Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 339:
“Tư Cẩn, con là anh trai, dẫn theo hai em trai cùng ăn đi!”
Hoắc Tư Cẩn: “....”
Cúi đầu, ăn thịt nướng.
Hoắc Tư Tước: “...”
Không ngờ tới anh là loại anh trai như thế này!
Đầu óc Hoắc Tư Cẩn trống rỗng, nhìn thấy ánh mắt của em trai, anh trả lại vẻ mặt “Anh nói không ăn lúc nào chứ”.
Hoắc Tư Tước: “...”
Tể Tể nhìn thấy vậy thì cũng không cam lòng rơi lại phía sau, hai tay trái phải đồng thời hoạt động, bé dùng hai cái nĩa nhỏ xiên hai miếng thịt nướng lên, một miếng đưa tới bên miệng anh hai, một miếng đưa tới bên miệng anh ba.
“Anh hai, anh ba, a ~”
Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần: “... A!!!”
Thịt nướng vừa vào trong miệng, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần “soạt” một tiếng đứng lên.
“Anh hai (Anh ba) tới phòng vệ sinh một chuyến!”
Tể Tể không hiểu gì cả mà gật gật đầu, dùng giọng nói non nớt nhắc nhở bọn họ.
“Vậy anh hai anh ba đi nhanh chút nhá, nếu không thịt nướng bị nguội mất.”
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần che chặt miệng lại rồi nhấc chân chạy như điên.
Hoắc Trầm Lệnh mang theo nụ cười nhẹ dịu dàng hỏi con trai cả: “Tư Cẩn, con có muốn đi nhà vệ sinh không?”
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc thì...
Miếng thịt nướng đã xuống tới cổ họng của Hoắc Tư Cẩn giống như có suy nghĩ của chính mình mà bắt đầu không ngừng trào ra ngoài.
“Cha, Tể Tể, con cũng tới nhà vệ sinh một chuyến, mọi người ăn trước đi, không cần đợi chúng con đâu.”
Nhìn thấy bóng lưng con cả vốn còn được coi là bình tĩnh nhưng cuối cùng cũng bắt đầu chạy điên cuồng, ngón tay thon dài của cha nuôi Hoắc gõ nhẹ lên mặt bàn, sau đó hừ một tiếng.
Giang Lâm gọi điện thoại tới.
“Ông chủ, đội trưởng Hùng suy đoán tiểu thư mất tích ở đồn cảnh sát huyện Hoa Phong có liên quan tới mấy người Phương Thạch, chủ mưu Phương Thạch chính là người cầm đầu trong căn phòng kia, cha của cậu ta làm chính trị, là phó thị trưởng của Đế Đô.”
Hoắc Trầm Lệnh chợt hiểu ra tại sao Tể Tể mất tích lại ở bên ngoài căn phòng đó!
Nghĩ tới có thể Tể Tể đã nhìn thấy mấy hình ảnh khó coi bên trong đó, đôi mắt tối tăm của ông trở nên vô cùng u ám.
****5:
Các anh trai đã tới phòng vệ sinh, Tể Tể cũng đã ăn no, lúc này bé bắt đầu ngáp rồi dụi mắt.
Nhưng Tể Tể để ý thấy sự thay đổi trong tâm trạng của cha nuôi, bé không nhịn được mà hỏi cha.
“Cha ơi, cha sao vậy?”
Hoắc Trầm Lệnh trả lời một câu “Biết rồi” rồi cúp điện thoại, ông dịu dàng nói chuyện với con gái.
“Không có gì, Tể Tể đã ăn no chưa?”
Nhẩm tính thời gian, có lẽ chuyện bừa bãi trên căn phòng tầng chót kia cũng sắp được phát trực tiếp toàn mạng rồi, trong nhà ăn cũng có không ít tivi, sợ Tể Tể nhìn thấy nên ông dùng tốc độ nhanh nhất ăn xong bữa sáng trước mặt, sau đó hỏi Tể Tể đã bắt đầu cụp mi mắt xuống.
Thế này là bé đã mệt rã rồi.
“Cha, Tể Tể no rồi, nhưng mà các anh trai vẫn còn chưa ăn no.”
Mới ăn có một miếng thịt.
Cha nuôi Hoắc không lo lắng cho ba đứa con trai, dù sao con trai cả của ông vẫn luôn trầm ổn, có con cả ở đó thì ông rất yên tâm.
“Cha dẫn Tể Tể ra xe bên ngoài vừa ngủ vừa đợi các anh trai nhé?”
Tể Tể cảm thấy có thể, bé mệt mỏi dụi dụi mắt.
“Tể Tể nghe lời cha ~~”
Cha nuôi Hoắc ôm Tể Tể đứng lên rời đi, ông vừa bước ra khỏi cửa phòng ăn buffet thì nghe thấy những âm thanh không thể tưởng nổi truyền tới từ phòng ăn.
“Trời ơi! Thế này cũng quá… loạn rồi?”
Tể Tể quay đầu lại: “Hả?”
Cha nuôi Hoắc ấn gáy Tể Tể lại để bé tựa vào vai mình, chắc chắn toàn bộ tầm nhìn của bé đều đã bị che lại.
“Không có việc gì, Tể Tể ngủ đi, có cha ở đây rồi.”
Tể Tể rất an tâm, bé ngáp mấy cái rồi ngoan ngoãn nằm tựa lên vai cha nuôi mà ngủ.
Hoắc Trầm Lệnh vừa ôm Tể Tể lên xe thì Giang Lâm dẫn theo bốn bảo vệ cũng đi tới.
“Ông chủ.”
Hoắc Trầm Lệnh làm động tác yên lặng, Giang Lâm lập tức ngậm miệng lại, lúc này anh ta mới chú ý thấy trong lòng ông chủ đang ôm một cục tròn tròn nhỏ.
Là tiểu thư đã không gặp hơn một tuần!
Nhìn thấy tiểu thư tròn tròn nhỏ nhỏ, Giang Lâm muốn nói lại thôi.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy nhưng chỉ coi như không nhìn thấy.
Ông nhỏ giọng nói: “Có chuyện gì?”
Giang Lâm cũng nhỏ giọng nói: “Ông chủ, phó đội trưởng Hướng Huy của huyện Hoa Phong biết ngài ở đây nên muốn gặp ngài.”
Hoắc Trầm Lệnh vỗ nhẹ lưng con gái rồi cười khẩy một tiếng.
“Chỉ bằng cậu ta, cũng xứng?”
Giang Lâm giải thích: “Hướng Huy là người của phó thị trưởng.”
Gương mặt Hoắc Trầm Lệnh vừa sắc bén vừa lạnh lùng.
“Vậy thì đợi đích thân phó thị trưởng Phương tới đi!”
Nuôi mà không dạy, là lỗi của người làm cha!
Giang Lâm gật đầu: “Vâng!”
Mười phút sau, Hoắc Tư Cẩn dẫn theo hai em trai trở lại.
Ba anh em nhà họ Hoắc ai ai cũng tuấn tú đẹp trai, chẳng qua lúc này ba gương mặt đẹp trai đó đều lộ ra vẻ xanh xao.
Thấy Tể Tể đang vùi trong ngực cha giống như đã ngủ rồi, anh em ba người nhìn nhau rồi đồng thanh mở miệng.
“Cha, chúng con sai rồi, chúng con không dám nữa.”
Hoắc Trầm Lệnh liếc mắt nhìn ba đứa con trai rồi nâng cằm lên.
“Tư Cẩn, con dẫn hai em trai tới đồn cảnh sát huyện Hoa Phong một chuyến đi, đi đón mấy người về Đế Đô, còn đón ai thì Hùng Kỳ ở bên đó, ông ấy sẽ nói cho các con biết.”