Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 372:
“Lúc ở nhà đều là mẹ tớ đút tớ ăn!”
“Ở nhà đều là bà nội đút đồ ăn cho tớ!”
“Tớ nhớ đồ ăn mẹ tớ làm!”
“Tớ nhớ bà nội tớ!”
“Hu hu hu!”
“Hu hu hu!”
Bầu không khí bên trong phòng học lại ngập tràn tiếng khóc thêm một lần nữa, hơn nữa còn có không ít bạn nhỏ khóc quá nhập tâm, tay không cẩn thận đụng phải khay cơm. Xoảng xoảng vài ba tiếng, khay cơm đã rơi trên mặt đất.
Bạn nhỏ bị dọa sợ liền gào khóc thất thanh.
Tể Tể: “……”
Mấy cô giáo: “……”
Bà Hoắc vẫn luôn ở trong văn phòng hiệu trưởng quan sát cháu gái qua video rốt cuộc không thể tiếp tục ngồi yên nữa, bà vô cùng lo lắng chạy tới đón cháu gái nhỏ.
Mấy cô giáo không dễ dàng gì mới trấn tĩnh được đám trẻ đang gào khóc vì nhớ cha, me, bà nội. Đang lúc chuẩn bị tiếp tục giờ cơm trưa thì bà Hoắc đến.
“Tể Tể!”
Tể Tể vừa nhìn thấy bà nội tiền ăn nốt mấy miếng cơm còn lại.
Vừa đứng dậy chuẩn bị rời đi, Tể Tể lại quay lại nhìn mấy bạn nhỏ.
Bây giờ phải đi về rồi, dù sao cũng phải chào hỏi một chút chứ?
Cô Tống vừa nhìn thấy tư thế kia của Tể Tể liền cảm thấy không ổn, vừa muốn ngăn cản lại thì đã không kịp nữa.
Tể Tể đã mở miệng: “Bà nội đã tới đón tớ về rồi, hẹn gặp lại mọi người nha ~~~”
Các bạn nhỏ lại lần nữa gào khóc.
Lần này còn khóc đến vô cùng thương tâm.
Bởi vì Tể Tể có thể về nhà, còn bọn họ thì không!
……
“Hu hu hu!”
“Oa oa oa!”
……
Mấy cô giáo: “……”
Tác giả:Mấy cô giáo: Chỉ một buổi sáng nhưng tất cả học sinh đã khóc đến bốn lần, chúng tôi khổ quá mà ~~~┭┮﹏┭┮】
****5:
Sau khi bà Hoắc chào hỏi hiệu trưởng Hà vài câu liền bế Tể Tể đang ủ rũ lên xe rời khỏi nhà trẻ.
Tể Tể nhân lúc hai người đang nói chuyện, điên cuồng nuốt âm khí như có như không ở bên ngoài.
Quả nhiên mang theo máu tanh, mùi vị khi ăn không ngon tẹo nào, nhưng ít nhất vẫn có chút cảm giác lót dạ.
Ăn không quá no, nhưng Tể Tể vẫn buồn ngủ như cũ.
Chờ tới khi bà Hoắc lên xe xong muốn cùng cháu gái nói chuyện, vừa cúi đầu liền thấy bé đã cuộn tròn trong lòng bà ngủ quên mất.
Cho dù là mặc váy công chúa hồng nhạt, bà vẫn có thể nhìn thấy bụng nhỏ phồng lên xẹp xuống theo nhịp hít thở đều đều, trông đặc biệt đáng yêu.
Nhưng bà Hoắc đột nhiên nhớ đến tình hình của Tể Tể lúc ở nhà trẻ nửa ngày nay liền cảm thấy phiền não.
Tể Tể rõ ràng to gan hơn những bạn nhỏ khác, đồng thời cũng hiểu chuyện hơn.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cô bé rốt cuộc cũng chỉ là một cục cưng mới ba tuổi rưỡi, sao có thể hiểu được “Thiện ý bên trong những lời nói dối” của người lớn chứ.
Nghĩ đến lúc Tể Tể nhắc tới cha mẹ ở địa phủ, bà lại cảm thấy đau lòng.
Nhà trẻ này sợ là ……
Khó có thể đến học được.
Bà Hoắc đưa Tể Tể trở về căn nhà cũ của nhà họ Hoắc, đám người Hoắc Trầm Huy cũng đã từ bệnh viện trở về.
Áp suất không khí trong phòng khách tương đối thấp.
Đám người Hoắc Trầm Huy nhìn thấy bà Hoắc ôm Tể Tể trở về liền vội vàng đứng dậy.
“Mẹ (Bà nội), hai người đã về rồi.”
Lúc Hoắc Trầm Huy nhìn thấy Tể Tể đang cuộn tròn trong lòng mẹ mình ngủ say, biểu cảm trên mặt vô cùng đặc sắc.
Trong đầu thoáng hiện lên đủ loại hình ảnh ở bệnh viện như Tể Tể túm rơi đầu hoặc là cào rách bụng, hầu kết ông cũng bắt đầu cuộn lại.
Tuy rằng cảm xúc vô cùng phức tạp, nhưng vẫn lập tức đón lấy Tể Tể.
“Mẹ, Tể Tể…… Ngủ rồi sao?”
Bà Hoắc gật gật đầu: “Đúng vậy, có lẽ là đi dỗ trẻ con đến mức mệt luôn rồi, để Tể Tể ngủ một lát đi.”
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “Cho nên bà nội thật sự đưa Tể Tể đến nhà trẻ?”
Bà Hoắc gật đầu: “Đúng vậy, các cháu có ý kiến gì sao?”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “……”
Khóe mắt lướt qua khuôn mặt nghiêm túc của ông nội đang ngồi giữa phòng khách uống trà, ba anh em họ nhịn không được cười cười.
“Làm sao có thể chứ?”
“Tể Tể có thích nhà trẻ không ạ?”
“Tể Tể chơi vui không bà?”
Ba anh em ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng đang thầm kêu gào.
Tể Tể nhất định không thích nhà trẻ!
Mà biểu cảm của bà Hoắc lại là một lời khó mà nói hết.
Ba anh em nhà họ Hoắc vừa nhìn đã biết có kịch hay để xem, ánh mắt ai nấy đều sáng rực.
Hoắc Tư Cẩn thử thăm dò: “Bà nội, …… Chẳng lẽ Tể Tể không thích nhà trẻ sao?”
Hoắc Tư Tước tỏ vẻ không tin lắm: “Hay là Tể Tể bị bạn nhỏ khác bắt nạt?”
Hoắc Tư Thần cười hi hi: “Hoặc là Tể Tể nhớ chúng ta?”
Bà Hoắc: “……”
Hoắc Trầm Huy cũng không nhịn được: “Mẹ, nếu mẹ và cha đã cố ý tách Tể Tể ra khỏi bọn con để bé đi học lớp trải nghiệm ở nhà trẻ, vậy dù sao đi nữa mẹ cũng phải nói xem kết quả như thế nào?”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “Đúng vậy bà nội, bà mau nói đi, bọn cháu sốt ruột chết đi được.”
Bà Hoắc ho nhẹ, sắc mặt có vẻ khó xử.
“Tể Tể ở nhà trẻ.... có thể sẽ thương đối tốn giáo viên”
Hoắc Trầm Huy lẫn ba đứa cháu trai nhà họ Hoắc: “Tốn giáo viên? Tể Tể thiếu giáo viên sao?”
Bà Hoắc mơ hồ: “Cái gì mà thiếu giáo viên?”
Hoắc Trầm Huy lẫn ba cháu trai: “Không có gì, không có gì, bọn con chỉ nói lung tung thôi.”
Bà Hoắc nghi ngờ nhìn mấy người bọn họ, sau đó xua xua tay.