Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 357:

Vấn đề này Hoắc Tư Lâm đã nhìn thấy trên tin tức, sắc mặt anh sầm xuống, từ từ nói tiếp.

“Người nhà cho rằng chính phủ kết hợp với nhà họ Hoắc chúng ta cố ý hãm hại mọi người, ra oai phủ đầu với bọn họ, ăn bánh bao máu người!”

Việc này đã xảy ra sắp một tháng, bên này rất sạch sẽ, không có chút âm khí nào.

Tể Tể đi quanh cạnh cầu đá một vòng, ngón tay bé ấn ấn lên thú trấn cầu còn dư lại nửa bên đầu nơi đầu cầu đá mà bé có thể với tay chạm vào.

Bé cảm nhận được hơi thở của thú trấn cầu.

“Chú trấn cầu ơi, chú có khỏe không?”

Thú trấn cầu chỉ để lại một sợi hồn phách, dường như là để nói chuyện với người có duyên hiểu chuyện Âm Dương, nó dùng thần hồn giao lưu với Tể Tể.

Nó vốn có tính khí ngạo mạn, chẳng qua vừa nhìn thấy người tới, thái độ lập tức chuyển biến.

“A, là công chúa nhỏ Tể Tể hả! Bây giờ địa phủ bận tới như vậy rồi à, nhân gian xảy ra chuyện, ngay cả đứa nhỏ như Tể Tể cũng bị phái lên đi làm rồi hả? Như thế này ở nhân gian gọi là thuê lao động chưa thành niên làm việc, là phạm pháp đấy, người cha nóng tính kia của bé có biết không?”

Tể Tể vội vàng lắc đầu giải thích: “Không phải không phải, là Tể Tể tự tới, không có liên quan gì tới cha Minh Vương cả. Là Tể Tể muốn biết sao chỗ này lại chết nhiều người như vậy.”

Thú Trấn cầu thở dài một hơi: “Còn có thể vì gì nữa, người chết vì tiền chim chết vì ăn! Đều do tên khốn tên Cốc Hưng Bác kia cả, liên tục dùng mấy trò độc ác lừa hết mấy thôn dân kia, còn mượn tên của người khác nữa, quá là độc ác, làm vậy mà không sợ bị tổn âm đức à!”

Tể Tể đảo con mắt đen nhánh: “Tên Cốc Hưng Bác mượn có phải là Hoắc Trầm Lệnh không?”

****6:

Thú trấn cầu cười ha ha.

“Đúng đúng đúng! Hoắc Trầm Lệnh chính là tên xui xẻo đã bị thằng khốn Cốc Hưng Bác kia hãm hại!”

Tể Tể phồng má: “Chú trấn cầu ơi, cha Hoắc là cha ở nhân gian của Tể Tể!”

Thú trấn cầu bối rối: “… Cha ruột của bé bận tới mức tìm cả cha nuôi ở nhân gian cho bé rồi à?”

Tể Tể thẳng sống lưng: “Là tự Tể Tể muốn tới nhân gian, muốn học tri thức của nhân gian, sau này trở về Tể Tể sẽ cùng cha Minh Vương xây dựng thời đại mới địa phủ mới, đồng bộ với nhân gian, giảm bớt những sinh mệnh chết oan chết uổng!”

Thú trấn cầu thấy dáng vẻ gương mặt búng ra sữa nghiêm túc của bé thì cười lên ha ha.

“Được được được! Công chúa nhỏ Tể Tể chuẩn bị cùng cha Minh Vương nóng lòng xây dựng thời đại mới địa phủ mới, cực kỳ giỏi!”

“Nên Tể Tể tới đây vì người cha ở nhân gian này hả? Úi chà, người cha ở nhân gian này của bé biết ôm đùi thật đấy!”

Cảm thán xong, thú trấn cầu lại nói tới chính sự.

“Việc này Cốc Hưng Bác làm rất tuyệt tình, lúc đó khi gài bẫy hại những thôn dân này phải gọi là khôn khéo không để lại dấu vế, ba người dân kia chết xong hồn phách lập tức được ông ta đốt tiền tặng lễ, mời đại sự tài giỏi tới trấn giữ, lập tức đưa đi đầu thai luôn rồi, cho nên dù là công chúa nhỏ của địa phủ, Tể Tể cháu cũng không có cách nào hỏi hồn phách được đâu!”

Đôi mày nhỏ của Tể Tể nhíu lại.

Không thể hỏi hồn phách, vậy có nghĩa là không có cách nào giúp cha nuôi được.

Mấy người Hoắc Tư Cẩn thấy bé đột nhiên cau mày thì có chút khó hiểu.

“Tể Tể, em làm sao vậy?”

Tể Tể chỉ chỉ vào thú trấn cầu chỉ còn lại một nửa.

“Thú trấn cầu ở đây nói với Tể Tể là Cốc Hưng Bác vô cùng độc ác, Tể Tể cũng không có cách nào hỏi hồn phách được bởi vì bọn họ đã đi chuyển thế đầu thai rồi.”

Hoắc Tư Lâm nhìn chằm chằm thú trấn cầu hoang mang: “Thú trấn cầu, nói chuyện với Tể Tể?”

Không đợi Tể Tể gật đầu, Hoắc Tư Lâm nhớ tới hình ảnh lúc trên xe Tể Tể kéo bụng nhỏ ra tìm cổ trùng, anh nhất thời cảm thấy mình đã hỏi một câu thừa thãi.

Thân phận này của Tể Tể… có thể nói chuyện với thú trấn cầu hình như cũng không có gì kỳ quái cả.

Tể Tể lộ ra một nụ cười mềm mại với Hoắc Tư Lâm.

“Vâng ạ, chẳng qua thú trấn cầu ở đây đã vô cùng yếu rồi, chỉ còn sót lại một tia ý thức mà thôi, cầu không còn nữa, thú trấn cầu cũng sẽ theo đó mà biến mất, đi tới nơi cần tới khác.”

Hoắc Tư Lâm: “…”

Đúng là được mở mang kiến thức!

Quả thật anh đã từng nhìn thấy rất nhiều các loại động vật nhỏ được điêu khắc trên cầu đá, trước đó vẫn luôn cho rằng làm vậy là để ngắm, không ngờ tới vậy mà là thú trấn cầu trong truyền thuyết.

Hoắc Tư Cẩn an ủi Tể Tể: “Cốc Hưng Bác vẫn luôn độc ác nham hiểm, cha của chúng ta hẳn sẽ có biện pháp đối phó với ông ta.”

Lời anh không nói ra là, nếu thật sự không được vậy thì sẽ bỏ miếng đất này.

Tập đoàn nhà họ Hoắc rất khổng lồ, không thiếu gì một miếng đất này.

Nếu như không phải náo loạn tới ra mạng người, bị Cốc Hưng Bác dùng thủ đoạn hất nước bẩn lên tập đoàn nhà họ Hoắc thì đoán chừng cha bọn họ đã từ bỏ miếng đất này từ lâu rồi.

Bây giờ là bị ép không thể bỏ.

Bỏ rồi đồng nghĩa với việc tập đoàn nhà họ Hoắc thừa nhận khi đó xảy ra chuyện là vì nhân viên công tác của tập đoàn nhà họ Hoắc đến khảo sát thực địa lúc đó đã cố ý gây chuyện, cuối cùng động tay động chân trên cầu đá hại chết ba người.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free