Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 340:

Hoắc Tư Cẩn lập tức đứng thẳng người: “Vâng, cha.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn nhau, Hoắc Tư Thần quay đầu tiến đến trước mắt cha, cậu dùng ánh mắt vô cùng tha thiết nhìn em gái thơm tho đang ngủ trong ngực cha.

“Cha ơi, con…”

Hoắc Trầm Lệnh: “Tể Tể ngủ rồi, không chơi với con được, con đi cùng với các anh trai qua đó đón người đi.”

Hoắc Tư Thần: “….”

Cậu còn thấy chơi chưa đủ mà!

Đợi con cả dẫn theo hai em trai ngồi lên trên một chiếc xe khác rồi rời đi xong, Hoắc Trầm Lệnh mới gật đầu với tài xế.

“Về trang viên nhà họ Hoắc!”

“Vâng, ông chủ!”

Xe mới rời khỏi cổng lớn khách sạn chưa tới ba phút, một chiếc xe con màu đen vội vàng lái tới.

Hướng Huy bước xuống khỏi xe, sau khi dặn người đóng hết camera trên tầng chót của khách sạn, anh ta chạy thẳng lên căn phòng trên tầng chót đó.

Mười người tụ tập trong phòng đã đang tới hồi kết, trên người Phương Thạch chỉ quấn một cái áo tắm, gã đang ngồi trên ghế sô pha, hai tay vắt lên trên ghế, trong khuỷu tay có một cô gái quần áo không đủ che thân đang dựa vào.

Lúc Hướng Huy xông vào, đám người kia bị dọa cho hết hồn, Phương Thạch không vừa lòng mà nhíu mi.

“Hướng Huy, anh làm cái gì thế? Quét ổ mại dâm quét đến đầu ông đây luôn à?”

Hướng Huy tức tới sắc mặt tái mét, anh ta lấy thẳng điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại, sau đó đưa điện thoại cho Phương Thạch.

Phương Thạch nhận ra có điều không ổn, do dự một lát gã mới nhận lấy điện thoại.

Sau đó sắc mặt gã trở nên tái mét.

“Vâng!”

“Vâng!”

“Con… bây giờ con đi luôn!”

Sáu rưỡi chiều, Tể Tể bị cha nuôi gọi dậy tới phòng ăn ăn cơm tối, người của nhà họ Phương đã tới rồi.

Trong phòng ăn có rất nhiều người, không chỉ có một nhà năm người Hoắc Trầm Lệnh, còn có năm người Nhiếp Vĩ, Trương Tề, Hồng Ba, Tạ Du và Từ Lạc.

Điều bất ngờ là Từ Lạc có quen biết ba người Nhiếp Vĩ Trương Tề và Hồng Ba, bọn họ đều là người của trấn Thủy Khúc thuộc huyện Phong Hoa, mấy nhà cách nhau rất gần, có thể coi là bạn lớn lên với nhau từ nhỏ.

Vốn dĩ hai bên đều rất thận trọng, dù sao đây là lần đầu tiên bọn họ ăn cơm cùng một bàn ăn với người cầm quyền gia tộc lớn số một của Hoa Hạ.

Việc đời này bọn họ nằm mơ cũng không dám mơ tới đã được thực hiện một cách bất ngờ không kịp đề phòng.

Lúc Hoắc Trầm Lệnh nói lời cảm ơn, Nhiếp Vĩ Trương Tề và Hồng Ba mới ngẩng đẩu lên.

Bọn họ vừa chào hỏi một cách mất tự nhiên vừa lướt nhìn qua xung quanh.

Sau đó thì bất ngờ nhìn thấy người quen.

“Từ Lạc?”

Từ Lạc cũng sững sờ, ngơ ngác ngẩng đầu lên.

“Nhiếp Vĩ Trương Kỳ Hồng Ba, các cậu…”

Thảo nào giọng nói của ba người này nghe quen đến vậy, chẳng qua ngại có giám đốc Hoắc ở đây nên bọn họ không dám ngẩng đầu lên xem.

Hoắc Trầm Lệnh cười nhẹ nói: “Thì ra mấy cậu có quen biết nhau.”

Nhiếp Vĩ do dự một lúc rồi lập tức giới thiệu.

Hoắc Trầm Lệnh thấy mấy người họ không được tự nhiên, sau khi nói cảm ơn và mời rượu, vừa lúc La quản gia nói người nhà họ Phương đã tới nên ông chào hỏi với mấy người rồi đứng dậy ra khỏi phòng ăn.

Ông vừa đi thì mấy người Hồng Ba lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Sống lưng ưỡn thẳng tắp có chút không chịu nổi cũng lập tức cong xuống.

Nhiếp Vĩ: “Má nó, đúng là muốn mạng nhau mà!”

Trương Tề: “Còn không phải chắc, nằm mơ tôi cũng không dám mơ tới chuyện tốt thế này! Chuyện lần này đủ để tôi về khoe cả đời luôn! Ha ha ha…”

Hồng Ba: “Ha ha ha, đúng vậy!”

Tạ Du khụ một tiếng, lúc này mấy người Nhiếp Vĩ mới nhớ ra, giám đốc Hoắc đi rồi nhưng ba cậu chủ nhà họ Hoắc vẫn còn ở đây.

Hoắc Tư Cẩn đã sớm biết mấy người này không được tự nhiên, nhưng nhà họ Hoắc không thể không có người làm chủ ở đó, nếu không sẽ rất thất lễ.

Anh cố ý dẫn chủ đề nói chuyện sang Tể Tể, Tể Tể vừa ăn cơm vừa không ngừng gắp thức ăn cho các chú, thỉnh thoảng còn đút cho bọn họ, vẻ mặt vừa mềm mại vừa đáng yêu làm mọi người đều không tự chủ được mà vui vẻ lên, bầu không khí trở nên vô cùng hài hòa ấm áp.

Đợi đến lúc mấy người ăn xong cơm và tới phòng khác, Phương Hữu Minh dẫn theo Phương Thạch vẫn còn ở đó.

Phương Thạch quỳ trên mặt đất, quần áo trong trên người gã cũng rỉ ra máu tươi do bị thắt lưng da của cha đánh mạnh.

Gã run lẩy bẩy, trên mặt quấn băng vải nên nhìn không rõ vẻ mặt, nhưng trong đôi mắt không to lắm kia lại tràn đầy sự sợ hãi.

Lúc mấy người Nhiếp Vĩ đi ra thì gã hơi ngây người.

Lúc nhìn thấy Tể Tể được Hoắc Tư Cẩn ôm, toàn thân Phương Thạch không không chế được mà run cầm cập.

“Mày… mày… mày…”

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, bé đưa tay chạm một cái, toàn bộ phòng khách bỗng trở nên đen kịt, giọng nói âm u khiếp người của bé vang vọng trong khắp phòng khách trống vắng.

“Chú xấu xa, chú tới chơi với Tể Tể à ~~~”

Hai đầu gối Phương Thạch mềm nhũn, gã ngã phịch một cái trên mặt đất rồi lập tức hôn mê.

Tể Tể: “…”

Ra tay độc ác vậy mà kết quả lá gan lại nhỏ thế này à?

Không được!

Phải chơi cùng bé!

****6:

Tể Tể tiện tay tạo lên một cái kết giới, giam mình và Phương Thạch vào trong kết giới đó, bé dùng chân nhỏ đá tỉnh Phương Thạch đang hôn mê.

“Chú xấu xa, đừng ngủ nữa, dậy chơi trò chơi đi!”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free