Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 361:

Bà Hoắc đưa mắt ra hiệu cho ông Hoắc đang ngồi yên không nói chuyện bên cạnh, ông Hoắc cũng chú ý tới nên nâng mắt từ từ nhìn qua.

“Các cháu đều đang chuẩn bị xuất gia à?”

Tể Tể tò mò: “Xuất gia?”

Giọng nói của ông Hoắc lập tức trở nên tràn đầy yêu thương: “Có nghĩa là làm hòa thượng, còn phải cắt tóc đi tu nữa.”

Cái này thì Tể Tể biết, bé nhớ trước đây bé đã nhổ trọc tóc của mình.

Kết quả sức mạnh bị giảm đi nghiêm trọng.

Theo Tể Tể, xuất gia có nghĩa là yếu ớt, Tể Tể vội vàng lắc đầu với ba người anh trai.

“Anh cả anh hai anh ba, các anh đừng xuất gia, xuất gia chẳng tốt chút nào cả, người xuất gia quá yếu! Ngay cả bụng cũng chẳng may lại được!”

Ông Hoắc bà Hoắc: “???”

Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần trăm miệng một lời: “Tể Tể, các anh đưa em tới vườn nhỏ ăn dê nướng nguyên con!”

Không đợi ông Hoắc và bà Hoắc nói chuyện, Hoắc Tư Tước đã bế Tể Tể lên, bốn anh em nhanh chóng rời khỏi phòng khách.

Bà Hoắc: “Mấy đứa nhỏ có chút không thích hợp?”

Ông Hoắc hờ hững ừ một tiếng: “Để bọn nó ăn thịt nướng thì nhìn ra được hết thôi!”

Bà Hoắc vỗ đùi: “Đúng! Ý tưởng này hay lắm! Đi!”

Mười phút sau, ba anh em Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần nuốt một miếng thịt nướng xuống bụng, không đến nửa giây, bọn họ lại đồng loạt chạy như bay tới nhà vệ sinh.

Bà Hoắc nhìn ông Hoắc một cái, ôm lấy Tể Tể đang muốn đi qua nhìn, dỗ dành bé.

“Không có việc gì không có việc gì, có thể là các anh trai của cháu ăn nhanh quá nên không được thoải mái, để ông nội cháu qua coi là được rồi, Tể Tể ngoan, bà nội đút Tể Tể ăn thịt nướng tiếp nhé.”

Tể Tể thấy ông nội đã đi qua, đây cũng là trong nhà của mình nên vui tươi hớn hở cười lên.

“Tể Tể nghe lời bà nội ạ!”

Bên ngoài cổng sắt nhà cũ nhà họ Hoắc, Cốc Hưng Úc vì chuyện của Đổng Tung Tung mà bị bắt vào cục cảnh sát, sau đó lại được Cốc Hưng Bác bảo lãnh ra đang nhìn về dì giúp việc cách anh ta một lớp cửa sắt tinh xảo rắn chắc bằng ánh mắt u ám.

“Không gặp khách?”

Dì giúp việc gật đầu: “Vâng ạ.”

Cốc Hưng Úc nhíu mày: “Dì không nói với cha… ông Hoắc và bà Hoắc là tôi à?”

Dì giúp việc có chút lúng túng: “Cậu Cốc, ông chủ bà chủ nghe thấy là người nhà họ Cốc tới thì đã cắt ngang lời tôi nói rồi.”

Ý này đã vô cùng rõ ràng.

Cốc Hưng Úc cảm giác vô hình trung bị tát cho một cái.

Ông Hoắc và bà Hoắc đang cố ý, có lẽ bọn họ đã đoán được người tới là anh ta, nhưng bởi vì Hoắc Trầm Vân chân chính đã trở vể, đứa con là anh ta đã trở thành một người xa lạ trong mắt bọn họ.

Cốc Hưng Úc có chút không dám tin tưởng, nhưng nhìn thấy cửa sắt đang đóng chặt anh ta lại không thể không tin.

Trong lòng anh ta sinh ra một nỗi oán hận mà trước nay chưa từng có, hận ông Hoắc và bà Hoắc quá máu lạnh vô tình, cho dù anh ta không phải là con trai ruột của bọn họ nhưng họ cũng đã nuôi dưỡng hơn hai mươi năm.

Nuôi một con chó một hai mươi năm cũng không thể cắt đứt được tình cảm, huống hồ anh ta còn là con trai nhỏ nhất của bọn họ, từ nhỏ đã được yêu chiều.

Cốc Hưng Úc cúi đầu, các ngón tay dưới ống tay áo vest đang nắm lại thật chặt.

Anh ta đè nén lại lửa giận sắp phun trào, cố gắng nở một nụ cười rồi mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn về phía dì giúp việc.

“Dì Trương, dì cũng là người nhìn cháu lớn lên, dì lại đi nói chuyện giúp cháu với, cháu thật sự có việc muốn tìm ông bà Hoắc, sẽ không tốn nhiều thời gian đâu ạ.”

Dù trong lòng dì giúp việc cảm thấy không nỡ, nhưng có thể làm việc ở nhà cũ nhà họ Hoắc lâu như vậy thì bà cũng không phải là một kẻ ngốc.

“Cậu Cốc, xin lỗi.”

Dì giúp việc nói xong thì gật đầu với anh ta rồi xoay người rời đi.

Cốc Hưng Úc: “…”

Nhớ tới ánh mắt ác độc của anh trai trước khi ra khỏi cửa, anh ta lại bắt đầu cảm thấy sợ.

Cốc Hưng Bác là người có lòng dạ độc ác, cho dù bọn họ là anh em ruột, nhưng từ nhỏ anh ta đã sinh hoạt ở nhà họ Hoắc, Cốc Hưng Bác có thể có bao nhiêu tình cảm với anh ta được chứ?

Mặc dù lần trước đã bảo lãnh anh ta ra nhưng lại để vệ sĩ đánh anh ta một trận, bây giờ xương cột sống sau lưng anh ta vẫn còn đang rất đau.

Không hoàn thành được nhiệm vụ Cốc Hưng Bác giao cho, trở về rồi thứ chờ đợi anh ta không biết có phải là một trận hành hung nữa không.

Cốc Hưng Bác định xoay người rời đi lại do dự một chút, cuối cùng anh ta nhịn lại sự gắt gỏng và phiền muộn, quyết định ôm cây đợi thỏ.

Anh ta châm điều thuốc, dựa vào cạnh xe chờ đợi.

Lúc rút điếu thuốc thứ năm ra, Hoắc Trầm Huy đã trở lại.

Cổng sắt mở ra, xe của Hoắc Trầm Huy không hề ngừng lại mà tiến vào trong cổng nhà cũ.

Cốc Hưng Úc vừa thấy thì cũng bất chấp mọi thứ vội vã chạy vào.

“Anh hai!”

Hoắc Trầm Huy trở về từ công ty, ông đã ở công ty liên tục bốn ngày, hôm nay Hoắc Trầm Lệnh ở công ty nên bảo ông trở về nghỉ ngơi một chút.

Nghe thấy tiếng anh hai này, sắc mặt Hoắc Trầm Huy lạnh lùng.

“Cốc Hưng Úc, anh hai của cậu tên là Cốc Hưng Bác, tôi chỉ có hai người em trai, một là Trầm Lệnh, một là Trầm Vân.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free