Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 363:

Tể Tể cảm thấy bà nội quá là siêu, bé vỗ tay bốp bốp cho bà.

“Bà nội ngầu quá! Bà nội oai phong! Bà nội thống nhất giang hồ!”

Vẻ mặt uy nghiêm lạnh lùng của bà Hoắc lập tức bị phá bỏ.

Hoắc Trầm Huy nhìn thấy Cốc Hưng Úc đang giận không có chỗ phát tiết cũng không nhịn được phì cười ra tiếng.

“… Phì!”

Cốc Hưng Úc đứng ngoài cổng sắt đang xách thuốc bổ: “…”

Thế này rõ ràng là đang làm nhục!

Vả vào mặt anh ta không chút lưu tình!

Cái vả vô hình đó làm mặt mũi anh ta sưng vù, mất hết mặt mũi.

Nhưng không tiếp xúc được với bất kỳ người nào của nhà họ Hoắc, hiển nhiên việc này đã trái với lời dặn dò của Cốc Hưng Bác, anh ta nhịn rồi lại nhịn, nhịn tới suýt nữa thì cắn đứt đầu lưỡi.

Một lúc lâu sau anh ta mới xách theo thuốc bổ từ từ đi qua, anh ta ép sự oán hận ngợp trời trong lòng xuống.

Cách cánh cổng sắt, anh ta quỳ bịch xuống với bà Hoắc.

“Bà Hoắc nói đúng, trước đây đúng là do Hưng Úc sai.”

Cái quỳ này cũng làm cho bà Hoắc và Hoắc Trầm Huy có chút kinh ngạc.

Tể Tể nhận ra hơi thở quanh người Cốc Hưng Úc cuồn cuộn cực nhanh, giống như là là muốn phá vỡ cái gì đó xông về phía bọn họ, bé dùng giọng non nớt nói.

“Bà nội, chú hai, chú ấy làm thế này có phải là đang giả vờ đáng thương không?”

Cốc Hưng Úc đang quỳ trên mặt đất: “…”

Giờ cả lòng muốn xé Minh Tể Tể anh ta cũng đã có.

Bà Hoắc nuôi Cốc Hưng Úc nhiều năm như mậy, nếu nói không có chút tình cảm nào thì là nói dối.

Nhưng bà còn sáng suốt, lại càng nhìn rõ.

Đặc biệt là khi con thứ hai nói với bà Cốc Hưng Úc đã biết chính mình không phải máu mủ nhà họ Hoắc từ nhiều năm trước nhưng vẫn luôn lừa dối mọi người, phần tình cảm này của bà đã giảm bớt đi rất nhiều rồi.

Cộng thêm việc những việc làm trong những năm gần đây của Cốc Hưng Úc bị lộ ra từng chút một, bây giờ bà Hoắc chỉ có sự ghét cay ghét đắng với anh ta.

Cho nên mới cố ý bảo Cốc Hưng Úc đi lấy thuốc bổ, đợi anh ta vừa ra khỏi thì lập tức cho vệ sĩ khóa cổng lại.

Bà Hoắc vuốt sợi tóc mềm mại của Tể Tể, yêu thương chiều chuộng gật đầu.

“Tể Tể thật thông minh! Đúng vậy! Bây giờ cậu ta đang giả vờ đáng thương, muốn giành được sự đồng tình của bà nội và chú hai của cháu.”

Tể Tể bĩu môi, gương mặt nhỏ lộ ra vẻ rất coi thường.

“Chú ấy xấu xa như vậy, bây giờ giả vờ đáng thương thì có tác dụng gì chứ, bà nội, bà và chú hai thông minh như vậy, vậy mà chú ấy còn tưởng rằng có thể lừa được mọi người, có thể được mọi người đồng tình, có phải đầu óc của chú ấy không dùng được nữa không?”

Cốc Hưng Úc chợt ngẩng đầu lên, trong mắt anh ta đều là sự độc ác.

“Minh Tể Tể.”

Bà Hoắc lại bước lên phía trước một bước, ngăn ở phía trước cháu gái mình.

“Làm sao? Bị Tể Tể nói trúng tâm tư nên thẹn quá thành giận à? Trước đây mượn danh nhà họ Hoắc chơi quy tắc ngầm trong giới giải trí, bây giờ đã xuống cấp tới mức uy hiếp cả một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi rồi sao?”

Cốc Hưng Bác không nhịn được nữa, anh ta bùng nổ.

“Đứa nhóc ba tuổi rưỡi? Bà Hoắc, mở to mắt chó của bà ra xem cho rõ, nó không phải là một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi gì cả, nó là một quỷ hồn! Bây giờ nó còn sống được thì không biết đã hại chết bao nhiêu là mạng người! Nó chính là ma quỷ giết người!”

Bà Hoắc đã bị chọc tức.

Không phải do bị nói mình mắt chó, mà là vì thằng khốn Cốc Hưng Úc này mắng cháu gái cưng của bà là quỷ, còn là ma quỷ giết người.

Lúc bà vừa định để vệ sĩ mở cửa, tự mình đi ra dạy dỗ cẩn thận Cốc Hưng Úc cách làm người thì bà đột nhiên phát hiện ra chỗ không xa có ba bốn phóng viên đang giơ camera.

Bây giờ bà mới chợt nghĩ tới, cho dù Cốc Hưng Úc có nhân phẩm cứt chó như thế nào thì cậu ta vẫn là người của công chúng.

Vì việc ba mạng người ở cầu An Thạch mà gần đây nhà họ Hoắc vẫn luôn bị treo trên ngọn lửa.

Lại thêm việc mẹ của Đổng Tung Tung qua đây náo loạn, chuyện này nối tiếp chuyện kia, nhiều vô số kể.

Tuồn ra thêm tin tức Cốc Hưng Úc bị đánh ở nhà họ Hoắc nữa, thì nhà họ Hoắc sẽ luôn đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió.

Tức giận trong lòng bà Hoắc nghẹn lại, bà nghiến răng.

Ban đầu Tể Tể không biết tại sao bà lại tức giận, bé nhìn theo tầm nhìn của bà nội thì nhìn thấy mấy phóng viên đang vác camera.

Cha Minh Vương đã từng nói, thứ đồ này nếu có thể hack được thì cứ hack, dù sao bé thấy bà nội đang muốn đánh người, tuyệt đối không thể để lại chút sơ hở nào được.

Thế là Minh Tể Tể chớp chớp mắt về phía đó, âm khí dùng mắt thường không thể thấy được lập tức bay qua bao ống kính lại.

Giải quyết xong bên đó, Tể Tể phấn khởi xoa tay nhỏ.

“Các chú vệ sĩ, mau mở cửa ra đi!”

Đánh đồ khốn nạn gì đó sao có thể thiếu Tể Tể được chứ!

Người đồng thời cũng hưng phấn chính là Cốc Hưng Úc.

Anh ta lập tức lật mặt, bắt đầu kế hoạch hai.

Chỉ cần tuồn ra video hoăc là ảnh chụp anh ta bị người nhà họ Hoắc đánh, tiêu thêm tiền mua seeding nữa thì chẳng sợ không thể bôi đen được người nhà họ Hoắc.

****0:

Bà Hoắc sững sờ.

“Tể Tể?”

Bà đã một bó tuổi, muối đã ăn còn nhiều hơn cơm Tể Tể đã ăn, nhưng nhất thời bà vẫn không hiểu Tể Tể đang muốn làm cái gì.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free