Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 349:
Sáng nay Tể Tể đã nhìn ra anh Tư Lâm phải trải qua một kiếp, không ngờ bé đã nhắc nhở mà vẫn không tránh được.
"Anh cả, chúng ta có thể đi cùng để đưa Cốc An An về không?"
Hoắc Tư Cẩn bế bé lên: "Tất nhiên là có thể rồi! Đi nào!"
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng vội vàng đuổi theo: "Đi đi đi! Càng nhanh càng tốt! Cốc An An là giả, bị trẹo chân mà anh Tư Lâm đau lòng cho em gái nên chắc chắn sẽ ôm em ấy."
Ba lớn một nhỏ chạy từ sân chơi của trẻ em ra ngoài như một cơn gió, tránh khỏi phòng khách, chạy như điên về phía cổng lớn.
Hoắc Tư Cẩn gọi điện thoại thẳng cho Hoắc Tư Lâm.
"Anh, chờ bọn em một lát, bọn em đi cùng anh, đúng lúc cũng có việc!"
Hoắc Tư Lâm đứng ở cổng lớn chuẩn bị xuất phát có hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đồng ý.
Đúng lúc Cốc An An thò đầu qua nghe được.
Đáy mắt cô ta xoẹt qua ý cười lạnh, cùng đi thì càng tốt, không gian trong xe lớn như vậy, mà thứ đồ đó, bên này cô ta cũng có, đúng lúc sử dụng cho tất cả bọn trẻ nhà họ Hoắc luôn!
****1:
Trong lòng đã có tính toán, Cốc An An ngoan ngoãn và im lặng ngồi chờ ở phía sau.
Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể dẫn theo hai em trai đến rất nhanh, Hoắc Tư Lâm thấy họ chạy vội đến đây thì thấy có hơi buồn cười.
"Sao lại chạy thế, sợ anh không đợi à?"
Bình thường Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước có tập thể dục trong thời gian dài, nên tí đường này không tính là gì cả.
Nhưng shota nhỏ như Hoắc Tư Thần lại đang thở hồng hộc.
Tay chống nạnh, nói chuyện thì nói lắp.
"Không phải là do sợ anh Tư Lâm chờ lâu quá à?"
Cửa xe ghế sau của Cốc An An mở rộng, nghe vậy thì mềm mại lên tiếng.
"Không sợ chờ, em có thời gian mà."
Hoắc Tư Thần liếc nhìn cô ta một cái rồi quay đầu đi.
Nhà họ Cốc sắp xếp cho Cốc An An một chiếc xe hơi năm chỗ, hiện tại kèm thêm cả tài xế nữa là bảy người, Hoắc Tư Cẩn dứt khoát yêu cầu người nhà họ Hoắc lái một chiếc xe Lincoln ra, bảo tài xế nhà họ Cốc lái xe về trước.
Tâm trạng của Cốc An An dao động rất lớn khi ngồi trên xe Lincoln.
Khi cô ta vẫn còn là tiểu thư nhà họ Hoắc, ra vào đều phải ngồi Lincoln là chuyện bình thường.
Suy cho cùng, thân phận của nhà họ Hoắc vẫn còn ở đó, mà cô ta lại là tiểu thư duy nhất của nhà họ Hoắc.
Mà hiện tại...
Vì Minh Tể Tể đến, cô ta mất đi tất cả mọi thứ ở nhà họ Hoắc, bao gồm cả kỹ năng "thiên vị" mà hệ thống thêm vào cho mọi người trong nhà cũ của nhà họ Hoắc.
Người nhà họ Hoắc tỉnh lại, Hoắc Trầm Lệnh không chết trong tay nhà họ Trương, đi ngược lại hoàn toàn với kế hoạch ban đầu của cô ta.
Cơn tức này làm sao cô ta có thể nuốt xuống được.
Minh Tể Tể cảm nhận được cảm xúc của cô ta đang dao động rất lớn, nên có hơi tò mò nhìn cô ta.
"Chị An An, tâm trạng của chị không tốt à?"
Nghe như thể là câu hỏi nhưng biểu cảm của Tể Tể vô cùng nghiêm túc, giống như đã xác định được tâm trạng của Cốc An An.
Các anh em nhà họ Hoắc đồng thời nhìn về phía Cốc An An, Cốc An An cúi đầu, không muốn để họ nhìn thấy sự đố kỵ, oán hận và không cam lòng mà cô ta không thể che lấp được.
"Chỉ là lâu lắm rồi không ở bên các anh trai, em trai và em gái vì chuyện của mẹ, chị... sau đó chị cũng không được tính là người nhà họ Hoắc nữa nên không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy mọi người nên có hơi khó chịu."
Hoắc Tư Tước chậm rãi lên tiếng: "Nhà họ Cốc cũng có không ít đứa trẻ cùng tuổi với em, đều là người có cùng huyết thống, trở về nhà họ Cốc chắc chắn em sẽ không cô đơn."
Ngụ ý, không cần phải ở đây đạo đức giả.
Hoắc Tư Thần vội vàng gật đầu: "Đúng thế! Anh nghe nói người cha ruột của của em có hai trai hai gái, em được xếp vào vị trí thứ mấy?"
Cốc An An nhịn sự tức giận xuống, đầu cúi thấp hơn.
Cơ thể cô ta rụt lại phía sau như thể đang vô cùng sợ hãi.
"Trên em có một anh trai và một chị gái, em đứng thứ ba, phía dưới còn có một em trai và em gái, em trai lớn bằng Tể Tể, tháng chín là có thể vào nhà trẻ."
Nhà họ Cốc và nhà cũ họ Hoắc cách không quá xa, lái xe chỉ mất mười lăm phút.
Khu biệt thự này có một trường học dành riêng cho quý tộc, từ nhà trẻ lên đến đại học, nếu Tể Tể vào nhà trẻ thì có khả năng rất lớn là sẽ vào cùng một nhà trẻ với em trai của Cốc An An.
Không ngờ Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lại trăm miệng một lời: "Tể Tể không vội đi nhà trẻ!"
Tể Tể: "... À, vâng."
Các anh đã nói như vậy thì cứ trả lời trước đã.
Về phần đi hay không thì sau này có thể hỏi lại cha Minh Vương và cha trên trần gian sau.
Cốc An An: "..."
Đang nói chuyện phiếm thì đã đến gần biệt thự nhà họ Cốc.
Cốc An An lo lắng.
Từ lúc lên xe đến giờ, Minh Tể Tể vẫn luôn bị Hoắc Tư Cẩn ôm vào trong ngực, ngồi trên ghế đối diện với cô ta.
Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần ngồi hai bên của Hoắc Tư Cẩn, cô ta ngồi cùng Hoắc Tư Lâm bên này.
Hoàn toàn không có cơ hội để tiếp xúc.
Vậy cổ trùng trong tay phải làm sao đây?
Người phụ nữ cho cô ta cổ trùng nói, loại cổ trùng này cần phải tiếp xúc với làn da của con người, nó có thể chui vào trong da thịt của con người trong nháy mắt, nhưng cô ta vẫn luôn không có cơ hội.