Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 365:
Còn những phóng viên đang ở cách đó không xa, bà Hoắc nâng tay, nhỏ giọng nói bên tai mấy vệ sĩ kia mấy câu.
Vệ sĩ nhận lệnh rồi lập tức đi qua.
Tể Tể đá toàn thân Cốc Hưng Úc một lần, sau khi xác định sẽ không tổn thương tới gân cốt nhưng nhất định sẽ làm anh ta đau đến kêu cha gọi mẹ bé thì mới dừng lại.
Các vệ sĩ đã dẫn năm sáu phóng viên đi tới.
Các phóng viên run lẩy bẩy.
“Bà… bà Hoắc, chúng tôi…”
Cốc Hưng Úc đau tới toàn thân co rúm lại, nhưng anh ta vẫn không quên cổ trùng trong tay mình.
Ngay cả góc áo của bà già và con nhỏ chết tiệt này anh ta cũng không chạm vào được chứ càng đừng nói tới chạm vào da của bọn họ.
Thế thì thôi đi, lại còn bị đánh cho một trận, đau tới mức anh ta cảm thấy toàn thân như tan rã.
Anh ta tức giận nhìn năm phóng viên: “Mấy người qua đây làm gì?”
Năm phóng viên: “…”
Bọn họ cũng không muốn mà!
Quan trọng là… bọn họ nào có ai là đối thủ của vệ sĩ chuyên nghiệp nhà họ Hoắc chứ?
Nhìn thấy vệ sĩ đi qua, bọn họ vừa xoay người chạy đi đã bị đá một cái vào sau lưng rồi quỳ thẳng xuống mặt đất, đau tới không chịu nổi thì sao mà chạy được nữa?
Vốn dĩ bọn họ đang quay lén, kết quá đã chẳng quay được cái gì lại còn bị vệ sĩ đánh cho nữa, vén quần áo nhau lên nhưng một chút xíu vết tím bầm cũng không có, báo cảnh sát cũng chẳng có chứng cứ.
Trừ việc để các vệ sĩ bắt ra, bọn họ còn có thể làm cái gì nữa?
Bà Hoắc vốn đã rất thất vọng với Cốc Hưng Úc, bây giờ sự thất vọng ấy lại càng lên tới đỉnh điểm.
Nuôi hơn hai mươi năm, lãng phí của nhà họ Hoắc bao nhiêu là lương thực như vậy.
Bà Hoắc ngẩng đầu, nhấc chân đạp vào bụng Cốc Hưng Úc đang nằm tê liệt trên mặt đất một cái.
“Mày nôn hết ra đi!”
Sức của bà không tính là lớn, nhưng nơi bà dẫm vào lại vô cùng nhạy cảm, Cốc Hưng Úc kêu lên một tiếng thảm thiết, sau đó thì bắt đầu nôn một cách điên cuồng.
Bà Hoắc chán ghét thu chân lại, nhìn chắm chằm anh ta bằng ánh mắt lạnh như băng.
“Nuôi mày nhiều năm như thế còn chẳng bằng nuôi một con chó!”
Cốc Hưng Úc muốn mắng lại nhưng anh ta đang quá đau.
Với cả nôn mửa bất ngờ không kịp đề phòng, không ít cặn thức ăn còn dội vào mũi anh ta làm anh ta nhất thời sặc tới nước mắt nước mũi giàn giụa, đầy đất xung quanh là mấy thứ bẩn thỉu anh ta nôn ra, bà Hoắc vô cùng ghét bỏ.
“Cho cậu ta cút ngay đi, lau sạch sẽ mấy thứ buồn nôn trên mặt đất rồi ném cậu ta ra ngoài!”
Cốc Hưng Úc vốn đang đau đến co giật vừa nghe thấy lời của bà Hoắc thì suýt chút nữa tức chết.
“Cái bà già già mà không chết này, bà…”
Giọng nói non nớt của Tể Tể cắt ngang lời anh ta.
“Bà nội của Tể Tể đúng là bà già mà không chết, đừng tưởng rằng chú khen bà của Tể Tể thì Tể Tể và bà nội sẽ không để chú lau đất nữa!”
Cốc Hưng Úc trợn mắt há mồm.
Bà Hoắc cũng sững sờ.
Vệ sĩ và các phóng viên thì người này còn ngốc hơn cả người kia.
Tể Tể thấy mọi người đều đang nhìn bé thì có chút tò mò.
Bé gãi gãi đầu, dường như đã có chút hiểu ra, thế là bé chớp đôi mắt đen lúng liếng, dùng giọng nói non nớt hỏi bà Hoắc.
“Bà nội ơi, lẽ nào bà không thích bọn họ khen bà là bà già mà không chết ạ?”
Khi nhân viên công tác của địa phủ dẫn bé đi chơi khắp nơi đã từng nói với bé, người ở nhân gian già rồi nhưng không chết là trường thọ, là chuyện tốt trong đời!
Bà Hoắc gian nan nói: “... Mấy chữ bà già nhưng không chết này, Tể Tể có chắc là đang khen không?”
Bà Hoắc cảm thấy việc đưa Tể Tể đi học nhà trẻ là chuyện vô cùng cấp bách.
****1:
Tể Tể vui vẻ gật đầu: “Đương nhiên rồi! Bà nội đã lớn tuổi không phải là đã già rồi sao, không chết có nghĩa là vẫn sống, vẫn sống thì có nghĩa là trường thọ, lẽ nào đây không phải là lời khen ạ?”
Bà Hoắc: “…”
Có đạo lý thật, thế mà bà chẳng thể phản bác lại được.
Cốc Hưng Úc tỉnh hồn lại, anh ta nhịn đau cười lên giống như động kinh.
“Bà già mà không chết… là lời khen, ha ha ha… ha ha ha… thì ra con nuôi nhà họ Hoắc mấy người nhận nuôi là một con ngốc! Ha ha ha! Cười chết tao… á! Đau!”
Tể Tể trực tiếp bóp lấy cằm anh ta, dùng giọng non nớt hung dữ nói với anh ta.
“Chú mới là tên ngốc! Cả nhà chú đều là kẻ ngốc! Rõ ràng biết được cướp đoạt tuổi thọ và khí vận đều là những việc hao tổn âm đức, thế mà vẫn làm nhiều năm như vậy."
“Còn có chú, ơn nuôi dưỡng của bà nội dành cho chú là ơn lớn, chú bất kính với bà, bà đánh chết chú, chú tới địa phủ, quy định của địa phủ cũng sẽ phán chú có tội!”
“Còn có cháu gái Cốc An An của chú cũng xấu xa y như chú, đều muốn hạ sâu cho chúng cháu!”
Toàn thân Cốc Hưng Úc run lẩy bẩy, anh ta vô thức muốn bỏ chạy.
Tể Tể sao có thể để ahh ta chạy được chứ, ngay khi anh ta nhịn đau xoay người, Tể Tể đã duỗi chân nhỏ ra, Cốc Hưng Úc không kịp đề phòng nên bị vấp ngã, miệng đập vào khung cổng sắt bên cạnh, lập tức trầy da, máu tươi chảy ròng ròng.
Sâu trong ống tay áo của anh ta thấy máu thì động, bốn con cổ trùng bò ra từ trong ống tay áo, chỉ trong chớp mắt chúng nó đã chui hết vào trong người anh ta.