Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 344:

Thời gian nửa năm, vết thương nặng trên đầu cũng đã tốt lên thì không thể đổ trách nhiệm lên người ông bà nội nữa.

Nhân viên Địa Phủ đến để dẫn hồn đột nhiên phát hiện thông tin chết của Hoàng Ngọc Hương đã biến mất, người đó nhìn sang rồi quả quyết rời đi.

Tìm cái gì mà tìm, loại chuyện này đã không phải xảy ra lần đầu, thay vì tìm xem đã xảy ra chuyện gì thì chẳng bằng đi tới nơi khác câu hồn.

Tể Tể nhìn thấy nhân viên công tác của Địa Phủ rời đi rồi thì ôm lấy cổ cha nói nhẹ.

“Cha, Hoàng Ngọc Hương không chết được đâu, cha không cần phải lo lắng.”

Cơ thể Hoắc Trầm Lệnh cứng lại, sau đó ông càng ôm chặt Tể Tể vào trong lòng hơn.

“Cảm ơn Tể Tể.”

Tể Tể cười ha ha: “Cha không cần phải cảm ơn, cha là cha của Tể Tể, cha bảo vệ Tể Tể, Tể Tể bảo vệ cha cũng là chuyện nên làm.”

Tim Hoắc Trầm Lệnh mềm thành vũng nước, ông ôm bé rồi mau chóng bước vào, suýt chút nữa đâm phải Hoắc Trầm Vân đang chạy ra ngoài.

“Anh ba?”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu với anh ta: “Em tới bệnh viện trước đi, anh đi vào xem cha mẹ thế nào.”

Hoắc Trầm Vân vội vàng gật đầu, lúc rời đi anh đột nhiên nhìn thấy Tể Tể, trên mặt toàn là vẻ xấu hổ.

“Tể Tể, đợi chú út xử lý chuyện này xong chú út sẽ xin lỗi Tể Tể nhé.”

Tể Tể nhớ tới việc mình dọa chú út hôn mê thì có chút chột dạ.

“Chú út, là do Tể Tể không tốt, cháu xin lỗi.”

Hoắc Trầm Vân muốn nói gì đó nhưng Hoắc Trầm Lệnh đã nhắc nhở anh ta.

“Đến bệnh viên trông coi đi, đừng để người khác nhân cơ hội này gây chuyện! Phòng viên đều đang nhìn đấy!”

“Vâng.”

Hoắc Trầm Vân vội vàng đi lên xe cứu thương.

Hoắc Trầm Lệnh ôm Tể Tể đi vào phòng khách, trên mặt đất của phòng khách còn có nhiều vết máu, sắc mặt của ông Hoắc và bà Hoắc đều trắng bệch.

“Cha, mẹ, con và Tư Cẩn Tư Tước Tư Thần dẫn Tể Tể về rồi đây.”

Nhìn thấy Tể Tể, trên gương mặt trắng bệch của ông Hoắc và bà Hoắc lộ ra vẻ vui mừng.

Lúc bọn họ vừa định nói chuyện với cháu gái thì tầm mắt lại nhìn thấy vết máu trên mặt đất, trái tim họ đập chậm mất nửa nhịp rồi vội vàng đi tới trước mặt bé.

Hai người che ánh mắt bé lại rồi đồng loạt trừng mặt nhìn con trai thứ hai.

“Tể Tể mới bao nhiêu tuổi hả, con mang bé vào đây làm cái gì? Mau đưa Tể Tể ra vườn sau chơi đi!”

****8:

Tể Tể thấy ông bà nội cố ý che tầm mắt của bé, không cho bé nhìn vết máu trên mặt đất thì lộ ra nụ cười dễ thương.

"Ông bà ơi, Tể Tể to gan lắm, Tể Tể không sợ cái gì cả!"

Ông Hoắc và bà Hoắc nào dám tin tưởng, vẫn luôn khuyên các cháu trai đưa cháu gái nhỏ ra ngoài, để người lớn như họ dễ nói chuyện hơn.

Hoắc Trầm Lệnh bất lực, xoa cái đầu nhỏ của Tể Tể, dịu dàng nói chuyện với bé.

"Tể Tể ra sân sau chơi với các anh trai trước nhé, để cha với ông bà nói chuyện một lát?"

Tể Tể ngoan ngoãn gật đầu: "Tể Tể nghe lời cha, cha, ông bà nội, lát nữa gặp lại nhé."

Chào hỏi xong, Tể Tể nhanh chóng bị Hoắc Tư Lâm bế lên, đi ra sân sau.

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn thấy rồi cũng vội vàng đi theo.

Sân sau của nhà cũ mới được xây thêm một khu giải trí cho trẻ em, tất cả đều là màu hồng nhạt, Tể Tể vừa nhìn thấy đã thích ngay.

"Oa! Đẹp quá, Tể Tể rất thích!"

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần có hơi ngơ ngẩn: "Ông bà nội sửa lại khi nào thế?"

Hoắc Tư Lâm luôn ở trong nhà cũ nên anh biết rất rõ.

"Ông bà nội biết Tể Tể thích màu hồng, nên cho người phá khu vườn lúc đầu ở bên này đi, rồi xây thẳng khu vui chơi cho trẻ em này, hy vọng Tể Tể sẽ thích nơi này rồi có thể ở đây nhiều hơn."

Hoắc Tư Thần hừ lạnh: "Ông bà nội vẫn luôn muốn Tể Tể ở lại bên này luôn, đừng về trang viên nhà họ Hoắc bên kia nữa."

Hoắc Tư Tước xoa đầu em trai: "Biết rõ trong lòng là được rồi!"

Hoắc Tư Thần: "Khi còn nhỏ em muốn một cái cầu trượt siêu to khổng lồ nhưng ông nội không đồng ý!"

Hoắc Tư Cẩn cũng xoa đầu em trai mình: "Biết rõ trong lòng là được, sao cứ phải tự rước lấy nhục nhỉ?"

Hoắc Tư Thần: "..."

Tể Tể xoay cơ thể nhỏ lại từ trong ngực của anh Tư Lâm để quan sát anh ba: "Anh ba, hiện tại đã có cầu trượt siêu to khổng lồ, Tể Tể chơi với anh ba nhé!"

Hoắc Tư Thần tự rước lấy nhục nhìn cơ thể mềm mại của em gái, tâm trạng tốt lên trong nháy mắt.

"Ok, đi nào, Tể Tể, anh ba bế em đi chơi cầu trượt siêu to khổng lồ nào!"

Hoắc Tư Lâm giơ tay, kéo Tể Tể lên, đúng lúc tránh khỏi tay của Hoắc Tư Thần.

"Anh đưa Tể Tể đi trước nhé!"

Hoắc Tư Thần: "Anh Tư Lâm, đó là em gái của em, em gái của anh..."

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cùng lên tiếng: "Tư Thần!"

Hoắc Tư Thần xấu hổ ngậm miệng lại, đúng lúc nhìn thấy Hoắc An An ở bên cạnh.

Không!

Giờ đã đổi tên, phải gọi là Cốc An An.

Hoắc Tư Thần nhíu mày: "Cốc An An, sao em lại ở đây?"

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cùng giữ chặt mỗi bên cánh tay của em trai, Hoắc Tư Lâm đang bế Tể Tể thở dài.

"Tư Thần, An An đến để thu dọn đồ, chờ dọn dẹp xong thì con bé sẽ không đến nữa."

Cốc An An nhíu mày, thoạt nhìn có vẻ rất đáng thương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free