Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 355:
Sắc mặt Hoắc Tư Lâm càng trắng bệch hơn, anh cảm thấy mình sắp ngạt thở tới nơi rồi.
“An An, bị Cốc Hưng Bác chuyển dời tuổi thọ đi?”
Tể Tể gật đầu: “Theo Tể Tể nhìn được thì là như vậy, bởi vì trước đây Tể Tể từng nhìn thấy Cốc Hưng Bác ở địa phủ, lúc đó chú ấy nên chết rồi nhưng lại đột nhiên sống lại, hôm nay Tể Tể nhìn thấy mấy số mệnh và đường tuổi thọ lộn xộn trên người Cốc Hưng Bác, chú ấy hại chết rất nhiều người, vô cùng xấu xa!”
Hai mắt Hoắc Tư Lâm dần dần hồng lên, hai tay từ từ nắm chặt lại phát ra tiếng rắc rắc.
Hoắc Tư Cẩn vỗ vỗ vai anh, Tể Tể ôm lấy một cánh tay của anh Tư Lâm, bé dùng giọng nói non nớt anh ủi anh.
“Anh Tư Lâm đừng tức giận, chị An đi sớm là tốt, sống cạnh tên xấu xa Cốc Hưng Bác kia càng lâu lại càng lo.”
Hoắc Tư Lâm ngơ ngác nhìn Tể Tể: “Vậy mẹ anh...”
Tể Tể buông tay, lại thở dài giống như người lớn.
“Dì ấy cũng xấu xa, nhân quả luân hồi, tự có báo ứng, Tể Tể không thể can thiệp vào được!”
Nếu như Vương Ngọc Linh là người tốt giống như chú Cố hoắc là chú Hùng thì bé sẽ không chút do dự ra tay giúp đỡ.
Nhưng Vương Ngọc Linh không phải!
Hoắc Tư Lâm hiểu ý của Tể Tể, nhân quả luân hồi, tự có báo ứng, tất cả đều là tự mẹ anh lựa chọn.
Nếu như không ngoại tình, nếu như không ở cùng một chỗ với Cốc Hưng Bác thì đương nhiên bà sẽ cách xa Cốc Hưng Bác, Cốc Hưng Bác có vấn đề gì đương nhiên cũng sẽ không có liên quan tới bà.
Lý trí nói cho anh rằng Tể Tể nói đúng, lập trường hoàn toàn không có vấn đề gì.
Nhưng về mặt tình cảm, anh không thể thờ ơ khi biết rõ mẹ ruột mình đang nhảy vào hố lửa được.
Hoắc Tư Lâm vừa định nói gì thì thân thể đột nhiên cứng lại.
Tể Tể cũng cảm nhận được con sâu nhỏ trong cơ thể đang cắn bé, bé vội vàng nhìn về phía anh Tư Lâm.
“Anh Tư Lâm đừng sợ, Tể Tể giúp anh lấy sâu nhỏ ra!”
Vẻ mặt Hoắc Tư Lâm cứng đờ, ánh mắt dần dần mất đi tiêu cự.
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần kinh ngạc: “Sâu nhỏ gì cơ?”
Tể Tể vừa giải thích vừa ra tay.
“Một con sâu đen nhỏ, vô cùng xấu xí!”
Lời vừa dứt, ngón tay nhỏ mũm mĩm của bé trở nên nhọn mảnh rồi lập tức đâm sâu vào nơi ba tấc trên ngực Hoắc Tư Lâm, năm ngón tay nắm lại, tóm lấy con sâu đang muốn bơi về vị trí trái tim của Hoắc Tư Lâm ra ngoài.
Ba anh em còn lại của nhà họ Hoắc còn chưa kịp hét lên đã phát hiện trước ngực Hoắc Tư Lâm không có chút máu nào.
Tể Tể mở bàn tay ra: “Nè, nhìn xem, sâu nhỏ!”
Một con sâu vừa đen sì vừa béo tốt giẫy giụa mạnh mẽ muốn chui vào trong lòng bàn tay của Tể Tể.
Khi Tể Tể không đồng ý cho nó chui vào thì làn da non mềm kia cũng sẽ là tường đồng vách sắt, con sâu đen nhỏ căn bản không chui vào được nên chuẩn bị bỏ chạy.
Tể Tể nắm tay lại, bé hơi dùng sức, lập tức dẫn tới hiện trường nổ tung.
Một mùi tanh tưởng truyền ra từ giữa năm ngón tay của bé theo việc máu đỏ biến thành màu đen.
Dạ dày bốn anh em nhà họ Hoắc cuồn cuộn, Tể Tể duỗi tay nhỏ tới trước mặt bọn họ, vui vẻ rạo rực.
“Các anh xem, sâu nhỏ bị Tể Tể bóp chết rồi!”
Mùi tanh hôi đột nhiên tới gần, áp sát thẳng vào các cơ quan cảm giác, bốn anh em nhà họ Hoắc mau chóng tìm túi bóng ra, ai ai cũng cúi đầu điên cuồng nôn vào trong túi bóng.
“Ọe!”
“Ọe!”
...
Tể Tể: “Trong cơ thể Tể Tể vẫn còn có một con á, thế giờ nuôi tiếp hay là bóp vỡ?”
Bốn anh em nhà họ Hoắc: “... Mau bóp đi!”
Từ bao giờ mà cái thứ buồn nôn này chui vào trong cơ thể của Tể Tể vậy?
Tể Tể cười ha ha: “Em nghe các anh trai!”
Con sâu nhỏ trong cơ thể bé đã chui vào đầu trái tim, nó vẫn còn đang tiếp tục chui vào trong nữa.
Tể Tể vén áo lên lộ ra cái bụng nhỏ.
Hoắc Tư Cẩn phát giác không ổn, anh vừa mở miệng nhưng Tể Tể đã mau chóng tự mở ngực mình ra, lôi kéo các bộ phận ở bên trong, tìm rồi tìm rồi mới tìm thấy, sau đó bé bắt lấy con sâu đen nhỏ xấu xí kia rồi bóp nổ nó một lần nữa.
Bốn anh em nhà họ HOắc: “...”
****5:
Mười phút sau, xe đến mảnh đất chưa khai phá sát ranh giới của khu khai phá ở Tây Thành.
Sau khi xuống xe, sắc mặt bốn anh em nhà họ Hoắc trắng bệch, đặc biệt là Hoắc Tư Lâm, chấn động thị giác quá lớn, cộng thêm việc em gái ruột bị tên Cốc Hưng Bác không bằng cầm thú kia hại chết làm sắc mặt anh trắng bệch như giấy, tưởng chừng như vừa chạm là vỡ.
Tể Tể cúi đầu, bước chân ngắn sang bên cạnh mấy bước, ỉu xìu khép hai tay lại.
Hoắc Tư Cẩn lập tức đi qua bế bé lên, hôn nhẹ lên mặt bé một cái.
“Không có liên quan gì tới Tể Tể cả, các anh trai nôn không phải vì Tể Tể mở ngực bắt con sâu đen đó ra đâu mà là vì mùi của con sâu đen đó quá khó ngửi.”
Tể Tể lập tức lên tinh thần.
“Thật ạ?”
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vội vàng gật đầu: “Đương nhiên rồi!”
Hoắc Tư Lâm cũng bổ sung: “Đúng vậy, con đó là sâu gì vậy? Sao bóp nát ra lại khó ngửi như thế? Bọn anh muốn không nôn cũng không khống chế được.”
Tể Tể không hề cảm thấy cái mùi đó thối tới không ngửi được, dẫu sao con sâu đó đã nhiễm phải âm khí nên đương nhiên rất thân thiết với người có âm khí như bé.