai là được rồi, thế mà còn dám cãi lại à? Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, trí nhớ bé mới bao lớn mà có thể nhắc tới chuyện sinh con được? Lúc nào đấy con bé hỏi người với người sinh con như thế nào thì có phải là con còn tự mình làm mẫu cho cháu nó xem không hả?

Con nói con có một người bạn gái để tự mình làm mẫu thì cũng được thôi, dù sao không phải Tể Tể chưa từng thấy dáng vẻ con không mặc gì, quan trọng là con có bạn gái à? Con có không? Có không? Hả?”

Hoắc Trầm Vân bị chất vẫn tới á khẩu không nói được lời nào.

Mặt đỏ tai hồng!

Anh lúng túng tới mức hận không thể lập tức biến mất!

Hoắc Trầm Huy yên lặng lùi về sau để tránh cho ngọn lửa lan tới trên người mình.

Bà Hoắc sao có thể bỏ qua cho ông được.

Thế là bà nhắm ngay hỏa lực lên người con trai cả.

“Còn con? Cuộc hôn nhân này rốt cuộc con có ly hôn không? Cái mũ xanh trên đỉnh đầu đã sắp có thể che cả trời rồi, còn không ly hôn thì giữ lại để bà vợ đội nón xanh cho con ăn tết à?”

Hoắc Trầm Huy vừa xấu hổ vừa mất thể diện, nhất thời quên mất lúc mẹ răn dạy thì có đạo lý chính là yên lặng là vàng.

“Mẹ, con…”

Bà Hoắc cười khẩy một tiếng: “Là vì Vương Ngọc Linh không đồng ý đúng không? Nó không đồng ý thì con không đưa ra tòa à? Hay là lúc kết hôn phải mời mẹ với cha con uống trà nên giờ trước khi ly hôn cũng muốn để cha mẹ uống một cốc trà ly hôn của nó?”

Yết hầu Hoắc Trầm Huy hơi động, sắc mặt lúc trắng lúc đỏ.

“Mẹ, bên ấy…”

Bà Hoắc vô cùng coi thường: “Sở thích của vợ chồng là chụp ảnh đúng không? Hai lạng thịt bên dưới của con, đàn ông trên đời này ai mà không có, Vương Ngọc Linh nó có thể không thèm đếm xỉa đến, một thằng đàn ông như con còn xấu hổ với không tự nhiên cái gì?”

Giọng nói đáng yêu mềm mại còn vô cùng tò mỏ của Tể Tể truyền vào trong tai bọn họ, hỏi ra vấn đề sau còn kinh hoàng hơn cả vấn đề trước.

“Anh cả anh hai anh ba, cái gì là sở thích chụp ảnh của vợ chồng? Hai lạng là bao nhiêu ạ? Cân nặng của đàn ông trên đời này đều giống nhau ạ?”

****7:

Ba mẹ con nhà họ Hoắc ở cầu thang tầng hai nghe thấy giọng nói non nớt và những câu hỏi kinh hoàng của Tể Tể thì khóe miệng đồng loạt giật giật.

Mẹ con ba người đồng thời quay đầu lại thì nhìn thấy một đám nhóc con đang nằm nhoài trên cầu thang.

Tể Tể ở trên cùng, cơ thể mũm mĩm của bé nằm bò trên vị trí đầu cầu thang, cho rằng không bị phát hiện nên bé đang nghiêng cái đầu nhỏ nhìn về phía Hoắc Tư Thần bên cạnh.

Hoắc Tư Thần cũng đang nằm bò ở đó, hai cánh tay vắt lên cầu thang, nghiêng đầu, vừa mờ mịt vừa có hơi xấu hổ bốn mắt nhìn nhau với Tể Tể.

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn: “Anh ba, anh cũng không biết cái gì là sở thích quay chụp của vợ chồng ạ?”

Hoắc Tư Thần vô thức lắc đầu, quả thật cậu không biết cái này.

Tể Tể lại hỏi: “Vậy anh hai.”

Hoắc Tư Tước nhỏ giọng khụ một tiếng, vị trí của cậu và Hoắc Tư Cẩn ở cuối cùng, hơn nữa cũng không ngẩng đầu nên không biết ba người bà Hoắc đã phát hiện ra bọn họ.

Bởi vì câu hỏi Tể Tể hỏi không ổn lắm, cậu lập tức cúi đầu chuyển đề tài.

“Tể Tể đừng nói chuyện, nếu không sẽ không nghe được đâu.”

Hoắc Tư Thần cũng gật đầu theo, cậu nhỏ giọng chuyển đề tài, thuận tiện nhắc nhở Tể Tể đang làm bọn họ lúng túng.

“Đúng vậy, chúng ta cách gần như vậy, mọi người nghe thấy thì không nghe trộm được nữa đâu.”

Tể Tể gật đầu: “Ò, vậy anh cả anh hai anh ba, các anh cũng không biết vấn đề này ạ?”

Tầm mắt của bé đảo qua nơi nào đó trên người ba người anh trai, Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần lập tức cảm thấy không ổn.

Ba người anh trai chẳng ai dám đối mắt với Tể Tể, bọn họ sợ động tới lòng ham học hỏi nào đó của Tể Tể nên chỉ đành đồng loạt né tránh ánh mắt của bé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free