Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 368:
“Đương nhiên là vẫn muốn! Chú hai chờ không kịp nữa rồi!”
Tể Tể cảnh giác rào một không gian nhỏ lại, xác định dù có người đi qua cũng không nhìn thấy bọn họ rồi sau đó mới bắt đầu bài trình bày của mình.
“Chú hai, chú muốn xem loại nào? Không có đầu này, không có mắt này, bụng có thể nướng thịt, hay là loại bị dỡ thành tám khúc?”
Đầu Hoắc Trầm Huy đầy dấu hỏi chấm, vẻ mặt cạn lời.
“Cái gì?”
Tể Tể chỉ chỉ vào cổ và đôi mắt to long lanh của mình: “Tháo đầu xuống, hoặc là móc con mắt ra ạ.”
Hoắc Trầm Huy: ‘…”
Ông ôm lấy Tể Tể rồi đột nhiên bắt đầu bước ngược trở lại, ông cảm thấy có phải lúc Tể Tể ra tay với Cốc Hưng Úc đã bị mưu hại rồi hay không, ông phải mang bé đi làm kiểm tra toàn thân một lượt thì mới yên tâm được.
Tể Tể không rõ nguyên nhân: “Chú hai?”
Hoắc Trầm Huy ôm bé chặt hơn: “Tể Tể ngoan, chú hai dẫn Tể Tể đi làm kiểm tra toàn thân, nhanh lắm, không đau chút nào đâu.”
Tể Tể gãi gãi cái đầu sáng bóng: “Nhưng mà chú hai ơi, bây giờ Tể Tể khỏe lắm luôn. Không phải là chúng ta muốn xem Tể Tể lợi hại như thế nào ạ?”
Hoắc Trầm Huy ngừng lại, ông dùng vẻ mặt nghiêm nghị vừa bao dung vừa dịu dàng, còn mang theo mấy phần ẩn nhẫn nói chuyện với Tể Tể.
“Tể Tể ngoan, chú hai biết Tể Tể rất giỏi, chẳng qua bây giờ chú hai cảm thấy việc quan trọng nhất là đi làm kiểm tra toàn thân cho Tể Tể.”
Tể Tể mang theo sắc mặt khó hiểu giải thích: “Chú hai, Tể Tể thật sự đang rất khỏe! Cơ thể mới được ngưng tụ lại, cho dù bị vỡ thành mảnh vụn thì cũng có thể lập tức ngưng tụ lại như ban đầu!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Xong rồi xong rồi!
Bé bị kích thích không nhẹ chút nào.
Nói toàn những lời mê sảng, gần như đều đẫm mùi máu, cái này đã vượt qua cả trẻ nhỏ nói chuyện không biết kiêng kị, thế này thì tám chín phần mười là não đã có vấn đề gì rồi.
Hoắc Trầm Huy vẫn có một nghi ngờ, một đứa bé nho nhỏ như thế này sao lại biết đến mấy hình ảnh khủng bố như móc con mắt hay là bụng nướng thịt chứ?
Lẽ nào bình thường khi ở trang viên nhà họ Hoắc bên đó, mấy người Tư Cẩn xem mấy bộ phim kinh dị đều gọi Tể Tể xem cùng sao?
Thế này thì không thể chấp nhận được!
Tể Tể là một bé gái!
Mới ba tuổi, ba thằng nhóc Tư Cẩn kia cũng không sợ dọa bé ra bệnh gì sao!
Tể Tể thấy chú hai bế bé xuất thần thì hiểu rõ chú không hề tin tưởng lời của bé, đoán chừng trong lòng chú còn lo lắng cho cả anh Tư Lâm nên có chút sốt ruột.
“Chú hai, nếu không thì chú kéo kéo đầu của Tể Tể?”
Hoắc Trầm Huy: “Sao chú hai phải kéo đầu của Tể Tể?”
Tể Tể: “Bởi vì lát nữa sẽ không kéo xuống được!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Thấy chú hai lại ngơ ra một lần nữa, Tể Tể dứt khoát tự mình ra tay.
“Chú hai, chú mau xem này!”
Xoẹt một cái, cái đầu được tháo ra khỏi cổ một cách hoàn mỹ.
Hoắc Trầm Huy gần như là vô thức đưa tay ra đỡ lấy đầu của Tể Tể, nhưng bởi vì ông dùng sức quá mạnh, cường độ quá lớn nên ngay khi ông đỡ lấy sau đầu của Tể Tể thì nghe thấy một tiếng “cạch” giống như là tiếng xương nứt ra.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Tể Tể không nhịn được cười lên.
“Đúng đúng đúng, chính là như vậy!”
Đầu của Tể Tể không chỉ phân tách ra khỏi cổ, thậm chí sau đầu của bé còn xuất hiện một vết nứt theo hướng từ trên xuống dưới, cạch cạch cạch, sau đó cái đầu nhỏ phân chia thành hai nửa hoàn mỹ theo đường từ trán xuống ấn đường, sống mũi.
Hoắc Trầm Huy bị dọa tới sắc mặt biến đổi, ông ôm lấy Tể Tể chạy như bay tới phòng cấp cứu bên kia.
“Cứu mạng với! Mau cứu Tể Tể nhà chúng tôi với!”
Tể Tể vội vàng nói: “Chú đừng cuống đừng cuống, chú hai, Tể Tể không sao cả, chú nhìn đi!”
Còn Hoắc Trầm Huy tưởng rằng đang chạy về phía phòng cấp cứu bên kia nhưng thật ra chỉ đang xoay vòng tại chỗ, ông vẫn ở trong không gian Tể Tể tách ra như cũ.
Cái đầu chia thành hai nửa của Tể Tể lập tức hợp nhất trở lại, cái miệng rộng cách nhau một bàn tay trong lúc nói chuyện vừa nãy cũng theo sau mà hồi phục.
Trong đầu Hoắc Trầm Huy trống rỗng, ông lầm bầm lên tiếng: “Trời ạ! Tôi xuất hiện ảo giác à?”
Tể Tể cầm lấy sau đầu, cảm thấy chú hai như thế này là vẫn còn chưa tin bé.
“Vậy chú hai lại xem nữa đi!”
“Chú hai, chú nhìn xem, đây là con mắt của Tể Tể, lúc Tể Tể buồn chán đều thích móc ra chơi như chơi bóng thủy tinh!”
“Chú hai, đây là thịt nướng trước đây anh ba muốn ăn! Chẳng qua Tể Tể không cho anh ba ăn thịt nướng này mà trực tiếp đưa sườn đã nướng cho anh, nhưng mà bụng anh ba không thoải mái, nôn tới quay cuồng nên cũng không có ăn.”
“À! Còn có cái này là phân thành tám khúc! Ừm, còn có thể có mười sáu khúc! Nếu như không đủ còn có thể có vô số khúc!”
Theo giọng nói non nớt mềm mại của Tể Tể, cơ thể mũm mĩm của bé cũng biến đổi theo, từ ban đầu là một thể biến thẳng thành tám khối, sau đó là mười tám khối, cuối cùng biến thẳng thành một đống… thịt lung ta lung tung… một đôi con mắt to đặt ở trên đầu lâu, cái miệng nhỏ vẫn còn hoàn chỉnh, nhưng mà nó đang lơ lửng trong không khí và nói chuyện ba la bô lô.
Dường như còn sợ ông không tin, khi Tể Tể móc con mắt và thịt ra còn nhất quyết phải cho ông sờ thử.