Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 374:

“Vậy để Tể Tể biểu diễn thêm một lần nữa nhé.”

Hoắc Trầm Vân bật cười : “Được, chú út sẽ xem thật chăm chú.”

Thế là Tể Tể trực tiếp vỡ thành mảnh vụn ngay trong lòng chú út, tròng mắt còn không cẩn thận lọt qua kẽ tay anh mà rơi xuống đất, kêu lộc cộc lộc cộc rồi lăn xa, mãi cho đến lúc bị một chân của ai đó ngăn lại thì mới chịu dừng lại.

****6:

Tể Tể trong lòng Hoắc Trầm Vân lập tức khôi phục thành dáng vẻ ban đầu, nhưng vẫn còn thiếu một con mắt, bé vội vàng nằm bò trên vai chú út nhìn về phía người tới.

Hoắc Trầm Huy đến xem Tể Tể đã tỉnh chưa vừa cúi đầu đã nhìn thấy một viên tròn tròn lăn lộc cộc tới bên chân mình.

Ông có hơi khó hiểu không biết cái đó là cái gì.

Lúc ông chuẩn bị dùng chân đá thử xem thứ đó là gì thì nghe thấy giọng nói non nớt của Tể Tể đang gọi mình.

“Chú hai, đấy là con mắt của Tể Tể, chú đừng giẫm vào.”

Hoắc Trầm Huy vô thức ngẩng đầu lên, sau đó bốn mắt nhìn nhau với Tể Tể chỉ còn lại một con mắt.

Một con mắt long lanh ánh nước, một con mắt khác thì là một cái động đen kịt, Hoắc Trầm Huy nhìn mà suýt chút nữa trẹo chân tại chỗ.

“Hả? À, được, chú hai sẽ không giẫm vào đâu.”

Quả thật gan của Hoắc Trầm Vân đã lớn hơn rất nhiều, cho dù tận mắt thấy Tể Tể trong ngực mình biến thành một đống thịt nát, sắc mặt anh dù biến đổi nhiều lần nhưng mà vẫn trụ được.

Nghe thấy Tể Tể nói con mắt bị rơi mất, anh vội vàng quay người lại nhìn.

“Anh hai, anh mau nhặt con mắt của Tể Tể lên đi, đừng để lát nữa nó lăn mất, không tìm thấy thì Tể Tể sẽ mù mất.”

Hoắc Trầm Huy cứng người tại chỗ, nhưng ông vẫn nhanh chóng cúi người đưa tay nhặt con mắt của Tể Tể lên.

Tể Tể rất vui vẻ, bé kích động tới nỗi con mắt trong lòng bàn tay của chú hai cũng bật nhảy lên,

“Cảm ơn chú hai ạ.”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Hai từ chết lặng đã không đủ để thể hiện tâm trạng lúc này của ông.

Ba giây sau, Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể đi tới trước mặt Hoắc Trầm Huy, Tể Tể cầm con mắt của mình lên ấn trở về trong hốc mắt.

Con mắt đảo quanh, nhanh chóng hồi phục lại sự long lanh như trước.

“Chú hai, chú tới tìm Tể Tể ạ?”

Hoắc Trầm Huy từ từ tỉnh lại từ trong sự chết lặng, ông hít sâu một hơi giả vờ thoải mái mở miệng.

“Ừa, chú hai tới xem Tể Tể đã tỉnh chưa, chú sợ Tể Tể đói rồi.”

Ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong lòng Hoắc Trầm Huy đang tự nhủ mình phải bình tĩnh lại.

Có gì mà ông chưa từng gặp chứ?

Ngay cả trái tim nóng hổi vẫn còn đập bình bịch của Tể Tể ông cũng đã từng sờ thì nói gì tới đây chỉ là một con mắt thôi.

Chẳng có gì ghê gớm cả!

Hoắc Trầm Huy nhìn ra sắc mặt của anh hai thay đổi, anh đang ôm Tể Tể đi xuống tầng bỗng thả một tay ra, vỗ vỗ lên bả vai của Hoắc Trầm Huy.

“Anh hai, anh đã mạnh mẽ hơn em nhiều rồi!”

Hoắc Trầm Huy còn chưa nói chuyện, Tể Tể đã tò mò nhìn về phía bọn họ.

“Chú út, chú nói chú hai có cái gì mạnh hơn chú nhiều ạ?”

Hoắc Trầm Vân suýt chút nữa thì lỡ miệng nói ra, may mà trước khi mở miệng anh đã gắng gượng đổi được lời.

“Nói chú hai của cháu đã có con trai nên mạnh hơn chú út, bây giờ cả bạn gái của nhỏ chú cũng chẳng có!”

Tể Tể cười ha ha: “Nhân duyên của chú út vẫn chưa tới, lúc tới rồi thì là hoa đào rực rỡ, sẽ có rất nhiều rất nhiều bạn gái.”

Hoắc Trầm Vân ngốc luôn.

Hoắc Trầm Huy đang chết lặng thì không nhịn được phì cười một tiếng.

“Tể Tể nói sau này chú út của cháu sẽ có rất nhiều rất nhiều bạn gái à?”

Tể Tể không hiểu sao chú hai lại đột nhiên cười lên như vậy, nhưng bé vẫn nghiêm túc trả lời câu hỏi của chú hai.

“Vâng ạ, Tể Tể có thể nhìn thấy đường nhân duyên của chú út, nhiều nhất là nửa năm, trên đỉnh đầu của chú út sẽ nở một mảnh hoa đào lớn, sẽ có rất nhiều chị gái tỏ tình với chú út, nói với chú út là yêu chú ấy, muốn cho chú ấy…”

Tể Tể gãi gãi đầu, có chút bối rối.

Hoắc Trầm Huy vô thức hỏi bé tiếp: “Mấy chị gái đấy nói muốn sinh con cho chú út cháu?”

Tể Tể lắc đầu, vẻ mặt của bé càng khó hiểu hơn.

“Chú hai, những chị gái đó không nói là muốn sinh con cho chú út, mà nói là muốn sinh khỉ con cho chú út.”

Không đợi Hoắc Trầm Huy nói chuyện, Tể Tể nghi hoặc nhìn về phía chú út đang ôm mình, xác nhận chú út là người.

Bé lại không nhịn được nhìn chằm chằm vào đường nhân duyên của chú út, xem một cách cẩn thận, xác định là trong những đường nhân duyên đó không có khỉ thành tinh thì càng nghi hoặc hơn.

“Chú hai, người và người có thể sinh ra khỉ ạ?”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Hai anh em nhìn nhau một cái, nhất thời dở khóc dở cười.

Cuối cùng là Hoắc Trầm Vân giải thích cho bé: “Tể Tể, ý nghĩa của sinh khỉ con cũng chính là sinh cục cưng, sinh con… á!”

Trên cánh tay của Hoắc Trầm Vân đột nhiên bị đánh một cái, đau đến mức anh phải gào khóc, vô thức buông tay ra.

Nhưng khi anh buông tay ra, lại vội vàng ôm chặt lấy Tể Tể đang được anh ôm trong ngực.

Nếu như bị ngã thì anh đã phạm phải tội bao lớn chứ?

Hoắc Trầm Vân tức giận nghiêng đầu nhìn lại, không biết từ lúc nào bà Hoắc đã đi lên đây, trong tay bà còn đang cầm chổi lông gà nhìn chằm chằm anh một cách không vừa lòng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free