Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 352:

Vừa rồi Hoắc Tư Lâm như muốn ăn thịt Cốc An An, Vương Ngọc Linh lại đi xuống, tám chín phần là những chuyện của nhà họ Hoắc.

Kết quả không ngờ là, chớp mắt một cái, Hoắc Tư Cẩn đã bế Minh Tể Tể đến ngoài cửa sổ xe.

Cửa sổ xe bị gõ ba cái, Cốc Hưng Bác cau mày, sau đó lại chậm rãi giãn ra, lộ ra nụ cười vô cùng từ ái sau đó mới đẩy cửa xe xuống.

"Hoá ra là cậu Tư Cẩn, xin lỗi, lúc nãy chú nghe điện thoại nên không để ý là bên ngoài có người."

Trên mặt ông ta là nụ cười từ ái, sau đó lại nghi ngờ nhìn mọi người.

"Có chuyện gì đấy?"

Cốc An An vừa thấy Cốc Hưng Bác và Vương Ngọc Linh xuất hiện thì như thấy cứu tinh.

"Cha, mẹ, Minh Tể Tể nói lung tung rồi bắt nạt con, anh con không chỉ không giúp con mà còn muốn bóp chết con, hu hu hu..."

Vương Ngọc Linh che chở cho con gái, tức giận nhìn Minh Tể Tể.

"Minh Tể Tể, đều là do mày, nếu không phải mày thì An An cũng sẽ không bị đuổi khỏi nhà họ Hoắc, mày là đồ yêu quái hại người!"

Khi Hoắc Tư Tước chuẩn bị nói đỡ, Minh Tể Tể đã giành nói trước, biểu cảm vô cùng nghiêm túc, miệng lẩm bẩm, nói nhanh như bay.

"Tể Tể không phải yêu quái hại người đâu, Tể Tể là công chúa nhỏ mà! Do dì ngủ cùng với bác béo này nên sinh ra con gái không phải của chú hai, việc này làm chú hai và anh Tư Lâm đau lòng, bản thân không tự kiểm điểm mà còn nói Tể Tể là yêu quái hại người, dì xứng đáng bị đuổi khỏi nhà họ Hoắc!"

Tuy trên đầu Vương Ngọc Linh không có mạng người nhưng nhân quả đều có liên quan đến bà ta, Tể Tể nhìn thấy thì tất nhiên sẽ không bỏ qua dễ dàng.

Cha Minh Vương đã nói, đối phó với người xấu thì phải xấu hơn cả họ!

Đối phó với mấy kẻ không biết sai, không biết tốt xấu thì cứ thẳng tay trừng trị!

Vì thế Tể Tể nâng cằm lên, rõ ràng bé nhỏ như vậy nhưng lại có khí thế mười phần, làm người ta sợ hãi.

"Hơn nữa, con gái của dì không phải là con gái của dì, chị ấy là người xuyên không mang theo hệ thống, đơn giản mà nói là cô hồn dã quỷ!"

"Đừng hỏi vì sao Tể Tể lại biết, Tể Tể thần thông quảng đại, không gì không biết!"

"Không cần phải cảm ơn! Rốt cuộc Tể Tể cũng không muốn giúp dì, mà là giúp anh Tư Lâm và chú hai, không hề có tí liên quan nào đến dì đâu, dì đừng có mà tự mình đa tình đấy!"

Vương Ngọc Linh: "..."

Thấy Vương Ngọc Linh giận đến mức run rẩy, cơ bản là không tin, Tể Tể giơ tay, điểm lên giữa chân mày bà ta trong không trung, trực tiếp mở mắt Âm Dương cho Vương Ngọc Linh.

"Dì tự xem đi!"

****3:

Có một cơn lạnh thấu xương đâm vào ấn đường, Vương Ngọc Linh vô thức ngăn cản.

“Không!”

Nhưng Tể Tể cũng không cho bà ta ngăn cản!

Tể Tể có chút nghi hoặc nhìn bà ta: “Chẳng lẽ dì không tin vào mắt mình sao?”

Không đợi Vương Ngọc Linh nói chuyện, Tể Tể đã lẩm bẩm lên tiếng.

“Nếu như cả mắt mình cũng không tin thì sao dì còn muốn để lại đôi mắt này, trực tiếp móc ra làm cầu thủy tinh chơi không vui à?”

Vương Ngọc Linh bị sự tàn nhẫn của Tể Tể dọa sợ.

Rõ ràng là một đứa nhỏ mũm mĩm đáng yêu, vậy mà mở mồm ra là muốn móc mắt bà ta xuống làm cầu thủy tinh.

Lúc bà ta định tức giận trách mắng Minh Tể Tể, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy con gái với vẻ mặt hoảng sợ đang nhìn bà ta.

Nói chính xác là, hồn phách bên trong cơ thể của con gái bà ta.

Con gái mới tám tuổi, mặt mày tinh xảo xinh đẹp.

Nhưng hồn phách bên trong cơ thể của con gái bà ta vậy mà lại không khác với bà ta lắm.

Vương Ngọc Linh sụp đổ, bà ta tức giận chất vấn.

“Mày là ai, sao mày lại ở trong cơ thể của con gái tao?”

Cốc An An đã nghĩ tới các loại khả năng sau khi thân phận bị vạch trần, nhưng chưa từng nghĩ tới vậy mà Minh Tể Tể sẽ không chút do dự mở mắt Âm Dương ra cho Vương Ngọc Linh.

Cô ta đúng là người xuyên việt, nhưng ở thế giới ban đầu cô ta đã chết rồi.

Vì tình cờ được trói định với hệ thống chân mệnh thiên nữ nên mới tới thế giới này, nhập vào cơ thể của Cốc An An vừa lúc chết đi.

Nói chính xác, cô ta chính là một cô hồn dã quỷ?

Cốc An An bị dọa tới run lẩy bẩy, nhưng cô ta vẫn muốn cố gắng một chút.

“Mẹ, con...”

Vương Ngọc Linh đưa tay lên tát lên mặt cô ta một bạt tai, đầu của cô ta cũng bị tát nghiêng đi.

“Câm miệng! Năm nay tao mới bốn mươi ba, tao thấy mày đã hơn bốn mươi rồi, rốt cuộc mày lấy đâu ra mặt mũi mà gọi tao là mẹ hả? Tao không sinh được đứa con gái lớn như mày!”

Cốc Hưng Bác ở bên cạnh nhíu mày: “Ngọc Linh?”

Vương Ngọc Linh giống như tìm được điểm tựa, bà ta mau chóng kéo lấy cánh tay của Cốc Hưng Bác, đến giọng nói cũng đang run rẩy.

“Hưng Bác, ông mau tìm đại sư tới giúp An An nhà chúng ta đi, con gái bị quỷ hồn này chiếm mất thân xác rồi, không thấy An An nhà chúng ta đâu nữa! Quỷ hồn trước mặt này nhìn không khác tuổi của tôi lắm!”

Khi Vương Ngọc Linh nói chuyện với Cốc Hưng Bác, lúc này Tể Tể mới quan sát Cốc Hưng Bác một cách cẩn thận.

Nhìn rồi nhìn, Tể Tể cũng không nhịn được hít một hơi.

Hoắc Tư Cẩn đang bế bé tưởng là bé có chỗ nào không thoải mái nên vội vàng nhỏ giọng hỏi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free