Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 367:
Trong lòng đưa ra quyết định, Tể Tể cúi đầu dán sát vào tai chú hai nói chuyện.
"Chú hai, bây giờ chú muốn đi đâu?"
Hoắc Trầm Huy: “Tới bệnh viện làm giám định thương tật.”
Đôi mắt Tể Tể sáng lên.
“Chú hai, Tể Tể đi với chú.”
Hoắc Trầm Huy chỉ cho rằng Tể Tể quá lo lắng cho ông, cảm thấy ấm áp nói không nên lời, ông nhịn không được nghiêng đầu hôn bẹp một cái lên chân nhỏ của cháu gái.
“Tể Tể không sợ là được.”
Tể Tể tiêm mũi dự phòng cho chú hai trước.
“Tể Tể không sợ gì cả, gan của chú hai có lớn không ạ?”
Hoắc Trầm Huy không nhịn được cười lên: “Cái khác thì chú hai cháu không dám nói, nhưng gan thì nhất định là lớn nhất.”
Tể Tể đảo mắt: “Chú hai từng nhìn thấy người chết chưa ạ?”
Khóe miệng Hoắc Trầm Huy giật giật: “Từng thấy rồi.”
Nhưng Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, hỏi mấy cái vấn đề kinh khủng như thế này có phải là có chút… quá kinh khủng không?
Tể Tể lại hỏi thêm một câu: “Người chết kinh khủng cỡ nào ạ? Cơ thể có bị tách ra không ạ?”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Bà Hoắc đi qua, vừa lúc nghe thấy được hai câu đối thoại cuối cùng của con trai và cháu gái, bà chẳng thèm nghĩ mà giơ tay lên định đập vào gáy con trai cả một cái, kết quả Tể Tể lại ngăn bà lại, bà sợ lỡ tay làm cháu gái bị thương nên đập thẳng vào bên đầu con cả.
“Con tự làm mình bị thương thì thôi đi, mẹ biết con đang lo lắng cho Tư Lâm, nhưng con nói mấy chuyện người chết này với Tể Tể làm gì? Còn dẫn dắt Tể Tể nghĩ tới mấy loại phân thây, có ai làm chú hai như con không hả?”
Hoắc Trầm Huy: “…”
****2:
Tể Tể vội che đầu của chú hai một cách cẩn thận: “Bà nội, không liên quan tới chú hai, là do Tể Tể hỏi, không liên quan gì tới chú hai.”
Bà Hoắc sẽ tin chắc?
Một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi có thể nghĩ tới mấy thứ linh tinh kia sao?
Bà Hoắc tức giận trừng mắt với con trai cả: “Đội một mặt máu để dọa ai hả? Máu chảy ra rồi còn gắng gượng làm gì? Muốn đích thân mẹ đưa con tới bệnh viện à?”
Hoắc Trầm Huy vội vàng lắc đầu: “Không cần ạ, mẹ, con lập tức đi đây.”
Bà Hoắc nhìn con trai khiêng Tể Tể đi thì duỗi tay muốn ôm Tể Tể xuống.
Nhưng Tể Tể lại nhất quyết lắc đầu, bé làm nũng với bà Hoắc.
“Bà nội, Tể Tể đã nói xong với chú hai rồi, con muốn đi với chú hai ~ Chú hai bị thương, không có ai đi cùng thì đáng thương lắm ~~”
Bà Hoắc còn có thể làm thế nào nữa, Tể Tể quá ngoan quá tri kỷ, người bé bảo vệ còn là con trai của bà nên đương nhiên là bà sẽ đồng ý.
Nhưng bà vẫn không nhịn được dạy dỗ con trai cả một trận.
“… Nhìn con đi, rồi lại nhìn Tể Tể xem, mấy chục tuổi rồi còn không tri kỷ bằng một bạn nhỏ ba tuổi rưỡi!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Vì công bằng công chính cho nên Hoắc Trầm Huy không tới bệnh viện mà Cố Thích Phong đang làm, mà là tới bệnh viện ở trung tâm thành phố.
Kiểm tra, băng bó, xử lý xong hết cả, từ đầu tới cuối tốn không tới một tiếng.
Trong thời gian Hoắc Trầm Huy làm kiểm tra, Tể Tể đồng hành cùng ông suốt cả hành trình.
Bác sĩ kiểm tra cho Hoắc Trầm Huy và y tá bên cạnh nhìn đứa bé nho nhỏ ngoan ngoãn vừa đợi vừa đi theo như vậy thì ai cũng hâm mộ muốn chết.
Có y tá không nhịn được mà chọc bé.
“Bạn nhỏ đang lo lắng cho cha nên mới không chút sợ hãi mà đến bệnh viện cùng cha xử lý vết thương à?”
Tể Tể vội vàng dùng giọng nói non nớt giải thích: “Chị y tá, đây không phải là cha của Tể Tể, hai người cha của Tể Tể, một người thì đang ở địa phủ, một người thì đang ở công ty tăng ca, đây là chú hai của Tể Tể á.”
Y tá: “…”
Không ngờ tới cha ruột của bạn nhỏ đáng yêu này đã chết rồi, cha nuôi thì quá bận rộn, người bị thương là chú hai, vậy nên bé đi theo chú hai tới bệnh viện.
Y tá đau lòng khen ngợi: “Bạn nhỏ giỏi quá!”
Tể Tể lộ ra một nụ cười: “Chị y tá cũng giỏi! Vừa nãy Tể Tể đã nhìn thấy, lúc chị y tá xử lý vết thương cho chú hai, động tác vô cùng cẩn thận, chỉ lo làm chú hai bị đau.”
Một bạn nhỏ vừa mềm vừa đáng yêu lại còn vô cùng tri kỷ cẩn thận như này có ai mà không thích chứ?
Cho nên lúc Hoắc Trầm Huy xử lý xong miệng vết thương, Tể Tể đã trở thành đối tượng được các y tá tranh nhau đút đồ ăn.
Hoắc Trầm Huy nhìn qua, không nhịn được mà cười lên.
Ông đi qua ôm Tể Tể lên: “Cảm ơn sự chăm sóc của mọi người.”
Các y tác đều không nỡ để bé về.
“Không có gì không có gì, ngài Hoắc, ngài có muốn làm kiểm tra toàn thân một lần nữa không, để Tể Tể bên này cho chúng tôi trông nom là được.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Nhìn ra suy nghĩ này của các y tá, khóe miệng Hoắc Trầm Huy giật giật.
Đây là vì muốn chơi với Tể Tể nên để ông tiếp tục dâng hiến bản thân ở trong bệnh viện à!
Thân thể của ông rất tốt, làm kiểm tra cái gì chứ?
Hoắc Trầm Huy quả quyết ôm Tể Tể rời đi.
Lúc ra khỏi phòng khám bệnh, đi qua một đoạn hành lang, tới chỗ ngoặt, Tể Tể xác định xung quanh không có ai, cũng không có camera thì không nhịn được nhỏ giọng hỏi chú hai.
“Chú hai, chú còn muốn biết Tể Tể lợi hại như thế nào không?”
Hoắc Trầm Huy bị chọc cười, nhìn đôi mắt to tròn mong đợi của Tể Tể, ông với cái trán quấn băng vải xoa xoa mái tóc mềm mại của bé một cách dịu dàng chiều chuộng.