Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 373:

“Không nói nữa, bà đi nghỉ ngơi trước. Lát nữa ăn cơm bảo phòng bếp nấu thêm chút đồ ăn cho Tể Tể, nấu thêm mấy món thịt, lúc ở trường Tể Tể ăn ít cơm trưa quá.”

Hoắc Tư Thần vừa nghe liền lập tức đứng ra: “Bà nội, nhà trẻ còn bỏ đói Tể Tể sao?”

Hoắc Tư Tước đột nhiên nghĩ ra cách hay để Tể Tể không đi nhà trẻ.

“Bà nội, lượng cơm mà Tể Tể ăn nhiều hơn hẳn so với người bình thường, hay cứ để Tể Tể ở nhà chơi đi, ăn cơm ở nhà mới có thể ăn no được.”

Hoắc Tư Cẩn nhìn đi nhìn lại sắc mặt ông bà nội, liền có một chủ ý.

“Bà nội, bà để Tể Tể bắt đầu học tập cũng đúng, nhưng có lẽ trường học thật sự không phải là nơi quá thích hợp, nếu không bà cũng có thể mời gia sư về nhà.”

Trên đường trở về nhà, bà Hoắc cũng từng nghĩ đến phương án này. Sau khi nghe Tư Cẩn nói xong liền liếc nhìn ông Hoắc một cái.

Ông Hoắc chậm rãi buông chén trà xuống.

“Mời gia sư cũng tốt, để Tể Tể ở lại đây, ông và bà nội mấy đứa đúng lúc cũng tiện chăm sóc Tể Tể.”

Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy chuyển biến tốt liền thu lưới, học gia sư gì đó, khả năng hoạt động là quá nhiều.

“Ông nội, cháu không có ý kiến.”

Hoắc Tư Tước cùng anh trai liếc nhìn nhau, nghĩ tới cha ruột đang khổ cực tăng ca ở công ty liền nói.

“Cháu cũng không có ý kiến.”

Tuy Hoắc Tư Thần không muốn hố cha ruột của mình, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc cậu đi theo hai anh trai.

“Cháu càng không có ý kiến. Ông bà nội, vậy đến đó cháu cũng dọn tới đây, cháu cũng cần hai người chăm sóc.”

Bà Hoắc: “Vậy cháu có cần bà mời cho cháu mười dì bảo mẫu không?”

Hoắc Tư Thần cười híp mắt: “Thật không ạ? Vậy tốt quá rồi, cháu cảm ơn bà nội ạ!”

Hoắc Tư Tước xoa đầu em trai ngốc: “Tư Thần, đầu óc này của em ……”

Hoắc Tư Cẩn ung dung thong thả nói tiếp: “Buổi trưa nấu thêm món canh óc heo đi.”

Hoắc Tư Thần không rõ nguyên nhân, không chút ngại ngùng mà hỏi lại.

“Anh, vì sao bỗng nhiên nấu thêm món canh óc heo, là bởi vì đồ ăn không đủ sao?”

Ông Hoắc: “Ăn óc bổ não!”

Hoắc Tư Thần đột nhiên nhận ra bản thân bị người thân công kích : “……”

——

Tể Tể ngủ một giấc đến tận 7 rưỡi tối, cả người cũng tỉnh táo hơn trăm lần.

Cái bụng nhỏ bị đói liền phát ra những tiếng kêu ục ục, vừa tỉnh lại cô bé liền xuống lầu tìm đồ ăn.

Đang lúc bé muốn trèo lên chiếc ghế nhỏ để kéo cửa, cửa phòng liền bị người đứng bên ngoài đẩy vào, Tể Tể ngẩng đầu nhỏ, vừa lúc nhìn thấy chiếc cằm với đường cong tuyệt đẹp của chú út.

Tể Tể liền cất tiếng gọi: “Chú út~”

Hơn năm giờ Hoắc Trầm Vân mới từ bệnh viện trở về nhà, nghĩ lại cảnh trước đây vẫn luôn bị Tể Tể dọa sợ đến ngất xỉu, anh liền cảm thấy rất mất mặt. Lúc sau không thấy Tể Tể nữa, anh vừa hổ thẹn lại vừa lo lắng.

Lại thêm Hoàng Ngọc Hương đến nhà cũ gây sự đến mức xảy ra chuyện, anh lại vội vội vàng vàng đưa người đi bệnh viện, cho đến tận giờ vẫn chưa kịp chào hỏi Tể Tể cho tử tế.

“Tể Tể.”

Mấy ngày nay Hoắc Trầm Vân đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý, hết lần này đến lần khác nhắc nhở bản thân, cho dù Tể Tể không phải người, thì cũng vẫn là cháu gái nhỏ của mình.

Anh ngồi xổm xuống, ôm cháu gái nhỏ đang đứng cạnh cửa vào trong lòng, dịu dàng hôn lên cái trán nhỏ của cô bé.

“Tể Tể, chú út thực sự xin lỗi cháu.”

Tể Tể vội lắc đầu: “Không liên quan đến chú út, là do Tể Tể không khống chế tốt, mới khiến chú út hoảng sợ. Tể Tể xin lỗi chú út, sau này cháu sẽ không bao giờ dọa chú út nữa.”

Hoắc Trầm Vân càng xót xa càng hổ thẹn hơn.

Lúc ấy anh lái xe xảy ra chuyện, anh bỗng nhiên bị dọa đến ngất xỉu, về sau chắc chắn là được Tể Tể giúp đỡ, bằng không hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Rõ ràng Tể Tể từng nhắc nhở anh nhiều lần không được nhìn, là bản thân anh cố tình nhìn lại phía sau.

Một cô bé ba tuổi rưỡi lại hiểu chuyện đến vậy, làm một người trưởng thành là anh xấu hổ không thôi.

Hốc mắt Hoắc Trầm Vân hơi nóng lên, anh liền vội vàng ngẩng đầu.

Đôi tay mềm như bông của Tể Tể ôm lấy cổ chú út, bé nhẹ nhàng an ủi chú.

“Chú út không cần áy náy, hiện giờ Tể Tể sống rất tốt. Chú út cũng không cần phải sợ, Tể Tể sẽ không làm hại chú út, Tể Tể sẽ bảo vệ chú.”

Hoắc Trầm Vân vô cùng hổ thẹn, chỉ có thể ôm chặt Tể Tể, không ngừng xin lỗi cô bé.

“Tể Tể, thực xin lỗi, thực xin lỗi……”

Nhưng anh sẽ không tiếp tục sợ hãi nữa!

“Tể Tể, hiện giờ cháu còn có thể vỡ thành từng mảnh không?”

Tể Tể ngẩn người, nhưng vẫn gật đầu.

“Có thể ạ.”

Sợ chú út sợ hãi hoặc lo lắng, Tể Tể vội vàng bổ sung thêm một câu.

“Còn có thể nháy mắt dung hợp khôi phục lại như lúc đầu ạ.”

Hoắc Trầm Vân cố gắng gạt bỏ mọi thứ bằng một nụ cười: “Tể Tể, vậy chú út còn có thể xem không?”

Bé không dám tin mà trừng lớn hai mắt, gò má Hoắc Trầm Vân đã ửng đỏ vì xấu hổ, nhưng vẫn dịu dàng nói chuyện với bé.

“Tể Tể yên tâm, chú út bảo đảm sẽ không sợ hãi.”

Đây là người thân, lại còn từng cứu mạng anh, nếu ngay cả người thân mà còn sợ, vậy anh có còn là người hay không?

Nhìn bộ dạng không nhìn thấy liền không chịu bỏ qua của chú út, Tể Tể liền gật gật đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free