Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 343
Hoắc Trầm Lệnh vô cảm nhìn ông ta: “Phó thị trưởng Phương, Hoắc Trầm Lệnh tôi cũng chỉ có một cô con gái là Tể Tể này, nếu như không phải Tể Tể mạng lớn thì bây giờ con bé đã nằm trong quan tài, nhà họ Hoắc chúng tôi đang tổ chức lễ tang cho con bé rồi!”
Lòng Phương Hữu Minh nặng nề, ông ta biết con trai nhỏ của mình rất sai.
Thậm chí còn không bằng súc sinh!
Tể Tể ngoan ngoãn như vậy, vậy mà một người đã trưởng thành như nó còn ra tay giết một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi, nó thật sự phải chịu trừng trị.
Nếu con trai cả không bị khờ, nếu như không phải mẹ già lấy mạng bức ép thì ông ta cũng không muốn đến nhà.
Ông ta liêm khiết làm việc hơn nửa đời, không ngờ tới kết quả lại vì đứa con trai quần áo lụa là Phương Thạch này mà phải khom lưng uốn gối, cái mặt già này cũng mất sạch.
Có thể làm gì được nữa?
Đây là con trai ruột!
Trong mắt Phương Hữu Minh có nước mắt, quỳ bịch xuống một cái.
Nhưng Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên ra tay, nắm lấy cánh tay ông ta ngăn ông ta quỳ xuống.
“Phó thị trưởng Phương.”
Khuôn mặt già của Phương Hữu Minh trắng bệch, vừa xấu hổ vừa lúng túng, vừa không biết làm sao vừa đau lòng, hổ thẹn song cũng càng căm giận hơn.
“Ngài Hoắc, tôi biết tôi làm thế này là không đúng, nhưng mà… ngài có thể nể mặt già của tôi mà tha cho Phương Thạch một lần này không? Trở về tôi sẽ lập tức đưa nó tới khu biên giới Tây Bắc hoặc là Tây Nam, để nó ở đấy cải tạo cẩn thận. Sau này nó sẽ làm trâu làm ngựa cho tiểu thư Tể Tể.”
Hoắc Trầm Lệnh rủ mắt, gương mặt của ông vẫn vô cùng lạnh lùng.
“Phó thị trưởng Phương, chính vì nể mặt ngài nên ngài và Phương Thạch mới có thể bước vào cổng trang viên nhà họ Hoắc.”
Nếu như không phải Phương Hữu Minh thật sự là một quan chức liêm khiết thì sẽ giống như lời ông đã nói, cổng trang viên nhà họ Hoắc sẽ không mở cho bọn họ, Hoắc Trầm Lệnh lại càng chẳng gặp ông ta.
Phương Hữu Minh đứng cứng ngắc tại chỗ.
Hoắc Trầm Lệnh xoa xoa con gái đang ngoan ngoãn nằm trong ngực mình không nói lời nào, nhớ tới những manh mối và chứng cứ Hùng Kỳ tra được kia, ông hận không thể chém Phương Thạch thành vạn mảnh.
“Phó thị trưởng Phương, chúng ta đều làm cha, tôi gặp ông là vì hiểu ông muốn bảo vệ người con trai độc ác kia của ông, vì hiểu nên cũng hi vọng một người cha như ông có thể hiểu cho tấm lòng muốn bảo vệ đứa con gái nhỏ mới ba tuổi rưỡi của tôi.
Ngón tay Phương Hữu Minh bắt đầu run rẩy, yết hầu lên xuống, lời đã đến bên miệng lại thật sự không nói ra thêm được một câu nào nữa.
Tể Tể nói với giọng mềm mại: “Bác Phương, chú xấu xa rất xấu luôn! Nếu như bạn nhỏ bị đối phó không phải là Tể Tể thì đã chết từ lâu rồi.”
Nhìn thấy dáng người từ từ khom xuống của Phương Hữu Minh, Tể Tể không hề mềm lòng.
Một hồn của bé đang như chơi mèo vờn chuột mà trêu đùa Phương Thạch, bản thể của bé lại đang nói với Phương Hữu Minh những đạo lý mà cha Minh Vương đã từng nói với bé.
“Đứa nhỏ chết rồi thì nói lời xin lỗi còn có tác dụng gì nữa? Cho dù có thể có thêm con nhưng mãi mãi cũng không phải là đứa nhỏ trước đó! Bác Phương, Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, chú xấu xa là người lớn, chú ấy rất xấu, Tể Tể không chết là vì Tể Tể mạng lớn, nhưng Vu Nhược Hàm ba năm trước thì sao? Chị ấy đã chết rồi!”
Tể Tể nhíu chặt mày, hỏi rất nghiêm túc.
“Bác Phương, Tể Tể mới ba tuổi còn biết được đạo lý giết người thì đền mạng, bác và chú xấu xa đã lớn vậy rồi, lẽ nào vẫn không biết sao?”
Phương Hữu Minh không dám tin mà ngẩng đầu, trái tim của ông ta gần như ngừng đập, bờ môi đang run rẩy.
“Cháu nói cái gì? Ai là Vu Nhược Hàm?”
****7:
Phương Hữu Minh vốn đang khom lưng xuống vì những lời của Tể Tể lại vì ba chữ “Vu Nhược Hàm” mà từ từ thẳng lên, sau đó sống lưng ông thẳng tắp.
Ông ta biết con trai mình không có tiền đồ, là một tên quần áo lụa là.
Nhưng mà không đến mức chơi ra mạng người!
Nhưng có tình huống của Tể Tể đặt trước mặt, Phương Hữu Minh nhất thời hoảng sợ.
Việc này Tể Tể nghe thấy khi đang chơi với Phương Thạch.
“Tể Tể cũng không rõ, là chính chú xấu xa nói, chú ấy nói ba năm trước đã bảo người đi giết Vu Nhược Hàm! Bác Phương đi tra nhất định sẽ có thể tra ra được!”
Phương Hữu Minh: “…”
Đó là một mạng người, Phương Hữu Minh là một quan liêm chính, ông lập tức gật đầu với mấy người Hoắc Trầm Lệnh rồi xoay người rời khỏi một cách nhanh chóng, bóng lưng loạng choạng, bước chân lảo đảo.
Tể Tể nhìn Phương Thạch bên ngoài sân đã bị dọa tới sắp xuất hồn tới ba bốn lần liền, nếu dọa thêm nữa có lẽ sẽ ngốc mất nên quyết đoán thu một hồn đó lại, bé nằm trong ngực cha nuôi cọ cọ thân mật.
“Cha~”
Con gái mất đi mà tìm lại được, Hoắc Trầm Lệnh đau lòng còn chẳng kịp, kết quả ngày tìm thấy người lại xảy ra loại chuyện đó, ông nào chịu được chứ?
Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng gọi điện thoại cho Giang Lâm tra chuyện của Vu Nhược Hàm, sau khi xong việc ông ôm lấy Tể Tể dỗ dành.
“Tể Tể không sợ, cha ở đây rồi.”
Tể Tể đâu biết chữ sợ viết như thế nào, bé nhớ tới mục đích cha Minh Vương quăng bé tới nhân gian.
“Cha ơi, bao giờ Tể Tể có thể lên nhà trẻ?”