Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 359:
****7:
Toàn mạng đang sôi sục!
Tin tức cầu An Thạch sụp đổ đã ra gần một tháng, chết mất ba người, hơn nữa còn là chuyện xảy ra lúc nhân viên công tác của tập đoàn nhà họ Hoắc ở bên đó điều tra thực tế, trước đó mọi chứng cứ đều chỉ về phía tập đoàn nhà họ Hoắc, dẫu sao tập đoàn nhà họ Hoắc cũng nhất định muốn có miếng đất đó.
Người nhà của ba người đó cũng cắn chặt rằng người của tập đoàn nhà họ Hoắc cố ý làm hỏng nền của cây cầu An Thạch trước mấy ngày điều tra thực tế.
Về điểm này, đội điều tra dấu vết của cục cảnh sát cũng đã từng đưa ra đáp án chắc chắn, quả thật nền của cầu An Thạch đã bị người ta động tay động chận.
Khi đó tập đoàn nhà họ Hoắc gần như là bị treo trên lửa nướng, là Hoắc Trầm Lệnh đã ổn định lại, ông dùng thủ đoạn mạnh mẽ nên mới không xảy ra náo loạn lớn.
Nhưng lửa giận của người nhà ba người chết cũng đã lên tới đỉnh điểm.
Sáng ngày hôm qua, người nhà của ba người chết còn tới tập đoàn nhà họ Hoắc gây sự, trong đó có một người nhà còn lấy cái chết ra uy hiếp ở trước cổng tập đoàn nhà họ Hoắc, lễ tân tầng một của tập đoàn quả quyết báo cảnh sát thì sự việc mới không nháo nhào lên.
Không một ai nghĩ tới, việc này còn có thể đảo ngược lại thế này.
Tập đoàn nhà họ Hoắc đang đội nồi!
Cầu An Thạch bị người khác động tay động chân, nhưng người động tay động chân không phải là người của tập đoàn nhà họ Hoắc mà là của tập đoàn Phương Nguyên.
Cốc Hưng Bác là chủ tịch của tập đoàn Phương Nguyên, có quyền phát biểu tuyệt đối ở tập đoàn Phương Nguyên, mặc dù khi đó cũng là một trong những công ty cạnh tranh, nhưng không một ai đặt nghi ngờ lên tập đoàn Phương Nguyên cả.
Dẫu sao Cốc Hưng Bác cũng là nhà từ thiện có tiếng, không ai nghĩ tới vậy mà tập đoàn Phương Nguyên sẽ làm ra chuyện độc ác như vậy.
“Đó là ba mạng người đấy!”
“Đúng vậy! Cũng là xứng đáng! Bây giờ đã là thời đại nào rồi mà còn tin tưởng lời của mấy đạo trưởng đó, đều là lừa người hết! Rồi đó, xảy ra chuyện, người cũng chết, kết quả còn đổ tội lên đầu tập đoàn nhà họ Hoắc.”
“Tập đoàn nhà họ Hoắc đúng là xui xẻo tám đời, thế mà gặp phải đối thú độc ác như tập đoàn Phương Nguyên này!”
…
Tể Tể đã cùng bốn anh trai trở về nhà cũ nhà họ Hoắc, trên tivi đang chiếu đoạn video của camera mà bé đã dùng sức mạnh bảo vệ.
Trong lòng Hoắc Tư Lâm vẫn còn nhớ tới mẹ ruột, sau khi trở lại anh lại đi tới nhà họ Cốc một chuyến.
Ông Hoắc và bà Hoắc nhìn thấy cháu trai cháu gái trở về thì lập tức ôm Tể Tể lên.
“Tể Tể ngoan, mấy ngày nay cháu đi đâu vậy, sao không về nhà cũ tìm ông nội bà nội?”
Tể Tể muốn nói là bé về địa phủ, nhưng lại sợ dọa tới ông nội bà nội.
“Tể Tể…”
Hoắc Tư Tước cầm một miếng táo lên đút vào miệng Tể Tể, giúp bé giải vây.
“Tể Tể không biết chữ, mấy ngày nay mấy anh trai bọn cháu ở bên trang viên giúp bé bổ túc lại.”
Bà Hoắc nghe vậy thì cạn lời: “Đến nhà trẻ Tể Tể cũng chưa lên, không biết chữ không phải là chuyện bình thường à? Bổ túc cái gì mà bổ túc?”
Ông Hoắc cũng cảm thấy hoang đường.
“Trước khi mấy đứa lên nhà trẻ ông nội có nhốt mấy đứa trong phòng sách học bổ túc không hả?”
Hoắc Tư Tước: “…”
Hoắc Tư Cẩn vừa cười vừa pha trà cho ông nội bà nội.
“Ông nội bà nội nói đúng, vậy nên sau khi cha biết đã dạy bảo em ấy một trận rồi. Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, đang là tuổi chơi, không phải vội lên nhà trẻ.”
Ông Hoắc bà Hoắc không nói tiếp nữa.
Bà Hoắc nói trước: “Đúng là tuổi chơi, nhưng Tể Tể đã ba tuổi rưỡi, phải lên nhà trẻ rồi, trong khu nhà có rất nhiều đứa nhỏ hai tuổi rưỡi hoặc là hai tuổi đã đi học mầm non, Tể Tể đã ba tuổi rưỡi, không tính là sớm.”
Bên trang viên nhà họ Hoắc cách nhà trẻ gần nhất không tiện như khi ở bên nhà cũ.
Nếu như Tể Tể lên nhà trẻ, Trầm Lệnh phải đi làm, mấy cháu trai đều phải đi học, nhiệm vụ đưa đón cháu gái đương nhiên sẽ thuộc về bọn họ.
Như vậy, bọn họ có thể thuận thế để Tể Tể ở nhà cũ bên này.
Tốt quá!
Bà Hoắc mong đợi khai giảng tới mau một chút!
Như vậy bà có thể ngày ngày gặp được cháu gái đáng yêu rồi.
Ông Hoắc chỉ nhìn một cái đã nhìn thấu được suy nghĩ của vợ mình, ông cũng gật nhẹ đầu.
“Đúng vậy, Tể Tể đã ba tuổi rưỡi, không còn nhỏ nữa, nên lên nhà trẻ rồi.”
Hoắc Tư Thần vốn đang chăm chú xem tivi nghe vậy thì lập tức xông qua lắc đầu.
“Không được không được, cha đã nói Tể Tể không biết chữ cũng không sao cả, dù sao cũng là cô bé không biết chữ tốt nhất thế giới, không cần lên nhà trẻ đâu.”
Hoắc Tư Tước cũng gật đầu theo: “Đúng vậy! Hơn nữa có chúng cháu rồi, Tể Tể không đi học cũng không sao cả! Chúng cháu có thể chăm sóc cho Tể Tể cả đời… này…”
Ba chữ cuối cùng Hoắc Tư Tước nói rất không tự tin.
Dẫu sao Tể Tể cũng không phải là một đứa nhỏ bình thường, cha ruột bé là Vương của địa phủ, có quỷ mới biết cả đời này của Tể Tể rốt cuộc sẽ kéo dài bao lâu!
Lại nhớ, Tể Tể đã từng nói có thể dưỡng lão lo ma chay cho em ba, nếu như em ba có nhu cầu, còn có thể dưỡng lão lo ma chay cho thế hệ con cháu của em ba…