Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 354

“Tể Tể, em làm sao vậy?”

Tể Tể lắc lắc đầu nhỏ, bé cũng nhỏ giọng nói.

“Không có gì đâu anh cả, chẳng qua là từ xưa tới giờ Tể Tể chưa từng gặp người nào vừa không có tính người vừa có lòng dạ độc ác như thế này thôi.”

Hơi thở quanh thân Cốc Hưng Bác rất hỗn loạn, ông ta vốn có mệnh chết sớm, nhưng sau đó vì lợi dụng huyết thống mà nghịch thiên cải mệnh nên mới tiếp tục sống được.

Đồng thời ông ta cũng vô cùng cẩn thận, ông ta không chuyển sinh mệnh của đối phương lên người mình trong một lần mà chuyển dời từng chút từng chút một.

Cứ vậy không một tiếng động kéo dài tuổi thọ của chính mình, đồng thời cũng đã đoạt đi số mệnh của không ít người nên mới có được thành tựu như ngày hôm nay.

Cốc Hưng Bác trong miệng của ba quỷ hồn chết sớm và bác quỷ hồn đầu to mà bé gặp được bên ngoài sân nhỏ hoang vắng trước đây cũng chính là Cốc Hưng Bác này.

Bởi vì trên thân Cốc Hưng Bác còn mang theo vận mệnh được chuyển qua từ bên bác quỷ hồn đầu to và cha của quỷ hồn chết sớm.

Cho nên toàn bộ vấn đề mà bé nhìn ra được lúc đó đều đã linh nghiệm hết.

Ví dụ cha của quỷ hồn chết sớm và bác quỷ hồn đầu to thật ra đều đã bị Cốc Hưng Bác chuyển số mệnh đi cho nên mới chết sớm như vậy.

Lúc Tể Tể thất thần, ánh mắt của Hoắc Tư Cẩn đã rơi trên người Cốc Hưng Bác.

Cốc Hưng Bác đang vội vàng vỗ về Vương Ngọc Linh, giống như không hề biết về cái nhìn của anh em nhà họ Hoắc.

“Ngọc Linh, em thế này là bị ám rồi, An An rõ ràng là con gái của chúng ta mà!”

Vương Ngọc Linh bị mở mắt Âm Dương, có thể nhìn thấy những thứ mà Cốc Hưng Bác không nhìn thấy nên tâm trạng của bà ta vô cùng kích động.

Cốc An An vừa thấy Cốc Hưng Bác đang giúp mình nói chuyện thì giống như nhìn thấy được chỗ dựa, cô ta vội vàng bắt lấy cánh tay của Cốc Hưng Bác.

“Cha, mẹ làm sao vậy ạ? Rõ ràng con là con gái của hai người mà, sao mẹ lại nói như vậy? Cha, chúng ta đưa mẹ tới bệnh viện khám trước đi?”

Bởi vì Vương Ngọc Linh càng nói càng điên cuồng, Cốc Hưng Bác nở nụ cười có lỗi với mấy người nhà họ Hoắc rồi vội vàng kéo Vương Ngọc Linh vào trong cổng biệt thự.

“Cậu Tư Cẩn, có lỗi quá, để các cậu chê cười rồi, lần sau tôi nhất định sẽ đích thân mời mấy người cậu Tư Cẩn bữa tiệc nhỏ, cảm ơn sự chăm sóc mấy năm nay của mọi người với An An và mẹ con bé.”

Cốc Hưng Bác nói xong rồi bảo tài xế mau chóng đóng cổng biệt thự lại.

Bên ngoài cổng, Hoắc Tư Thần đang suy nghĩ về câu nói cuối cùng kia của Cốc Hưng Bác, cậu có chút không xác định.

“Anh cả, anh hai, sao em cảm thấy ông ta không giống như đang thật sự cảm ơn chúng ta nhỉ?”

Hoắc Tư Tước đập một cái vào gáy em trai ngốc.

“Ông ta làm đầu của chú hai xanh thành thảo nguyên rồi, bây giờ còn nói cảm ơn chúng ta vì đã chăm sóc tình nhân mình nhiều năm, thế có thể là cảm ơn thật lòng được à?”

Đáy mắt Hoắc Tư Cẩn lạnh lùng: “Đây chính là biến tướng của khiêu khích!”

Hoắc Tư Thần kinh ngạc: “Trước khi ra cửa ông ta ăn phải gan rồng gan phượng à? Ông ta không biết tính cách của cha chúng ta thế nào à? Chú hai là anh trai ruột của cha đấy!”

Hoắc Tư Cẩn: “Vì chuyện của khu đất Tây Giao nên trước đó cha của chúng ta đã từng đối đầu với ông ta, người này nhìn mặt mày thì hiền hòa nhưng thực ra lòng dạ rất độc ác.”

Bởi vì Hoắc Tư Cẩn là con trai trưởng, hơn nữa cũng đã học đại học nên Hoắc Trầm Lệnh đã để anh đặt chân vào công việc của công ty.

Hai mắt Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần tối sầm, nhưng không ngăn được bọn họ nghiến răng nghiến lợi với ba người Cốc Hưng Bác Vương Ngọc Linh và Cốc An An.

“Vậy có kết quả của miếng đất đó chưa ạ?”

Hoắc Tư Cẩn lắc đầu: “Lần trước ông ta động tay động chân làm chết một mạng người, nếu không mảnh đất đó đã là của công ty cha chúng ta rồi, nhưng bây giờ vì có sự cố mạng người nên vẫn chưa giải quyết ổn thỏa được, vẫn đang bị trì hoãn.”

Tể Tể nghĩ tới số kiếp hỗn loạn kia của Cốc Hưng Bác, còn có tài vận được chuyển lên người ông ta ùn ùn không ngừng, bé chìa tay nhỏ ra.

“Nên là của cha thì sẽ là của cha, Cốc Hưng Bác không cướp đi được đâu!”

Khoe khoang mấy thủ đoạn thần quỷ trước mặt công chúa nhỏ của địa phủ, Tể Tể tự hào ưỡn cao ngực.

“Anh cả, anh biết miếng đất đó ở đâu không? Tể Tể muốn qua đó xem một chút.”

Hoắc Tư Cẩn do dự một lát, bên đó không chỉ dừng ở một mạng người, anh sợ Tể Tể còn nhỏ tuổi, qua đó nhìn sẽ bị dọa sợ.

“Bên đó...”

Tể Tể dùng giọng nói non nớt giải thích: “Chính vì từng có mạng người nên Tể Tể mới muốn qua đó nhìn xem á.”

Hoắc Tư Cẩn chợt bừng tỉnh.

Anh chợt quên mất Tể Tể là con gái của boss địa phủ, là công chúa nhỏ của địa phủ một cách đúng nghĩa.

Cả địa phủ cũng có thể tới lui như thường thì nơi có người chết có làm sao...”

Hoắc Tư Cẩn xấu hổ sờ mũi: “Được, bây giờ anh cả đưa em qua bên đó.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đồng loạt gật đầu: “Bọn em cũng đi.”

Sau đó mọi người nhìn về phía Hoắc Tư Lâm vẫn luôn yên lặng không nói lời nào.

Tâm trạng của Hoắc Tư Lâm vô cùng phức tạp, thấy em trai em gái đều đang lo lắng nhìn mình, anh không chút do dự gật đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free