Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 370:
“Tể Tể ngoan, không cần lo lắng cho bọn họ, bọn họ đều là người lớn, sẽ biết rõ bản thân cần làm cái gì. Nhưng còn Tể Tể của bà nội bây giờ mới ba tuổi rưỡi, cũng là độ tuổi chỉ cần ăn học vui chơi, chỉ vậy thôi là đủ rồi.”
Tể Tể rất ngoan cũng rất nghe lời, vô cùng đáng yêu mà đồng ý với bà nội.
“Tể Tể nghe lời bà nội ạ.”
Bà Hoắc bế bé lên xe, nhanh chóng rời khỏi nhà cũ, đi thẳng đến nhà trẻ đứng đầu khu biệt thự xa hoa này.
Đúng vậy.
Hôm nay ông Hoắc và bà Hoắc đã phân công hợp tác. Ông Hoắc sẽ trấn tĩnh lại đám con cháu còn bà Hoắc phụ trách mang Tể Tể đến nhà trẻ trải nghiệm một chút.
Vốn dĩ cũng không cần phải gấp gáp đến mức như vậy, nhưng đêm qua ông Hoắc nghe được câu chuyện của bà Hoắc và cháu gái nhỏ về cách nhìn vấn đề “già mà không chết”, hại hai người suýt chút không ngủ được.
Vì thế hai người họ dự tính, sẽ đem bọn nhỏ tách ra.
Dù là nghỉ hè nhưng nhà trẻ quý tộc ở đây vẫn đi học bình thường.
Trước khi tới, bà Hoắc đã chào hỏi hiệu trưởng trước, đợi tới khi tới nơi liền trực tiếp đến văn phòng của hiệu trưởng.
“Bà Hoắc, bà tới rồi à.”
Hiệu trưởng Hà và bà Hoắc chào hỏi qua mấy câu, nháy mắt đã bị Tể Tể mặc váy công chúa màu hồng nhạt hấp dẫn.
“Đây hẳn là Tể Tể đi, thật đáng yêu và xinh đẹp quá mà!”
Lúc ở trên xe bà Hoắc đã nói với Tể Tể sẽ đưa bé tới nhà trẻ chơi. Vậy nên vừa nhìn thấy hiệu trưởng, Tể Tể liền nhanh nhảu chào hỏi.
“Chào dì hiệu trưởng, cháu là Tể Tể ạ.”
Hiệu trưởng Hà ngồi xổm xuống trước mặt bé. Dùng ánh mắt âu yếm nhìn cô bé.
“Tể Tể có muốn cùng dì đi thăm quan khắp mọi nơi trong nhà trẻ không?”
Tể Tể cảm thấy nếu bé không đi, rất có thể bà nội phải chơi cùng bé.
Nhưng bà nội đã lớn tuổi, cần phải được nghỉ ngơi, vì thế Tể Tể liền cười tủm tỉm gật đầu.
“Cảm ơn dì hiệu trưởng, Tể Tể muốn đi ạ.”
Hiệu trưởng Hà bế Tể Tể lên: “Tể Tể thật ngoan.”
Sau khi hiệu trưởng gật đầu với bà Hoắc liền bế Tể Tể ra khỏi văn phòng.
Bà Hoắc tất nhiên không yên tâm, chỉ có điều trong văn phòng của hiệu trưởng có camera theo dõi. Bà ngồi trên sô pha trong văn phòng cũng có thể theo dõi cháu gái nhỏ đáng yêu thông qua camera.
Hiệu trưởng Hà ôm Tể Tể đi thẳng đến sân thể dục của nhà trẻ, ở đó đúng lúc có lớp hai vừa mở đang học tiết ngoại khóa, bà liền đặt Tể Tể xuống.
Chủ nhiệm Tống của lớp hai nhìn thấy hiệu trưởng bế Tể Tể tới, liền ngồi xổm xuống trêu Tể Tể.
“Xin hỏi em là Tể Tể à? Cô là cô giáo Tống của lớp hai. Xin chào Tể Tể.”
Tể Tể nhanh nhảu chào hỏi: “Chào cô Tống, em là Tể Tể ạ.
”
Cô Tống mỉm cười nắm tay Tể Tể, sau đó dịu dàng hỏi bé: “Tể Tể, em có muốn cùng chơi trò chơi với các bạn nhỏ trong lớp không?”
Tể Tể nhìn thấy ở góc khuất của sân thể dục có vài sợi âm khí như có như không liền tò mò hỏi.
“Chơi trò bắt quỷ hả cô?”
Cô Tống: “……”
****4:
Trên khuôn mặt của bạn nhỏ đứng gần cô Tống nhất vẫn còn lấm lem nước mắt, nghe được mấy lời Tể Tể vừa nói liền oa oa gào khóc.
“Tớ không muốn bắt quỷ! Tớ cũng không muốn chơi trò này! Quỷ sẽ ăn thịt người đấy!”
Chuyện này dọa cô Tống sợ đến mức nhảy dựng, cô vội vàng ôm lấy bạn nhỏ kia an ủi.
“Chúng ta không chơi trò bắt quỷ, hôm nay chúng ta chơi trò ném khăn tay.”
Một bạn nhỏ khác cũng bắt đầu khóc lớn.
“Quỷ thật sự sẽ ăn người! Lúc anh trai tớ ở nhà xem tivi, liền có quỷ bò từ trong ti vi ra ngoài, sau đó ăn thịt luôn trẻ con! Hu hu hu…… Tớ phải về nhà! Tớ muốn đi tìm mẹ!”
“Hu hu hu! Tớ không muốn bị quỷ ăn thịt, tớ muốn về nhà!”
“Tớ cũng muốn về nhà!”
“Hu hu hu……”
“Oa oa oa…… Con phải về nhà! Con muốn tìm mẹ! Hu hu hu……”
……
Ba cô giáo luống cuống tay chân, dỗ dành hết nguyên một buổi sáng mới khó khăn lắm dỗ được đám trẻ vừa đến trường mầm non vài ba ngày. Hầu như mỗi cô giáo đều ôm bảy tám bạn nhỏ dỗ dành.
Nhưng vô dụng!
Các bạn nhỏ vẫn còn quá nhỏ, đều là những đứa trẻ chỉ mới ba bốn tuổi. Một đứa đòi tìm mẹ, kéo theo cả đám nhỏ đều muốn đi tìm mẹ.
Trong nháy mắt sân thể dục chỉ còn lại tiếng khóc.
Tể Tể gục đầu, vân vê bàn tay mập mạp của mình.
Nhìn thấy dì hiệu trưởng ngồi xổm xuống trước mặt bé, bé liền ngẩng đầu. Bên trong giọng nói non trẻ kia là cảm giác chột dạ.
“Dì hiệu trưởng, có phải là Tể Tể đã gây họa rồi không?”
Hiệu trưởng Hà vội cười an ủi bé: “Không phải là Tể Tể gây họa, chỉ có điều rất có thể trò chơi mà con nói đã vượt qua phạm trù nhận thức của các bạn, cho nên nhất thời các bạn không tiếp thu được.”
Tể Tể liên tục gật đầu: “Tể Tể biết rồi ạ, các bạn nhỏ rất nhát gan, không thể nhắc tới mấy thứ ma quỷ. Sau này Tể Tể sẽ không nhắc tới mấy thứ này nữa.”
Hiệu trưởng Hà không nghĩ tới Tể Tể lại ngoan ngoãn và hiểu chuyện như vậy. Bà xoa đầu bé, nói chuyện nhẹ nhàng với bé.
Sau khi chắc chắn Tể Tể hoàn toàn không có suy nghĩ không muốn ở lại nhà trẻ, hiệu trưởng Hà cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Mười mấy phút sau, các bạn nhỏ đã được ba cô giáo trấn an. Mặc kệ là cô giáo hay học sinh, trên đầu mỗi người đều lấm tấm mồ hôi.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ