Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 350:

Khi xe dừng lại, Cốc An An nhanh chóng xuống xe.

Sau khi xuống xe, cô ta xoay người lại, tha thiết nhìn về phía Tể Tể.

"Tể Tể, để chị An An bế em xuống xe có được không?"

Nếu không trồng được lên trên nhóm người Hoắc Tư Cẩn thì trước hết, trồng lên người Minh Tể Tể, cô ta muốn biến Minh Tể Tể thành con rối của cô ta, cho cô ta tuỳ ý tra tấn.

Hoắc Tư Cẩn chuẩn bị từ chối thì Tể Tể đã cười vươn tay ra.

"Cảm ơn chị An An nhé!"

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhíu mày: "Tể Tể?"

Khi ba người họ đang muốn ngăn cản, Tể Tể đã nhào vào ngực Cốc An An rồi.

Tuy Tể Tể mới ba tuổi rưỡi nhưng thịt múp míp, cân nặng vẫn còn đó.

Cốc An An đã quên hiện tại bản thân chỉ có tám tuổi, cũng tương đối gầy.

Trong khoảnh khắc ôm Tể Tể, cô ta đã dùng sức theo bản năng.

Cổ trùng cô ta giấu trong cổ tay áo bắt đầu bơi lội khi cô ta chạm vào làn da mềm mại của Tể Tể, nhanh chóng chui vào làn da của Tể Tể giống như ngửi được một nguồn nước cực kỳ ngọt thanh.

Tể Tể cảm nhận một chút, phát hiện con sâu trong mạch máu của mình giống hệt con sâu trong mạch máu của anh Tư Lâm, vừa lòng cười rộ lên.

Con sâu nhỏ này chính là cái mà Cốc An An dùng để đối phó với anh Tư Lâm!

Vì bị Cốc An An ôm, Tể Tể có thể cảm nhận rõ dưới ống tay áo cô ta còn giấu bốn con sâu nhỏ nữa, chỉ là trong cơ thể Cốc An cũng có một con.

Tể Tể tò mò nhưng chưa nói ra.

Nhưng dám tính kế các anh của bé thì tất nhiên không thể trải qua dễ dàng như vậy được.

Cho nên trong khoảnh khắc Cốc An An bế Tể Tể lên, cô ta bế rất nhẹ nhàng.

Vừa mới bế Tể Tể từ xe xuống, chuẩn bị thả ra, cơ thể Tể Tể bỗng nặng như ngàn cân, Cốc An An cảm giác bản thân như đang di chuyển một ngọn núi, như thể không buông tay ra thì cô ta sẽ bị ngọn núi này đè chết, vì thế nhanh chóng ném Minh Tể Tể sang bên cạnh.

Trong khoảnh khắc Tể Tể bị ném ra, thần hồn thử với vào trong linh đài của cô ta.

Không ngờ lại vớt ra một thứ giống một đống màu đen.

Tể Tể thấy rất kỳ lạ.

Dường như đống đó là một vật thể không xác định, nhưng thần hồn của bé cũng coi như là vật thể không xác định, đều là thứ đồ tồn tại giống nhau nên tất nhiên là có thể đụng vào nhau.

Khi thần hồn của bé vớt hệ thống tự động ngoại tuyến, các anh em nhà họ Hoắc đúng lúc nhìn thấy Cốc An An quăng Tể Tể ra ngoài.

Tất cả anh em nhà họ Hoắc đều tức giận.

"Tể Tể!"

Hoắc Tư Cẩn đi bế Tể Tể đã bị Cốc An An ném xuống đất, Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần cùng lao đến trước mặt Cốc An An.

"Cốc An An, rốt cuộc em muốn làm cái gì?"

Cốc An An không biết Minh Tể Tể đã dùng thủ đoạn gì nhưng cô ta không có bằng chứng.

"Anh, em không làm gì cả, là do Minh Tể Tể muốn đè chết em mà!"

Hoắc Tư Lâm cảm thấy em gái đang trợn mắt nói dối: "Là do chính em muốn bế Tể Tể, tuy Tể Tể có hơi béo nhưng làm gì đến mức đè chết em? Em không muốn bế thì đừng có bế, không ai bắt em phải bế đâu!"

Cốc An An chán nản.

"Anh, em ôm nó là vì muốn cứu mọi người đấy, nó không phải con người! Nó là ma quỷ!"

Hoắc Tư Lâm nhìn em gái bằng ánh mắt không thể tin nổi, một lúc lâu vẫn không nói gì.

Chỉ nhìn thẳng vào cô ta như vậy, trong đôi mắt đen nhánh chậm rãi bị bịt kín bằng một tầng u ám, lại còn bao trùm cả sự thất vọng nồng đậm.

"An An, em... vì sao lại biến thành như vậy? Em vẫn là em gái của anh chứ?"

Tể Tể vo hệ thống thành một quả cầu nhỏ trong hư vô rồi lấy một sợi tóc buộc nó lại, sau đó để quả cầu bay giữa không trung, ánh mắt vô cùng ghét bỏ.

Chủ yếu là trông rất giống cục màu đen!

Nghe thấy lời anh Tư Lâm nói, Tể Tể vội vàng thoát ra khỏi vòng tay của anh cả, chạy đến trước mặt anh Tư Lâm, hạ giọng nói với anh ấy.

"Anh Tư Lâm, chị ấy không phải là chị An An thật, chị An An thật đã không còn từ hơn bốn năm trước rồi."

Cơ thể Hoắc Tư Lâm cứng đờ, gần như hoá đá.

Cốc An An gần trong gang tấc cũng nghe rõ ràng rành mạch lời Tể Tể nói nên gọi hệ thống theo bản năng.

[ Hệ thống! Hệ thống! Mau cứu tôi! ]

****2:

Tể Tể vừa mới nói với anh Tư Lâm xong, đúng lúc nghe thấy Cốc An An dùng ý thức để nói chuyện với những thứ khác.

Hệ thống?

Món đồ bé vo đi vo lại rồi bị ném ra giữa không trung rồi dùng một sợi tóc để buộc lại á hả?

Tể Tể chớp chớp mắt: "Chị An An, hoá ra cái đồ vẫn luôn nói chuyện với chị gọi là hệ thống à, vì sao nó trông giống một đống màu đen thế?"

Cốc An An: "..."

Bốn anh em nhà họ Hoắc: "... Hệ thống á?"

Hoắc Tư Tước, người hay đọc tiểu thuyết ở trường đột nhiên hít vào: "Tể Tể, ý của em là... Cốc An An mang theo hệ thống rồi xuyên qua á?"

Tể Tể gật đầu: "Chắc vậy, vừa nãy chị ấy vẫn luôn dùng ý thức để gọi hệ thống, hệ thống."

Sự chú ý của Hoắc Tư Lâm vẫn còn đổ dồn vào việc Tể Tể nói Cốc An An không phải là Cốc An An thật, dù sao An An không cùng cha thì vẫn cùng mẹ với anh.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free