Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 362:
Không đợi Cốc Hưng Úc nói chuyện, Hoắc Trầm Huy lại nói tiếp.
“Nhà họ Hoắc không chào đón cậu, cậu đi đi.”
Khó khăn lắm Cốc Hưng Úc mới bước vào được nên sao có thể dễ dàng rời đi như vậy.
“Anh… anh Hoắc, em có việc muốn tìm ông bà Hoắc, anh cho em vào đi, chỉ một lần này thôi, nói xong em sẽ lập tức đi.”
Trên đường trở về Hoắc Trầm Huy đã nhận được điện thoại của con trai, biết được nhà họ Cốc tà môn, nào còn dám để cậu ta đi gặp ông bà Hoắc.
Ông nhìn xung quanh, vừa hay nhìn thấy mười vệ sĩ mà Hoắc Trầm Lệnh bảo để lại bên nhà cũ.
Ông gật gật đầu với vệ sĩ: “Tiễn cậu ta ra ngoài!”
“Vâng!”
Sắc mặt Cốc Hưng Úc sầm xuống, anh ta nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Huy bằng ánh mắt độc ác.
“Hoắc Trầm Huy, nhà họ Hoắc mấy người máu lạnh như vậy sao?”
Hoắc Trầm Huy còn chưa nói chuyện, bà Hoắc đã ôm Tể Tể đi ra.
“Không phải là nhà họ Hoắc chúng tôi máu lạnh, mà là nhà họ Cốc mấy người quá độc ác tàn nhẫn, ba mạng người, nói tính kế là tính kế!”
Tể Tể trượt xuống khỏi lòng bà Hoắc, chạy hồng hộc về phía Hoắc Trầm Huy, bé ngẩng đầu mở cánh tay nhỏ ra mềm mại gọi.
“Chú hai, ôm ôm!”
Trong tay chú xấu xa cũng đang giấu một con sâu đen xấu xí, thế này là đang cố ý tới hại người sao?
Ngay khi được chú hai ôm lên, sắc mặt Tể Tể đột nhiên biến đổi.
****9:
Con mắt vốn long lanh của bé trở nên đen kịt, cái loại đen đó để lộ ra sự âm u ớn lạnh, Cốc Hưng Úc bị bé nhìn mà không nhịn được rùng mình.
Cốc Hưng Bác đã từng nhắc nhở, Minh Tể Tể biết tà thuật, không phải là một đứa nhỏ thật sự.
Bản thân anh ta cũng có qua lại với những quỷ hồn và những người theo con đường bất chính nên đương nhiên cũng biết lúc này Minh Tể Tể không giống với bình thường.
Ngay lúc vệ sĩ sắp bắt lấy cánh tay của anh ta, Tể Tể đột nhiên nói chuyện.
“Các chú vệ sĩ đừng đụng vào chú ấy, trên người chú ấy có sâu, sẽ ăn người đấy.”
Sắc mặt Cốc Hưng Úc trắng bệch, anh ta lập tức nhìn về phía bà Hoắc giải thích một cách oan ức.
“Bà Hoắc, con không có, con đến tìm bà Hoắc và ông Hoắc chỉ là vì con… con nhớ mọi người quá, muốn gặp mọi người thôi.”
“Đúng rồi, con còn mang cả thuốc bổ cho hai người nữa, để ở ngay trên xe thôi.”
Anh ta nói thuốc bổ ở trên xe nhưng lại không hề có ý định xoay người ra khỏi cổng để lấy.
Tài xế đang đợi ở trên xe nghe thấy thì vội vàng xuống xe đi ra cốp sau lấy thuốc bổ.
Bà Hoắc bước lên phía trước, nụ cười rất nhẹ, sắc mặt thờ ơ.
“Đã là nhớ chúng tôi, có lòng mang thuốc bổ tới thăm chúng tôi, vậy thì tự mình đi lấy thuốc bổ qua đây đi, để chúng tôi thấy thành ý của cậu.
”
Hoắc Trầm Huy nhíu mày: “Mẹ, cậu ta…”
Bà Hoắc lắc đầu: “Cậu ta đã có lòng thế này mẹ cũng sẽ cho cậu ta một cơ hội.”
Thần kinh căng thẳng của Cốc Hưng Úc chợt thả lỏng, anh ta vội vàng gật đầu.
“Bà Hoắc đợi một chút, con lập tức đi lấy vào.”
Tể Tể nhìn bà nội rồi lại nhìn chú hai đang bế bé, rồi lại nhìn chú xấu xa đang do dự không quyết, nghĩ xem có nên bắt lấy sâu nhỏ chú xấu xa giấu trên người ra trước không.
Hừ!
Sẽ dọa bà nội mất nhỉ?
Vậy thì đợi thêm vậy!
May mà bọn họ ra kịp lúc, chú hai còn chưa bị hạ loại sâu đó lên người.
Tể Tể ôm lấy cổ chú hai, dùng giọng nói nho nhỏ nói chuyện với ông.
“Chú hai, mọi người cách chú xấu xa xa một chút nhé, anh hai gọi sâu nhỏ trên người chú ấy là cổ trùng, có thể chui qua làn da tiến vào trong máu người, còn có thể khống chế người nữa.”
Hoắc Trầm Huy không dám tin tưởng nhìn Tể Tể: “Sao các cháu lại biết?”
Đối mặt với người trong nhà, đôi con mắt đen của Tể Tể vô cùng trong veo đẹp đẽ, giọng nói của bé non nớt mềm mại.
“Bởi vì bọn cháu đã từng bị hạ, đã từng trải nghiệm rồi ạ!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Bà Hoắc không biết một lớn một nhỏ đang nói cái gì, ngay khi Cốc Hưng Úc xoay người ra khỏi cổng sắt, bà làm động tác để vệ sĩ hai bên cổng sắt khóa cửa lại.
Tốc độ của động tác đó rất nhanh, Cốc Hưng Úc không hề mảy may phát hiện, cho đến khi sau lưng truyền tới tiếng lạch cạch do cổng sắt bị khóa lại thì anh ta mới cảm giác thấy có điều không đúng mà lập tức quay đầu lại.
Vừa nhìn thấy, anh ta suýt chút nữa tức điên lên.
“Bà Hoắc?”
Bà Hoắc cười khẩy một tiếng: “Cốc Hưng Úc, chỉ cần cậu có chút lương tâm, có chút lương tri thì nhà họ Hoắc chúng tôi cũng không thiếu một người con như cậu.”
Cho dù cậu không phải là máu mủ thân sinh của chúng tôi, chúng tôi cũng đồng ý qua lại với cậu. Nhưng mà… cậu đặt tay lên ngực tự hỏi xem, những năm này cậu dựa vào nhà họ Hoắc, mượn thân phận người cầm quyền nhà họ Hoắc của Hoắc Trầm Lệnh đã làm ra biết bao nhiêu chuyện táng tận lương tâm rồi?”
Không đợi Cốc Hưng Úc nói chuyện, sắc mặt bà Hoắc lạnh lùng, giọng nói của bà còn lạnh hơn.
“Từ trước tới nay nhà họ Hoắc chúng tôi không làm bất cứ việc gì vi phạm pháp luật, trái với lương tâm, không là người cùng một đường với cậu, bắt đầu từ khi để cậu sửa về cái tên Cốc Hưng Úc này, cậu và nhà họ Hoắc chúng tôi đã là người dưng rồi!”
“Nếu như có thêm một loại quan hệ nào…” Ánh mắt bà Hoắc sắc bén: “Thì đó là kẻ địch!”