Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 371:

Mấy cô giáo đổ mồ hôi vì mệt, còn bọn trẻ là khóc đến mệt.

Mấy cô giáo lo lắng nếu để bọn trẻ ở lại nơi này sẽ khiến chúng nhớ lại trò chơi bắt quỷ mà Tể Tể nhắc tới, vậy nên mấy cô giáo liền dẫn bọn trẻ quay về phòng học rửa tay, rửa mặt, lau khô mồ hôi để nghỉ ngơi.

Vừa đúng lúc buổi sáng có thêm một bữa ăn phụ là trái cây.

Tể Tể cũng xếp hàng, đi theo những bạn nhỏ của lớp hai cùng nhau trở về phòng học.

Các bạn nhỏ ngoan ngoãn mà ngồi bên bàn, có bạn vì tò mò mà nhìn Tể Tể.

“Ai đưa cậu tới nhà trẻ thế?”

Tể Tể: “Bà nội tớ.”

“Vì sao không phải là cha hay mẹ?”

Tể Tể: “Tể Tể có một người cha sống ở địa phủ, một người cha khác đang đi làm ở công ty. Một người mẹ lúc sinh ra Tể Tể đã bị hồn phi phách tán, còn một người mẹ khác bị người ta hại chết.”

Các bạn nhỏ đều cảm thấy kinh ngạc.

“Tể Tể, cậu có tận hai người cha và hai người mẹ à?”

Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy! Một người ở nhân gian, một người ở địa phủ.”

Đúng lúc cô Tống bưng hoa quả đã cắt xong lại đây thì tình cờ nghe thấy những lời Tể Tể vừa nói, liền bị dọa tới mức không nhẹ, vội vàng nhét vào tay cô bé một miếng dưa Hami.

“Tể Tể nếm thử xem dưa Hami có ngọt không?”

Tể Tể cười tủm tỉm nói cảm ơn cô giáo: “Cảm ơn cô Tống.”

Cô Tống cũng đáp lại cô bé bằng một nụ cười dịu dàng, sau đó cùng hai cô giáo khác chia trái cây cho các bạn còn lại.

Mà lúc này Tể Tể đang trả lời những câu hỏi của các bạn nhỏ.

“Địa phủ là nơi nào? Địa phủ chính là địa phủ đó, những người đã chết đều sẽ đến địa phủ báo danh.”

Bạn nhỏ thứ nhất hỏi: “Bà nội tớ đã mất, cha tớ nói bà đã lên thiên đường, không phải đến địa phủ.”

Tể Tể vội giải thích: “Không thể nào! Người sau khi chết trước tiên cần phải đến địa phủ báo danh. Nếu lên thiên đường đều là bay lên trời, thời buổi này căn bản không còn tồn tại nữa!”

Bạn nhỏ vẫn không tin: “Nhưng cha tớ nói bà nội tớ là lên thiên đường, bà ở trên thiên đường vẫn luôn dõi theo tớ.”

Tể Tể cảm thấy cách lý giải này không đúng.

“Không phải như vậy, sau khi bà nội cậu chết sẽ đến địa phủ báo danh, sau đó xếp hàng chờ đầu thai luân hồi, không thể nào vẫn luôn dõi theo cậu, cha cậu gạt cậu đó.”

Bạn nhỏ bị lừa chịu không nổi nữa liền bắt đầu gào khóc.

Tể Tể: “……”

Vừa cảm thấy không ổn, Tể Tể liền vội vàng sửa lời.

“Được rồi được rồi, bà nội cậu đã lên thiên đường, bà ở thiên đường vẫn luôn dõi theo cậu.

Bạn học nhỏ gào khóc nức nở: “Hu hu hu …… Tể Tể, tớ biết những lời cậu nói chính là sự thật, bởi vì tớ nghe thấy cha mẹ tớ nói thầm với nhau, hai người nói đốt vàng mã cho bà nội dưới đất.”

Tể Tể: “……”

Một bạn nhỏ khác ở gần bọn họ cũng khóc.

“Hu hu hu …… Tớ nhớ cô của tớ, khoảng thời gian trước đây ông bà nội và cha mẹ tớ cũng hóa vàng mã cho cô của tớ! Nên cô của tớ cũng không ở trên trời nhìn tớ nữa!”

“Ông cố của tớ cũng không ở trên trời nhìn tớ, người nhà tớ cũng hóa vàng mã cho ông!”

“Hu hu hu …… Cha mẹ đều gạt người!”

“Hu hu hu……”

……

Các bạn nhỏ đang ăn dưa còn lại thấy vậy cũng không khống chế được mà khóc theo.

“Hu hu hu…… Tớ phải về nhà!”

“Tớ muốn tìm mẹ!”

……

Mấy cô giáo: “……”

Tể Tể: “……”

Mấy cô giáo an ủi những bạn nhỏ đang gào khóc hết lần này đến lần khác, Tể Tể biết bản thân lại gây chuyện nữa bèn vội vàng đi theo nhẹ nhàng an ủi.

“Đừng khóc, đừng khóc mà.”

Các bạn nhỏ nhìn thấy cô bé, càng khóc đến thương tâm.

Đặc biệt là mấy bạn có người thân đã mất, gào khóc đến mức thở hổn hển.

Tể Tể: “……”

Cô Tống bất lực chỉ có thể để cô giáo sinh hoạt dắt Tể Tể đến thư viện bên cạnh chơi trước, còn cô và một cô giáo khác ở lại trấn an những bạn nhỏ đang gào khóc kia.

Chờ tới lúc các bạn nhỏ bình tĩnh lại, không khí vui chơi cũng xem như không tồi thì cũng sắp đến giờ cơm trưa, cô giáo sinh hoạt dẫn theo Tể Tể cùng các bạn nhỏ xếp hàng ngồi ăn cơm trưa.

Lần này Tể Tể đã học ngoan hơn, không còn dám nhắc đến địa phủ hay mấy thứ ma quỷ linh tinh nữa.

Ngay cả cha mẹ cũng không dám nhắc đến.

Nhìn đồ ăn trước mặt, Tể Tể chỉ cảm thấy số đồ ăn này không đủ dắt kẽ răng, nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm.

Cô bé ăn vừa giỏi vừa nhanh, cô Tống vừa thấy cảnh này liền cảm thấy Tể Tể quá nhanh nhẹn, hầu như không cần người khác chăm sóc, nhịn không được mỉm cười.

“Tể Tể ăn ngon không?”

Tể Tể gật đầu: “Dạ ngon ạ. Cô Tống, Tể Tể có thể ăn thêm một phần nữa không?”

Cô Tống không nghĩ tới một cô nhóc nhỏ như thế lại có thể ăn nhiều đến vậy, hơn nữa đồ ăn trên khay quả thật không còn lại bao nhiêu. Cô vội cười gật đầu cho cô bé thêm đồ ăn.

Trong lúc Tể Tể đang đợi lấy thêm đồ ăn, bạn nhỏ bên cạnh không nhịn được liền hỏi.

“Sao cậu ăn giỏi thế?”

Tể Tể nhanh nhảu giải thích: “Bởi vì lúc ở nhà Tể Tể vẫn luôn tự ăn đấy.”

Cha ở địa phủ bận rộn đến mức không thấy bóng dáng, vậy nên từ khi còn rất nhỏ bé đã tự mình tìm kiếm đồ ăn.

Trong nháy mắt, bạn nhỏ đang nói chuyện với bé bỗng ủ rũ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free