Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 356:
“Tể Tể cảm thấy chắc là sâu dùng để điều khiển người, bởi vì vừa nãy anh Tư Lâm đột nhiên cứng người lại, sâu nhỏ trong người Tể Tể cũng đang cắn Tể Tể, Tể Tể cảm nhận được có người muốn khống chế Tể Tể thông qua con sâu đó.
Bé bị khống chế cũng không sao cả, dù sao không ai có thể thật sự khống chế bé.
Nhưng khống chế anh Tư Lâm thì không được, cho nên bé quả quyết ra tay bóp nát hai con sâu đó.
Hoắc Tư Tước không hổ là cao thủ tiểu thuyết, cậu lập tức nghĩ tới một loại khả năng.
“Giống như cổ trùng Miêu Cương hả? Thường phân thành loại tử cổ và mẫu cổ, hoặc là tình cổ gì đó, dù sao cũng là hạ cho người khác, dưới sự khống chế của cổ trùng người bị hạ sẽ làm việc cho người hạ cổ.”
Tể Tể không hiểu cổ trùng Miêu Cương là cái gì, nhưng những lời anh hai nói đều hoàn toàn chính xác.
“Vậy chính là cổ trùng Miêu Cương rồi!”
Sắc mặt Hoắc Tư Lâm càng trở nên khó coi hơn, hô hấp cũng nhẹ hơn rất nhiều.
“Là hôm nay Cốc An An hạ lên người anh à?”
Tể Tể gật đầu: “Vâng, Tể Tể nhắc nhở anh Tư Lâm đừng để chị An An đụng vào anh, nhưng hẳn là chị ấy vẫn đụng vào anh.”
Hoắc Tư Cẩn nghĩ tới một vấn đề: “Nên là khi ở biệt thự nhà họ Cốc bên kia, Tể Tể cố ý để Cốc An An ôm em là muốn biết Cốc An An hạ cổ gì cho anh Tư Lâm sao?”
Tể Tể vui vẻ gật đầu: “Vâng ạ, Tể Tể cũng bị hạ cổ mới có thể biết được thứ đó là cái gì, có nguy hại gì tới anh Tư Lâm, sau đó làm thế nào để giết chết nó dưới tình huống không làm hại tới anh Tư Lâm!”
Hoắc Tư Lâm: “…”
Hoắc Tư Lâm cảm động vô cùng, một câu cảm ơn thì quá qua loa.
Anh vội vàng ôm lấy Tể Tể từ trong ngực Hoắc Tư Cẩn, ôm chặt bé con bụ bẫm này vào trong lòng.
Tể Tể cảm nhận rõ được anh Tư Lâm đang run rẩy, còn có tâm trạng anh vô cùng chán nản giống như là đang ẩn nhẫn lửa giận, bé lập tức ôm chặt lấy cổ anh Tư Lâm, dùng giọng nói non nớt an ủi anh.
“Anh Tư Lâm không đau lòng, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi. Anh Tư Lâm không có em gái An An nữa thì vẫn còn có Tể Tể mà, Tể Tể sẽ bảo vệ anh Tư Lâm.”
“Hu…”
Anh ôm lấy Tể Tể, cơ thể run rẩy, nghẹn ngào rơi lệ.
Hoắc Tư Lâm Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lập tức đi qua vây anh họ ở chính giữa rồi đưa tay ra ôm lấy anh.
Giọng nói Hoắc Tư Cẩn trầm thấp khàn khàn.
“Lúc bọn em biết được mẹ không còn nữa cũng buồn như vậy. Nên anh Tư Lâm cứ khóc một trận đi, khóc xong rồi sẽ tốt thôi, sau đó chúng ta cùng nhau báo thù cho An An.
”
Hốc mắt Hoắc Tư Tước nóng lên: “Đúng vậy! Chúng ta cùng nhau báo thù cho An An!”
Hoắc Tư Thần: “Có Tể Tể ở đây, chúng ta nhất định có thể báo thù cho An An được!”
Tể Tể đang ôm cổ Hoắc Tư Lâm cũng gật đầu mạnh, bé tỏ ra tức giận nhưng vẫn rất đáng yêu.
“Nhất định có thể báo thù! Cốc Hưng Bác quá xấu xa, sẽ chết rất thảm rất thảm! Sau khi chết còn phải xuống mười tám tầng địa ngục chịu phạt! Ít nhất là hai trăm năm! Không! Là ba trăm năm trở lên!”
Các anh trai cũng gật đầu theo: “Đúng! Sau khi chết để ông ta ở mười tám tầng địa ngục chịu phạt, ít nhất là ba trăm năm trở lên!”
Được em trai em gái cùng nhau an ủi, Hoắc Tư Lâm nhanh chóng điều chỉnh tốt lại tâm trạng của mình.
Anh lau sạch nước mắt, thấy các em trai em gái đều đang lo lắng nhìn mình, Hoắc Tư Lâm có chút ngại ngùng.
“Anh…”
Hoắc Tư Cẩn lập tức lên tiếng: “Anh, chúng ta đi tới nơi xảy ra chuyện xem thử đi.”
Hoắc Tư Lâm lập tức gật đầu, ôm lấy Tể Tể nhấc chân bước đi.
“Đúng! Chúng ta qua đó xem thử đi.”
Hoắc Tư Thần ở phía sau nhỏ giọng thầm thì với Hoắc Tư Tước: “Thì ra anh Tư Lâm cũng có lúc lúng túng!”
Hoắc Tư Tước xoa xoa đầu em trai: “Đều là người, ai mà không có lúc lúng túng chứ? So sánh với sự lúng túng của chú út thì anh Tư Lâm có là gì đâu?”
Hoắc Tư Thần nghĩ tới cảnh khi chú út được ông nội bà nội nhận về thì lập tức sôi nổi.
“Đúng đúng đúng! Lúc đó chú út thật sự rất lúng túng! Ha ha ha…”
Hoắc Tư Tước nhìn em trai ngốc của mình, nhẹ thở dài.
Thầm nghĩ cũng là do tính tình của chú út tốt, nếu đổi lại là cha ruột của bọn họ, bị em trai ngốc cười nhạo như này, cho dù là nói sau lưng thì đoán chừng cũng sẽ không thiếu được chục trận mông nở hoa, ngoài ra còn có các hình ảnh gài bẫy con trai nữa!
“Được rồi, đừng cười nữa, còn không biết bên mẹ của Đổng Tung Tung như thế nào rồi? Chúng ta cùng Tể Tể đi qua bên kia xem chút trước đi, sau đó thì về nhà.”
“Ôi!”
Năm anh em đi tới nơi xảy ra chuyện, mảnh đất hoang này rộng khoảng hơn ba ngàn mẫu, phía xa xa là thôn trấn.
Trên mảnh đất hoang còn có thể nhìn thất rất nhiều rau củ và cây ăn quả, trước khi chính phủ công khai đấu thầu mảnh đất này, mảnh đất hoang này đã bị người dân trấn bên cạnh chiếm dụng.
Nơi xảy ra chuyện là một cái cầu đá đã lâu năm không được tu sửa, bây giờ nó đã sụp đổ.
Hoắc Tư Cẩn mang theo mấy anh em đến cạnh chiếc cầu sụp đổ đó: “Năm đó lúc xảy ra chuyện, trên cầu có tám người dân thôn bên đang đứng, có ba người chết. Vì các vấn đề bồi thường nên người nhà mấy người đó đã náo loạn rất dữ dội.”