Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 351:

Hiện tại Tể Tể lại nói với anh rằng, em gái cùng cha khác mẹ thật sự của anh đã không còn từ hơn bốn năm trước rồi.

Sao Hoắc Tư Lâm có thể không kích động được?

Anh vô cùng tin tưởng Tể Tể, nên không hề do dự mà túm chặt lấy cổ áo của Cốc An An.

"Nói đi, rốt cuộc em là ai? Vì sao lại ở trong cơ thể của em gái tôi? Em trả em gái lại cho tôi đi!"

Anh còn nhớ lúc em gái nhỏ như Tể Tể, trông con bé rất đáng yêu và dễ thương, mỗi ngày đều đi phía sau anh gọi anh trai anh trai.

Lúc anh đến trường, đa số thời gian em gái đều rất dính người, cũng muốn đi theo anh đến trường.

Mỗi lần anh đến trường, em gái đều khóc bù lu bù loa.

Mấy năm gần đây anh cảm thấy em gái đã thay đổi.

Nhưng cũng luôn phải tự nhủ với chính mình rằng vì em gái lớn lên từng chút một, không thể giống như hồi nhỏ mà lúc nào cũng dính lấy anh được.

Hoá ra không phải em gái của anh thay đổi mà là em gái đáng yêu ngoan ngoãn của anh đã bị người trước mắt này thay thế rồi!

Thân phận đột nhiên bị vạch trần, hệ thống có liên quan cũng không đáp lại, Cốc An An sợ tới mức hồn vía lên mây, khuôn mặt nhỏ trắng bệch.

"Anh, em... nó đang nói dối, em chính là em gái của anh mà, Minh Tể Tể đang bôi nhọ em, anh, anh là anh trai ruột của em, chẳng lẽ anh lại không tin em?"

Tất nhiên Hoắc Tư Lâm không tin cô ta.

Anh không ngu.

Mấy năm trước, anh và ông bà nội, còn cả cha mình đều nhắm vào gia đình chú ba, mãi đến khi Tể Tể đến nhà cũ của nhà họ Hoắc, anh cũng không biết Tể Tể đã làm cái gì, nhưng cái cảm giác khống chế vô hình đó chợt tản ra, anh chưa bao giờ được nhẹ nhàng như vậy.

Nhìn lại thái độ của mình, ông bà nội và cha vào mấy năm trước đã đối xử với gia đình nhà chú ba, cảm thấy nếu đầu óc bản thân bình thường thì không thể bài xích ba người em họ được.

Nhà họ Hoắc sừng sững nhiều năm không ngã, còn không phải là do đoàn kết à?

Từ nhỏ anh đã chịu sự giáo dục như vậy, nhưng từ hồi cấp ba đã bắt đầu bài xích với ba người em họ.

Sự bài xích đó không thể hiểu được, cố tình khi đó anh lại cảm thấy vô cùng hợp lý!

Ví dụ như chú ba lạnh lùng và vô nhân tính, ba người em họ cũng không có quá nhiều tình cảm với nhà cũ giống chú ba.

Hoắc Tư Lâm nhìn thấy gương mặt trước mắt, hầu kết lăn lộn trên dưới, hơi thở có hơi nặng nề.

"Rốt cuộc tên em là gì? Vì sao lại chiếm cơ thể của em gái tôi?"

Cốc An An vừa muốn giãy giụa, một chiếc xe hơi màu đen đã dừng lại bên cạnh.

Cửa xe mở ra, Vương Ngọc Linh nhanh chóng đi từ trên xe xuống.

Bà ta kéo Cốc An An qua, đẩy Hoắc Tư Lâm ra, vừa tức lại vừa giận.

"Tư Lâm, con làm sao vậy? Tuy An An không phải con gái nhà họ Hoắc, nhưng con bé vẫn là em gái ruột của con, nhà họ Hoắc không thể chứa đựng được con bé thì con thân là anh trai ruột chẳng lẽ lại không thể chấp nhận con bé à?"

"Hay là do cha con nói gì đó? Vì sự tồn tại của con bé là vết nhơ với cha con, là sự nhục nhã cả đời, cha con bảo con mượn cơ hội để xử lý con bé à?"

Vương Ngọc Linh vừa xuống xe, Tể Tể và ba người anh còn lại đã tiến lên, đừng cùng hàng với anh Tư Lâm.

Tể Tể nói bằng giọng sữa mềm mại: "Chị ấy không phải em gái của anh Tư Lâm, chị ấy không thuộc về thế giới này!"

Cốc Hưng Bác ngồi trên xe không có bước xuống nghe vậy thì thoáng nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua cửa kính rơi xuống người của cô bé mềm mại mập mạp bên ngoài.

Khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương, thân hình nhỏ mập mạp mũm mĩm!

Cô bé này giống hệt cô bé mà ông ta đã nhìn thấy từ vài năm trước.

Chỉ là kích thước... bảy năm trôi qua, hình như cô bé này chỉ dài hơn có một tí xíu.

Cho nên trên đời này ngoại trừ ông ta không cam lòng chết đi, lợi dụng cơ thể của con gái mà nghịch thiên sửa mệnh thì còn có cả cô bé này nữa?

Cho nên bọn họ là cùng một loại người?

Hoặc là sau lưng của cô bé này còn có người có năng lực hơn cả ông ta, nếu không thì vì sao cô bé này có thể lớn lên chậm đến như vậy chứ?

Cốc Hưng Bác vốn định xuống xe, bỗng nhiên lại thay đổi ý định.

Cốc An An ngoài kia đã mất đi giá trị lợi dụng, sống hay chết cũng không còn liên quan gì đến ông ta.

Nhưng thật ra cô bé này... nếu có thể để ông ta sử dụng thì sao không thể nuốt chửng toàn bộ nhà họ Hoắc chứ?

Lúc ông ta đang nhìn chằm Minh Tể Tể, Tể Tể ở ngoài xe bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía ông ta.

Cửa sổ xe có dán màng, ông ta không hề lo lắng bị người bên ngoài phát hiện.

Tể Tể bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía xe, Hoắc Tư Cẩn cũng nhìn theo.

"Tể Tể, sao vậy?"

Tể Tể dùng giọng sữa mềm mại để giải thích: "Anh cả, trên xe còn có người, đó là cha của cơ thể chị An An!"

Cửa sổ xe có hiệu quả cách âm quá tốt, Cốc Hưng Bác không nghe ra được cô bé đó nói gì.

Ông ta cảm thấy dù bên đó có nói cái gì thì dù sao cũng không liên quan đến ông ta, rốt cuộc cũng không nhìn thấy ông ta được thì chủ đề cũng không đến đượctrên người ông ta.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free