Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 343:
Cha nuôi Hoắc sừng sờ.
“Nhà trẻ?”
Tể Tể gật đầu: “Bởi vì cha ở Địa Phủ chê bé còn chưa tốt nghiệp nhà trẻ!”
Nhiếp Vĩ Trương Kỳ Hồng Ba đứng ngoài quan sát mọi chuyện: “…”
Không đúng!
Cha ruột của Tể Tể chết rồi, sao có thể chê con gái mình còn chưa tốt nghiệp nhà trẻ được?
Tề Nhạc biết rõ Tể Tể khác với người bình thường, rất có thể là một loại tồn tại nào đó: “…”
Hình xăm trên cánh tay đã bị rửa trôi, người đàn ông to con cao gần hai mét nhìn thấy Tể Tể mềm mềm mại mại mà không nhịn được phát run.
Nói không chừng đứa nhỏ kia và người cha đã mất của bé thật sự có thể giao lưu!
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần không nhịn được cười lên.
Tể Tể bị cha ruột chê!
Vậy thì tốt quá!
Bọn họ không chê!
Tốt nhất là Tể Tể mãi không đi nhà trẻ, liệu cha ruột là Minh Vương của Tể Tể có luôn chê Tể Tể rồi đến lúc đó không đến tìm Tể Tể nữa không?
Có phải là Tể Tể có thể ở với bọn họ mãi không?
Thế là Hoắc Tư Thần mau chóng mở miệng: “Tể Tể, nhà trẻ chẳng vui chút nào đâu, toàn là các bạn nhỏ, vừa ồn vừa loạn, còn khóc nhiều nữa!”
Hoắc Tư Tước lập tức hiểu được ý của em trai nên cũng lập tức lên tiếng phụ họa.
“Đúng vậy! Nhà trẻ có rất nhiều các bạn nhỏ, có nhiều bạn còn vô cùng không hiểu chuyện, hở ra là khóc cho em xem, gào khóc hu hu, ồn muốn chết luôn!”
Hoắc Tư Cẩn do dự một chút, cuối cùng vẫn đứng chung một chiến tuyến với hai em trai.
“Tể Tể, lời anh hai và anh ba nói cũng không phải không có lý, thật ra tốt nghiệp nhà trẻ… căn bản chẳng là gì cả.”
Gương mặt Tể Tể mờ mịt: “Nhưng Tể Tể chưa tốt nghiệp nhà trẻ, cha ở Địa Phủ chê Tể Tể thì phải làm sao?”
Bé cũng phải đi học mà.
Hoắc Trầm Lệnh ôm Tể Tể giải thích: “Tốt nghiệp nhà trẻ chẳng là gì cả, con gái của cha cho dù có mù chữ thì cũng là bé mù chữ đáng yêu nhất xinh đẹp nhất giỏi nhất!”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “Cha nói đúng! Tể Tể, cha Địa Phủ chê em là do ổng không có mắt nhìn!”
Tể Tể cảm thấy không phải là như vậy.
“Không phải mà! Mắt nhìn của cha ở Địa Phủ rất tốt!”
Hoắc Tư Cẩn nhìn rồi cười theo lời của Tể Tể.
“Đúng! Mắt nhìn của cha ở Địa Phủ của Tể Tể đúng là rất tốt, nếu không sẽ không để các anh làm anh trai của Tể Tể.”
Tể Tể vui vẻ gật mạnh đầu.
Cha Minh Vương siêu tốt, cha nuôi và các anh trai ở nhân gian cũng siêu tốt.
Nhiếp Vĩ Trương Tề Hồng Ba và Tề Nhạc: “…”
Cách giáo dục của nhà giàu số một đúng là không giống người thường, tôi mù văn hóa tôi tự hào.
Nếu đặt điều này lên người con cái của bọn họ, không đi nhà trẻ nhất định sẽ lấy giày đập.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn mấy người Nhiếp Vĩ ở bên kia, có rất nhiều lời không thể nhắc tới trước mặt bọn họ nên ông tạm thời dừng chủ đề này lại, tự mình đi qua nói chuyện với mấy người Nhiếp Vĩ.
Ông vừa đi qua thì Nhiếp Vĩ, Trương Tề Hồng Ba và Tề Nhạc có chút chịu không nổi.
Không tới một phút, bốn người nói lời tạm biệt.
Tể Tể đột nhiên nhìn về phía Tề Nhạc, Tề Nhạc cũng đang nhìn bé, sắc mặt có chút thấp thỏm.
Bây giờ Tể Tể mới nhớ ra, khi đó sức mạnh của bé bị giảm, không còn sức mạnh xóa ký ức của chú nhìn thấy bé trồng tóc đi, thế là bé giơ bàn tay nhỏ lên, cách không ấn lên ấn đường của chú.
Tề Nhạc ngẩn ngơ một chút, sắc mặt dần trở nên mờ mịt.
Sau khi xóa ký ức đi, Tể Tể cười híp mắt lắc lư đầu với Tề Nhạc rồi nhìn về phía ba người chú khác.
“Chú Tề chú Nhiếp chú Trương chú Hồng, sau này rảnh rỗi các chú nhớ đến tìm Tể Tể chơi nhé.”
Tề Nhạc có chút mê mang, anh ta cứ cảm thấy mình đã quên mất gì đó nhưng lại chẳng thể nhớ ra.
Nhiếp Vĩ Trương Tề Hồng Ba lập tức cười đồng ý, sau đó đích thân Hoắc Tư Cẩn đưa bọn họ ra khỏi trang viên nhà họ Hoắc.
Phương Hữu Minh cũng mang con trai đã hôn mê rời đi.
Trang viên nhà họ Hoắc nhanh chóng chỉ còn lại một nhà năm người nhà họ Hoắc và những người làm.
Lúc Hoắc Trầm Lệnh vừa định gọi điện hỏi Hùng Kỳ tình huống sau khi Phương Thạch mưu hại Tể Tể thì có cuộc gọi đến từ Hoắc Tư Lâm.
“Chú ba, chú có thể về nhà cũ một chuyến không, mẹ của Đổng Tung Tung tìm tới cửa rồi, ông i bà nội đang rất tức giận.”
“Được!”
Hoắc Trầm Lệnh cúp điện thoại, ôm Tể Tể lên rồi dẫn theo ba đứa con trai chạy thẳng về nhà cũ của nhà họ Hoắc.
Bây giờ nhà cũ của nhà họ Hoắc vô cùng náo nhiệt, thậm chí bên ngoài biệt thự còn có không ít phòng viên, xe cứu thương cũng đang dừng ở bên ngoài, lúc bọn họ đi vào bác sĩ đang nâng Hoàng Ngọc Hương mặt đầy máu không rõ sống chết đi ra ngoài.
Tể Tể liếc nhìn, hôm nay vừa đúng là ngày thứ mười, Hoàng Ngọc Hương nên phơi thây đầu đường.
Nhưng bây giờ lại xảy ra chuyện bên nhà cũ, bé đã cảm ứng được hơi thở của nhân viên dẫn hồn bên Địa Phủ đã tới.
Tể Tể cau mày, lúc bé đang được cha ôm và Hoàng Ngọc Hương đang nằm trên cáng cứu thương sượt vai mà qua, bé ấn mạnh hồn phách sắp rời khỏi thân thể của bà ta trở lại.
Đồng thời bé cũng mở Sổ Sinh Tử, cầm bút Phán Quan ra, quả quyết kéo tuổi thọ của Hoàng Ngọc Hương ra thêm nửa năm.