Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 360:

Vậy thì…

Hoắc Tư Tước lập tức nhìn về phía Tể Tể đang được bà nội ôm trong ngực, gặm miếng táo mà anh cả đưa tới.

“Tể Tể, chắc em không muốn lên nhà trẻ nhỉ?”

Hoắc Tư Thần cũng sốt ruột: “Đúng đúng đúng! Tể Tể, em có nhớ anh ba từng nói với em là các bạn nhỏ ở nhà trẻ thích khóc thích ầm ĩ không?”

Hoắc Tư Cẩn vừa định mở miệng đã bị bà Hoắc cướp lời.

“Làm gì thế làm gì thế? Có một em gái không biết chữ các cháu còn tự hào được à?”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đồng thời gật đầu: “Đương nhiên! Có không biết chữ thì cũng là em gái của bọn cháu, bọn cháu sẽ không ghét em gái không biết chữ đâu!”

Lời bà Hoắc nghẹn lại, bà cười mắng: “Vậy được! Tháng chín lúc khai giảng hai anh em các cháu cũng đừng đi nữa, cùng nhau là người không biết chữ đi!”

Không đợi hai anh em nói chuyện, bà Hoắc cúi đầu hỏi Tể Tể đang được ôm trong ngực.

“Tể Tể có muốn đi học không?”

Tể Tể muốn chứ!

Dù sao bé tới nhân gian là để tìm cha nuôi, sau đó là đi học.

Nhưng mà cha nuôi với cả ba anh trai hình như không quá muốn bé đi học, Tể Tể cũng không rõ vì sao.

Cho nên Tể Tể nghiêng đầu nhỏ, chớp chớp đôi mắt tròn trong veo như nước, dùng giọng non nớt nói.

“Tể Tể nghe lời cha.”

Bà Hoắc vui vẻ tới mặt mày rạng rỡ: “Ừ ừ ừ, đợi cha con đi bệnh viện về chúng ta hỏi cha con.”

Thằng hai vẫn luôn yêu cầu nghiêm khắc với ba con trai dưới gối, đi học không cho phép đi muộn về sớm, đương nhiên là sẽ cho Tể Tể đi học.

Ba anh em Hoắc Tư Cẩn cũng cười.

Nhất định cha sẽ không đồng ý!

Học giỏi rồi, cha ruột Tể Tể muốn tới cướp người thì phải làm sao?

Mấy ông bà cháu nói chuyện, cùng chơi với Tể Tể, thời gian trôi qua rất nhanh.

Hoắc Tư Cẩn thấy sắc mặt ông nội bà nội đã khôi phục tự nhiên, đoán là tính huống bên Hoàng Ngọc Hương hẳn đã ổn định, bọn họ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trời tối, Hoắc Trầm Lệnh gọi điện thoại tới.

“Mẹ, công ty có việc nên tối nay con không về được, để Tể Tể ở lại nhà cũ đi.”

Bà Hoắc cầu còn chẳng được: “Biết rồi, Hoàng Ngọc Hương tỉnh rồi à?”

“Tỉnh rồi, trong phòng khách có camera, mọi người không đụng vào bà ta chút nào, không có liên quan gì tới cha mẹ, phía bên Đổng Quốc Thành đang làm công tác tư tưởng, mọi người yên tâm đi.”

Bà Hoắc yên tâm hơn.

“Trầm Vân đâu? Vẫn ở bệnh viện à? Giữa nó với Đổng Tung Tung…”

Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh vô cùng hờ hững: “Trầm Vân vẫn còn đang ở bệnh viện, có bốn vệ sĩ ở đó. Em ấy chỉ coi cô Đổng là em gái thôi.”

Bà Hoắc thật sự an tâm.

“Vẫn ổn vẫn ổn, mẹ còn đang nghĩ nếu như Trầm Vân thật sự thích cô Đổng vậy thì cứ kết hôn đi, cha mẹ cũng không phải là gậy đánh uyên ương, nhà họ Hoắc cũng không cần thằng bé tìm cô gái môn đăng hộ đối để liên hôn gì cả. Không thích thì tốt hơn, dù sao mẹ con bé thật sự… rất hiếm thấy! Gặp phải thông gia như vậy, nhà họ Hoắc chúng ta có thể sẽ gia đình bất ổn mất.”

Dường như Hoắc Trầm Lệnh bên kia rất bận, bà Hoắc dặn dò thêm hai câu rồi định tắt máy thì nghe thấy thằng hai nhắc nhở bà.

“Tối nay rất có thể người nhà họ Cốc sẽ đến, con sắp xếp người ở bên ngoài nhà cũ rồi, cho dù bọn họ nói cái gì mọi người cũng đừng để ý.”

Bà Hoắc nhớ tới tin tức ban sáng, trong lòng đã có tính toán.

“Mẹ biết rồi, yên tâm đi.”

“Chào mẹ.”

Tắt điện thoại, dì Trương giúp việc vội vàng đi vào.

“Ông chủ, bà chủ, người nhà họ Cốc tới rồi, là…”

****8:

Bà Hoắc không chút do dự phân phó: “Đóng chặt cổng, không gặp khách!”

“Vâng, bà chủ.”

Dì giúp việc nhanh chóng rời đi, chạy về phía cổng biệt thự bên kia.

Tể Tể thấy sắc mặt bà nội thay đổi, lại nghe thấy có người nhà họ Cốc tới thì lập tức nhớ tới Cốc Hưng Bác.

“Bà nội, là Cốc Hưng Bác đến ạ?”

Bà Hoắc lắc đầu: “Bà không biết, chỉ biết là người nhà họ Cốc, cha con nói nếu như người nhà họ Cốc tới thì không cần để ý tới bọn họ.”

Là cha nuôi nói!

Tể Tể cười lên ha ha: “Vậy chúng ta ngoan ngoãn nghe lời cha đi, nhất định là cha muốn bảo vệ chúng ta.”

Bà Hoắc bị lời nói ấm áp của bé làm cho cười không khép miệng lại được.

“Tể Tể ngoan của bà, bà thích cháu quá đi mất, thật là tri kỷ!”

Tể Tể thân mật cọ cọ trong lòng bà nội, bé vừa định nói chuyện thì lại ngửi thấy mùi thịt.

Thính lực của bé rất tốt, còn nghe thấy được tiếng thịt nướng xèo xèo.

“Bà nội, tối nay chúng ta ăn thịt nướng ạ?”

Bà Hoắc cười híp mắt gật đầu: “Đúng vậy, hôm đó bà nghe chú út các con nói Tể Tể vô cùng thích ăn thịt nướng, còn giấu thịt nướng ở trên người nữa, cho nên bà nội đã bảo người làm chuẩn bị dê nướng nguyên con, lát nữa chúng ta tới bên vườn hoa nhỏ ăn dê nướng nguyên con.”

Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần đồng thời lên tiếng: “Bà nội, chúng cháu muốn ăn củ cải, cải xanh, bông cải xanh!”

Trên mặt bà Hoắc hiện vẻ vô cùng kinh ngạc rồi nhìn bọn họ: “Các cháu… ăn củ cải, cảnh xanh, bông cải xanh?”

Hoắc Tư Thần sờ đầu, cười ha ha.

“Vâng ạ, à, bà nội, cháu còn muốn ăn mì nước lọc nữa!”

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đồng thời bổ sung: “Bọn cháu cũng vậy! Màn thầu hoặc bánh bao chay cũng được!”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free