Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 369:
Hoắc Trầm Huy: “…”
****3:
Lúc về đến căn nhà cũ của nhà họ Hoắc đã là ba tiếng đồng hồ sau, vẫn là Hoắc Tư Cẩn lái xe đến đây đón người.
Lúc này cũng đã sắp mười hai giờ khuya, ông Hoắc lẫn bà Hoắc thấy bồn chồn trong lòng nên vẫn chưa đi ngủ. Cả hai đều ngồi ở sô pha trong phòng khách.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần phải chịu nỗi đau của đồ nướng lại thêm gần nhất vẫn luôn không có lấy một giấc ngủ ngon đã khiến cả hai ngủ thiếp trên sô pha.
Cho nên lúc Hoắc Tư Cẩn ôm Tể Tể quay về cùng chú hai Hoắc Trầm Huy, bầu không khí bên trong phòng khách vô cùng yên tĩnh.
Bà Hoắc nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt có chút kỳ lạ của Hoắc Trầm Huy liền tưởng rằng Tư Lâm đã xảy ra chuyện.
“Trầm Huy, có phải Tư Lâm đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Tể Tể nhìn thấy anh hai và anh ba đều đã ngủ, liền vội vàng nhỏ giọng giải thích.
“Bà nội ơi, không có đâu ạ. Anh Tư Lâm vẫn ổn, chú hai……”
Ông Hoắc lập tức đứng dậy, đón bé từ trong lòng Tư Cẩn.
“Mọi người cứ nói chuyện trước đi, tôi đưa con bé lên lầu nghỉ ngơi trước. Tể Tể còn nhỏ, cần phải chú ý nghỉ ngơi cho tốt.”
Ông Hoắc nói xong, liền ôm bé đi đến chỗ cầu thang.
Tể Tể nói mình không buồn ngủ nhưng nhìn thấy ánh mắt quan tâm của ông nội, bé liền mím môi.
“Ông ơi, chú hai.”
Ông Hoắc âu yếm xoa xoa đầu bé: “Chú hai của cháu là người lớn, có cái gì mà chưa từng gặp qua. Không sao cả, ngày mai sẽ ổn thôi.”
Bé còn muốn giải thích, ông Hoắc đã ôm bé lên lầu để về phòng.
Lo lắng Tể Tể sẽ không ngủ được, ông Hoắc liền đích thân trông chừng.
Tể Tể vốn rất tỉnh táo, nhưng nhìn thấy ông nội vẫn luôn túc trực bên cạnh giường, không thể không cố gắng tự thôi miên bản thân, cuối cùng lại bất giác mà ngủ thiếp đi mất.
Chờ ngủ một giấc dậy, ánh mặt trời đã chiếu sáng rực rỡ, chim hỉ thước đậu ngoài cửa sổ cất những tiếng hót líu lo.
Bé chậm chạp bò dậy, xoa xoa đôi mắt.
“Có chuyện vui gì à?”
Bé nhấc đôi chân ngắn mũm mĩm trượt xuống giường, sau đó hì hục đi vào nhà về sinh rửa mặt.
Ông Hoắc và bà Hoắc vì muốn để Tể Tể ở lại nhà cũ nên đã sửa sang lại căn phòng mà bé ở. Ngay cả bồn rửa mặt cũng vừa đủ để một đứa bé ba tuổi không cần bắc ghế vẫn có thể với tới, hơn nữa còn có nguyên một bộ chén nhỏ, bàn chải đánh răng và khăn lông mini, tất cả đồ dùng sinh hoạt đều không thiếu thứ gì.
Vì muốn làm bé cảm thấy vui thích, thậm chí ông bà Hoắc còn sửa căn phòng trên lầu ba trước đây dùng làm phòng chơi game sửa thành phòng để quần áo cho bé, căn phòng kia nối liền với căn phòng ngủ của bé bây giờ.
Tể Tể đánh răng xong, liền cúi đầu xuống bồn rửa mặt, bàn tay mũm mĩm không ngừng xoa mặt, tư thế thoạt nhìn cực kỳ đáng yêu.
Sau khi rửa mặt xong, bé quay đầu mới phát hiện bên cạnh còn có cánh cửa, vừa đẩy cửa đi vào liền bị quần áo, giày dép, túi xách đủ mọi kiểu dáng màu sắc bên trong làm cho kinh ngạc đến ngây người.
“Oa! Thật nhiều quần áo nha!”
Vừa đúng lúc bà Hoắc lên xem cháu gái nhỏ đã ngủ dậy hay chưa, liền nghe được câu nói kinh ngạc kia. Bà nhịn không được mà bật cười.
“Không nhiều, không nhiều. Số quần áo này mới chỉ là một nửa.”
Tể Tể: “Bà nội, Tể Tể không mặc nổi nhiều quần áo như vậy đâu.”
Bà Hoắc đã đứng trước mặt cháu gái, bà khom lưng bế cháu gái lên.
“Có thể mà, chúng ta đổi thường xuyên. Buổi sáng mặc một bộ, buổi trưa mặc một bộ, buổi chiều đổi một bộ, buổi tối lại đổi một bộ khác. Nói không chừng số quần áo này còn không đủ nữa.”
Mà ở địa phủ có một bộ quần áo được chuyển tới cho cha Minh Vương, đột nhiên khiến ông nhớ tới đứa con gái Tể Tể mà ông đưa quần áo mới chịu thay: “……”
Có điều, khi ở tại địa phủ người cũng không bị bẩn, đều là trực tiếp dùng thuật làm sạch, thật ra thay hay không thay cũng chẳng vấn đề gì.
Nhưng hiện tại……
Bà Hoắc nhìn thấy cháu gái đang ngẩn người liền âu yếm hỏi: “Tể Tể không thích váy công chúa hồng phấn hay sao?”
Hai mắt Tể Tể phát sáng: “Thích ạ!”
“Tể Tể không thích quần yếm sao?”
Tể Tể : “Dạ thích!”
“Tể Tể không thích váy lễ phục màu hồng sao?”
Tể Tể: “Thích!”
“Tể Tể không thích Hán phục sao?”
Tể Tể gật đầu như gà con mổ thóc: “Thích, thích. Tất cả Tể Tể đều thích, Tể Tể cảm ơn bà nội ~~~”
Bà Hoắc: “Cho nên quả thật là không nhiều lắm đúng không?”
Khuôn mặt mũm mĩm của Tể Tể hồng hồng, bé cười hi hi, tiếng trẻ con non nớt hòa cùng hơi thở mang theo mùi sữa.
“Dạ, dạ, không nhiều lắm ạ, Tể Tể sẽ thay!”
……
Tận đến lúc Tể Tể và bà nội từ trên lầu đi xuống, bầu không khí bên trong phòng khách đã vô cùng yên tĩnh.
Bà Hoắc cho bé ăn bữa sáng, sau đó dắt bé ra ngoài đi dạo.
“Bà ơi, ông nội và mấy anh của Tể Tể đâu hết rồi ạ?”
Bà Hoắc cười hiền hậu: “Bọn họ à, đều đến bệnh viện xem tình hình của chú út cháu thế nào rồi. Hôm nay bà nội sẽ đưa cháu đi chơi.”
Tể Tể lại nhắc đến nhà họ Cốc: “Vậy anh Tư Lâm đâu ạ? Vẫn chưa quay về hay sao?”
Bà Hoắc vẫn tươi cười như cũ: “Đã về rồi, thằng bé nói là Vương Ngọc Linh và Cốc An An ngã bệnh, cũng đi bệnh viện rồi.”
Không đợi Tể Tể mở miệng hỏi tiếp, bà Hoắc đã đổi đề tài.