Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 338:
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh vừa trầm thấp vừa lạnh lùng: “Phát trực tiếp giúp bọn họ.”
Giang Lâm lập tức gật đầu: “Vâng, ông chủ!”
Hoắc Trầm Lệnh dặn dò xong thì xoay người rời đi.
Bước chân rất nhanh giống như đang vô cùng chán ghét cũng giống như đang gấp gáp đi tìm người.
Giang Lâm hơi chần chừ: “Ông chủ đã tìm được tiểu thư Tể Tể rồi sao?”
Nhắc tới con gái, sắc mắt Hoắc Trầm Lệnh khó có được khi dịu dàng hơn một chút.
Ông đưa lưng về phía Giang Lâm gật nhẹ đầu, bước chân càng nhanh hơn, ông nhanh chóng đi vào thang máy rời đi.
Giang Lâm đột nhiên hiểu ra.
Bốn bảo vệ có hơi không hiểu, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng bọn họ làm việc!
Thế là người kết nối thì kết nối, người gọi điện thì gọi điện, sợ bị mấy người đang chơi high trong phòng nghe thấy nên giọng nói của ai cũng rất nhẹ.
Ba phút sau, Hoắc Trầm Lệnh và bốn đứa nhỏ tụ họp trong phòng ăn buffee dưới tầng một của khách sạn.
“Tể Tể, cha ôm ôm.”
Tể Tể đang nằm trong lòng anh hai nghe thấy tiếng của cha thì nâng mí mắt đang rũ xuống nhìn sang.
Giọng nói bé non nớt ỉu xìu nhưng vẫn đưa cánh tay nhỏ mũn mĩm ra.
“Cha ơi, ôm ôm ~~~”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn cũng không nhìn con trai thứ hai mà đi vòng qua người con cả, ôm thẳng con gái từ trong lòng con thứ hai lên.
“Tể Tể còn muốn ăn chút gì không?”
Miệng nhỏ của Tể Tể vẫn dính dầu, bên miệng còn có một chút sữa bò.
Hoắc Trầm Lệnh cầm lấy khăn giấy lau nhẹ cho Tể Tể, sau khi xác định miệng nhỏ đã sạch sẽ, ông nhìn thức ăn ở trong đĩa rồi lại nhìn cái bụng nhỏ đã hơi căng lên của bé thử mở miệng.
“Tể Tể còn ăn thịt nữa không?”
Tể Tể đã buồn ngủ tới sắp không mở nổi mắt nhìn thấy ánh mắt mong đợi của cha nuôi thì gật gật đầu.
“Ăn ạ ~~~ ăn cùng cha~~~”
Vừa nãy anh cả anh hai anh ba đều nói là chưa ăn cơm nên nhất định cha nuôi cũng chưa ăn, vậy nên Tể Tể còn muốn ăn thịt, ăn với cha.
Hoắc Trầm Lệnh bật cười, ôm lấy Tể Tể đứng lên đi tìm thức ăn.
Đi được mấy bước, ông nhìn thấy các loại thức ăn chay trong đĩa trước mặt ba người con trai thì rủ mắt lộ ra nụ cười dịu dàng khó thấy.
“Các con đợi một lát, cha đi lấy chút thịt về cho mấy đứa.”
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần: “…”
Tể Tể nghe vậy thì lập tức liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng! Ba anh trai phải ăn nhiều thịt lên, thế mới cao cao lên, khỏe khỏe lên được! Vừa rồi các anh trai đều không ăn thịt, đưa hết cho Tể Tể ăn.
”
Nụ cười của Hoắc Trầm Lệnh càng rực rỡ hơn: “Vậy lát nữa cha và Tể Tể lấy nhiều thịt về cho các anh trai ăn có được không?”
Tể Tể mặt mày rạng rỡ: “Lấy nhiều! Tể Tể nhất định sẽ lấy nhiều! Để các anh trai ăn no!”
Hoắc Trầm Lệnh thơm một cái lên gò má mũm mĩm của bé.
“Đúng! Tể Tể nhà chúng ta thật là giỏi! Thật là ngoan!”
Tể Tể cười ha ha: “Cha cũng rất giỏi!”
Nói xong bé cũng thơm bẹp một cái lên má cha,cha con hai người vui vẻ đi lấy thức ăn.
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần: “…”
Hoắc Tư Cẩn hỏi hai người em trai: “Lát nữa ăn hay là không ăn?”
Hoắc Tư Tước: “Không ăn!”
Hoắc Tư Thần: “Nhất định không ăn!”
Dù sao ký ức về hình ảnh thịt của Tể Tể mang theo mùi thịt nướng nồng nặc còn bốc khói xèo xèo vẫn còn mới mẻ, bây giờ Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy thịt vẫn còn sợ, anh “ừ” một tiếng rồi không nói gì nữa mà chỉ cúi đầu ăn bông cải luộc.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cầm sandwich đã bỏ thịt xông khói lên từ trong đĩa rồi bắt đầu cắn thật to.
Nhất định phải ăn no căng bụng trước khi Tể Tể và cha trở về.
Kết quả ba người vừa nuốt miếng thứ ba vào bụng thì cha và Tể Tể đã về.
Phục vụ đẩy xe thức ăn ở phía sau, trên mặt người đó mang theo nụ cười nhẹ đặt từng đĩa thịt một lên bàn trước mặt bọn họ.
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần: “...”
Tể Tể thấy ba anh trai nhìn chằm chằm vào món thịt trước mặt thì cảm thấy quyết định của cha nuôi thật là sáng suốt.
Quả nhiên trước đó các anh trai đều muốn để bé ăn no nên mới đưa hết thịt cho bé ăn.
Cho nên bây giờ, Tể Tể hì hục trèo lên ghế, kết quả chân bé quá ngắn, ghế lại quá cao nên hai chân thì cách đất còn cánh tay nhỏ mũm mĩm lại chống trên ghế, hai chân không dùng được lực đạp làm lắc lư cả cơ thể nhỏ bé, hình ảnh này làm nhân viên phục vụ nhìn mà không nhịn được bật cười.
“Cô bé đáng yêu quá ~~~”
Hoắc Trầm Lệnh nâng mông bé lên, Tể Tể thuận lợi trèo lên được ghế.
“Cảm ơn cha!”
Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh dịu dàng: “Không có gì.”
Tể Tể ngồi trên ghế vội vàng chia thức ăn cho các anh trai đang nhìn món thịt mà ngây người.
“Anh cả anh hai anh ba mau ăn đi, ăn lạnh không ngon như ăn nóng đâu!”
Hoắc Trầm Lệnh: “Ăn đi, đây đều là những món do đích thân Tể Tể chọn cho ba anh trai đấy!”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “...”
Tể Tể gật đầu như gà mổ thóc: “Đều là những món các anh trai thích ăn đó! Tể Tể còn đặc biệt bảo người ta làm thịt nướng đấy, thơm lắm luôn ~~~”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “...”
Nhìn gương mặt nhẫn nhịn đến suýt vặn vẹo của ba đứa con trai, cha Hoắc gắp một miếng thịt nướng lên đặt vào trong đĩa trước mặt con trai cả.