Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 366:
Bà Hoắc, Hoắc Trầm Huy và các vệ sĩ nhìn mà thấy rùng mình.
Con mắt bà Hoắc trừng lớn: “Đó là… cổ trùng chỉ có ở bên Nam Xuyên?”
Cái loại đồ hại người này thế mà đến giờ vẫn còn có người nuôi?”
Tể Tể không biết Nam Xuyên là ở đâu, nhưng nghe thấy hai chữ cổ trùng thì bé vội vàng gật đầu không ngừng.
“Bà nội, anh hai nói đây là cổ trùng, có thể khống chế được người!”
Sắc mặt các vệ sĩ trắng bệch, dù sao cái thứ đồ này bọn họ cũng không đối phó được, nhưng bọn họ không ai lùi về phía sau, ánh mắt càng lạnh lùng sắc bén hơn.
Mấy phóng viên cũng suýt thì hóa đá.
Bọn họ chẳng ai nghĩ tới vậy mà trong tay Cốc Hưng Úc lại có thứ đồ hại người vô hình như thế này, bọn họ vô thức lùi về phía sau, chỉ lo bị cổ trùng điều khiển.
Hoắc Trầm Huy ngồi xổm xuống, cúi đầu nhìn Cốc Hưng Úc đang nằm bò trên mặt đất vẫn chưa kịp thanh tỉnh lại.
“Cốc Hưng Úc, mục đích hôm nay cậu tới đây chính là cái này đúng không?”
Cốc Hưng Úc luống cuống.
Anh ta hoảng sợ!
Bởi vì toàn bộ cổ trùng đã chui vào trong cơ thể anh ta.
Hoắc Trầm Huy nói gì cũng không lọt vào tai anh ta nữa, anh ta luống cuống tay chân bò dậy khỏi mặt đất, nhưng lại vì bị trượt chân mà ngã trở lại.
“Cút ngay!”
“Cút hết cho tao!”
Anh ta gần như vừa lăn vừa bò lên từ mặt đất, đỡ lấy cổng sắt rồi chạy đi một cách nhanh chóng, anh ta lên xe nhanh như chớp, sắc mặt nhợt nhạt mau chóng chạy đi.
Hoắc Trầm Huy nhíu chặt mày dặn dò vệ sĩ: “Ngăn cậu ta lại, báo cảnh sát với tội danh đến nhà gây sự, đánh tôi bị thương!”
Tư Lâm đã tới nhà họ Cốc, Cốc Hưng Úc có thứ đồ này thì không biết tình hình bên nhà họ Cốc bên kia sẽ như thế nào, ông phải có chuẩn bị.
Nhóm bảo vệ gật đầu rồi mau chóng lái xe rời khỏi, mấy phóng viên không được ai quan tâm thì ngơ ngác nhìn nhau.
Cốc Hưng Úc đánh cậu hai Hoắc hồi nào vậy?
Kết quả nhìn thấy Hoắc Trầm Huy đột nhiên đi tới cạnh bồn hoa cách đó không xa, đào một viên gạch đỏ từ trong đó ra rồi đập bịch vào đầu chính mình, máu tươi theo đó chảy ra.
Bà Hoắc và Tể Tể bị dọa cho hết hồn.
“Trầm Huy!”
“Chú hai!”
Các phóng viên: “…”
Cái thao tác này quá là tuyệt!
Bà Hoắc nhìn thấy Tể Tể Tể đi qua, còn bà thì ở bên này trấn áp các phóng viên.
“Hôm nay các cậu nhìn thấy cái gì?”
Ham muốn sống sót của các phóng viên rất mạnh: “…Cậu chủ nhà họ Cốc đến nhà gây sự, quăng gạch làm cho ngài Hoắc bị thương, sau đó lái xe chạy trốn!”
Bà Hoắc hài lòng.
Tể Tể ôm lấy chân chú hai bò lên, bé hì hục bò vào ngực chú hai giống như một con gấu túi, ôm lấy cổ chú.
“Chú hai, tự làm hại mình là không đúng đâu.”
Hoắc Trầm Huy sợ dọa Tể Tể sợ nên vội vàng ngẩng đầu lên, dùng tay lau máu tươi đang chảy xuống trên trán.
“Ừ! Chú hai sai rồi, sau này chú hai sẽ không tự làm mình bị thương nữa.”
Tể Tể càng trèo nhanh hơn, bé trèo thẳng từ ngực ông lên đến trên bả vai, cuối cùng biến thành ngồi lên trên cổ ông, ôm lấy đầu ông, dùng bàn tay nhỏ lau đi vết máu.
Bé còn nhỏ nhưng lại rất mẫn cảm với những việc này.
“Chú hai đang lo lắng cho anh Tư Lâm ạ?”
Hoắc Trầm Huy không nghĩ tới Tể Tể sẽ nghĩ tới điểm này, có thể thấy Tể Tể thật sự lo lắng cho bọn họ, từ trước tới nay chưa từng thôi.
Trong lòng ông cảm thấy cảm kích nhưng cũng thấy hổ thẹn.
“Ừ, cho nên chú hai phải chuẩn bị tốt, nhà họ Cốc không chỉ không biết xấu hổ mà còn rất độc ác tàn nhẫn, anh Tư Lâm của cháu lo cho mẹ của mình nên đã tới nhà họ Cốc, chú sợ anh Tư Lâm của cháu bị tính kế, vậy không phải là…”
Tể Tể ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, trên mặt là vẻ không biết làm sao.
Giờ khắc này, Hoắc Trầm Huy cảm thấy bản thân đọc hiểu được vẻ không biết làm sao trên mặt của cô cháu gái nhỏ này.
“Tể Tể, chú hai…”
Tể Tể lại ôm lấy đầu chú hai, bé cúi đầu nhìn vào vết thương vẫn còn đang không ngừng chảy máu mà không nhịn được lẩm bẩm.
“Chú hai, chú phải tin tưởng Tể Tể! Anh Tư Lâm là anh trai của Tể Tể, anh ấy tới nhà họ Cốc, Tể Tể cũng biết, Tể Tể nhất định sẽ không để ai làm anh Tư Lâm bị thương cả.”
Cổ trùng có thể chui vào cơ thể anh Tư Lâm một lần nhưng không chui được lần hai, bởi vì bé đã lén lút động tay động chân lên người anh Tư Lâm.
Người xấu sẽ phải chịu trừng phạt nghiêm khắc!
Ánh mắt Tể Tể lạnh xuống: “Nếu như bọn họ còn định ra tay với anh Tư Lâm nữa thì người chịu thương tổn sẽ là chính bản thân bọn họ!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Mặc dù đã biết được Tể Tể có sức mạnh vô cùng lớn, nhưng Hoắc Trầm Huy nghe thấy lời của Tể Tể thì khóe miệng vẫn giật giật.
Thủ đoạn của người nhà họ Cốc rất tàn nhẫn, Tể Tể là một đứa nhỏ, còn cách xa như vậy thì sao bảo vệ Tư Lâm được?
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Hoắc Trầm Huy cũng không đả kích lòng tích cực của cháu gái nhỏ.
Trái tim chân thành của Tể Tể làm ông thật sự vô cùng cảm động biết ơn.
Ông vô thức đỡ lấy hai chân của Tể Tể rũ xuống từ hai bên cổ mình để tránh cho bé ngã xuống, Hoắc Trầm Huy khụ một tiếng.
“Ừ, Chú hai biết rồi.”
Đôi mắt to của Tể Tể đảo quanh, bé cúi đầu nhìn chú hai rõ ràng đang không tin bé.