Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 342

Phương Thạch mê mê mang mang tỉnh lại, vừa mở mắt ra gã đã nhìn thấy Minh Tể Tể gần trong gang tấc, gã vô thức hét lên một tiếng thảm thiết.

“A a a! Có quỷ!

Tể Tể cười tít mắt nhìn gã.

“Không phải là quỷ đâu, Tể Tể vẫn sống tốt lắm! Chú xấu xa, cùng nhau chơi đi! Chơi trò bịt mắt bắt dê được không? Tể Tể thích chơi bịt mắt bắt dê nhất, chú đi nấp, Tể Tể đi tìm, có được không?”

Vốn chẳng cần Phương Thạch trả lời, Tể Tể đã vỗ vỗ bàn tay nhỏ.

“Vậy vui vẻ quyết định vậy nhé! Tể Tể đếm đến ba thì bắt đầu!”

“Ba!”

“Hai”

“Một!”

Đếm ba số xong, Tể Tể dùng một chân đá nhẹ Phương Thạch đang hét thảm thiết ra khỏi kết giới, sau khi đảm bảo giọng nói âm u của bé chỉ có một mình Phương Thạch có thể nghe thấy, bé thu lại kết giới cười nói.

“Chú xấu xa, Tể Tể đến đây!”

Cả quá trình nhìn thì rất lâu nhưng thực chất chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Ngắn tới nỗi thậm chí La quản gia còn chưa kịp gọi điện cho người bên dưới hỏi tại sao lại đột nhiên mất điện thì đèn trong phòng khách đã đột nhiên sáng lên toàn bộ.

Sau đó là Phương Thạch hôn mê ngã trên mặt đấy đột nhiên bật dậy, thở hổn hển rồi chạy ra ngoài.

“Cứu mạng với! Có quỷ!”

“Cứu mạng với!”

Sắc mặt của Phương Hữu Minh cực kỳ xấu, bởi vì trong mắt ông ta, con trai đang cảm thấy bất an do làm việc xấu.

Nhưng chỉ cần Minh Tể Tể vẫn còn sống thì tất cả mọi chuyện còn có thể thương lượng được.

Hoắc Trầm Lệnh đã đồng ý gặp ông ta, đương nhiên cũng đã biết ông ta đến vì điều gì.

Ông ta kéo con trai đang mang sắc mặt tái mét với mồ hôi lạnh đầm đìa lại.

“Phương Thạch, con bình tĩnh một chút! Tể Tể không sao cả, con nói xin lỗi rồi cẩn thận nhận lỗi với tiểu thư Tể Tể đi!”

Phương Thạch sững sờ một lát, gã vừa định nói gì thì chợt nhìn thấy đứa nhỏ hẳn đã chết kia đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, con bé bay lên, há miệng với gã, sau đó cái miệng đó càng ngày càng lớn, lộ ra răng nanh sắc nhọn còn mang theo những sợi máu tươi.

“A a a a! Có quỷ!”

Phương Thạch lại mất khống chế một lần nữa, gã chạy thục mạng trong phòng khách.

Tể Tể phân ra một hồn trêu đùa Phương Thạch, lúc này bản thể của bé đã được cha nuôi ôm lên, Hoắc Trầm Lệnh nhìn Phương Thạch giống như bị điên mà chạy loạn khắp phòng gào thét là có quỷ thì gương mặt càng ngày càng âm u.

Phương Hữu Minh vừa xấu hổ vừa lo lắng, gọi con trai mấy lần nhưng con trai vẫn như bị điên mà gào thét cứu mạng, khóe miệng ông ta cũng bắt đầu giật giật.

Cuối cùng ông ta không nhịn nổi nữa, đi thẳng qua tóm người lại.

Phương Hữu Minh ngăn trước mặt con trai đang chạy loạn khắp nơi như ruồi không đầu rồi tát mạnh một cái lên mặt con trai.

“Phương Thạch, con quậy đủ chưa hả?”

Phương Thạch bị đánh tới ngu người.

Một lúc sau gã mới tỉnh hồn lại, nhìn thấy người trước mặt là cha mình thì lập tức nhào vào ôm chặt lấy ông ta.

“Cha, có quỷ! Con bé kia chết rồi, nó biến thành quỷ rồi trở về tìm con lấy mạng! Nó nói là muốn chơi trò bịt mắt bắt dê với con, nếu như con bị nó tìm được thì con chết chắc mất! Hu hu hu… cha, cứu con với, cứu con với! Cha mau tìm đại sư cứu con đi!”

Phương Minh Hữu nghi ngờ đầu con trai mình bị úng nước rồi.

Con trai sai người muốn giết chết Minh Tể Tể là sự thật không thể tranh cãi, Hoắc Trầm Lệnh đã nắm được toàn bộ nhân chứng vật chứng.

May mà bây giờ đứa nhỏ đó vẫn còn sống cho nên ông ta mới dám mặt dày đến cửa.

Biện pháp duy nhất hiện tại của bọn họ chính là nhận tội rồi sửa sai.

Kết quả không ngờ tới con trai ngu ngốc của mình đầu óc bị động kinh, ở đây diễn tiết mục phát điên!

Phương Minh Hữu hít sâu một hơi, ổn định lại lửa giận đang bốc lên của mình.

“Phương Thạch, lập tức nói xin lỗi với Tể Tể, nói là con đã sai rồi, xin tiểu thư Tể Tể tha thứ!”

Bản thể của Tể Tể đang nằm trong lòng cha nuôi, một hồn bị rút ra đang cười ha ha hù họa Phương Thạch.

“Yo! Chú xấu xa, thì ra chú ở chỗ này à! Tể Tể tìm thấy chú rồi, tìm thấy rồi, Tể Tể sẽ ăn luôn chú! Ha ha ha ~~~”

Đây rõ ràng là giọng nói mềm mãi của một đứa nhỏ, nhưng vì tiếng cười kỳ quái đó đã làm Phương Thạch không khống chế được mà phát run.

Nhìn thấy Tể Tể đang toét miệng bay về phía gã, Phương Thạch gào thét thảm thiết, gã đẩy Phương Hữu Minh ra rồi hoảng sợ không nhìn đường chạy ra bên ngoài.

Một tiếng bịch vang lên, Phương Hữu Minh ngã trên mặt đất.

“Phương Thạch!”

Hoắc Trầm Lệnh từ trên cao nhìn xuống ông ta, ánh mắt lạnh tới không có chút nhiệt độ nào.

“Đây là lòng thành khi nói lời xin lỗi của cậu hai Phương sao?”

Phương Hữu Minh vội vàng giải thích: “Ngài Hoắc, không phải là thế này, Phương Thạch nó...”

Hoắc Trầm Lệnh không chút do dự đánh gẫy lời ông ta: “Nhà họ Hoắc chúng tôi đã nhận được lòng thành của cậu hai Phương rồi! Phó thị trưởng Phương, đi cẩn thận, chúng tôi không tiễn!”

Phương Hữu Minh đang đau eo, ông ta nhọc nhằn đứng dậy từ mặt đất, vội vàng giải thích.

“Ngài Hoắc, đúng là Phương Thạch có sai, may mà tiểu thư Tể Tể vẫn còn sống, đúng là may mắn trong bất hạnh, tôi biết nói nhiều cũng vô ích, nhưng xin ngài Hoắc không đuổi cùng giết tuyệt.”

“Phương Hữu Minh tôi có tổng tộng hai người con trai, con trai cả vì hồi nhỏ bị cảm rồi mắc bệnh viêm màng não, bây giờ mặc dù nó vẫn còn sống nhưng là một đứa khờ, nhà họ Phương chúng tôi chỉ có thể đặt hi vọng vào Phương Thạch thôi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free