Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 337:
Ông mở miệng nói chuyện, giọng nói có chút khô khốc.
“Tể Tể!”
Tể Tể ôm lấy cổ của cha nuôi, ngửi ngửi mùi hương mát lạnh trên người cha rồi cười thấy răng không thấy mắt, giọng nói của bé non nớt mềm mại.
“Cha ơi ~~ cuối cùng Tể Tể cũng tìm thấy cha rồi, Tể Tể tìm sai cây hòe lớn nên đi từ Địa Phủ lên đây nhưng lại không tìm thấy nhà của cha đâu ~~~
Khuôn mặt vốn đang tươi cười rực rỡ của bé lập tức biến thành vẻ tủi thân.
Hoắc Trầm Lệnh hít sâu một hơi, xoa nhẹ lưng của bé.
“Là do cha không tốt, không biết Tể Tể đã về rồi, cha xin lỗi, là cha không bảo vệ tốt cho Tể Tể mới làm Tể Tể bị nứt vỡ ra.”
Tể Tể lập tức lắc đầu: “Không liên quan gì tới cha cả, đều là lỗi của mấy con quỷ xấu xa kia!”
Khi Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn thấy Tể Tể thì cũng có chút hoang mang cho nên vẫn chưa kịp phản ứng lại.
Đợi đến khi nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu xinh đẹp mũm mĩm quen thuộc đang tựa trên vai cha mình thì ba anh em cũng lập tức tiến lên.
“Tể Tể!”
Nhìn thấy ba người anh trai, Tể Tể lập tức gọi.
“Anh cả anh hai anh ba, Tể Tể nhớ các anh lắm!”
Cậu bạn nhỏ Hoắc Tư Thần lập tức bắt đầu rơi nước mắt.
“Hu hu hu… Tể Tể, anh ba nhớ em lắm ~~~ sao bây giờ em mới về ~~~”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước vốn cũng muốn nói chuyện với Tể Tể nhưng âm thanh bên trong căn phòng kia lại ngày càng cao hơn, một người là sinh viên đại học, một người là nửa thiếu niên, đều là những người chưa từng trải qua việc này nên nghe mà đỏ mặt tai hồng.
Hoắc Tư Cẩn khụ một tiếng: “Cha, không thì chúng ta dẫn Tể Tể ra khỏi chỗ này trước nhé?”
Bây giờ Hoắc Trầm Lệnh mới tỉnh lại từ trong niềm vui tìm được con gái.
Nghe thấy mấy tiếng kêu khó nghe trong phòng, lại nhìn thấy hai người con trai đang mặt đỏ tai hồng, gương mặt già của ông cũng có chút không được tự nhiên.
May mà trước mặt ba người con trai ông vẫn luôn mang vẻ mặt nghiêm túc nên bây giờ gương mặt nghiêm nghị này mới không bị phá vỡ.
“Đi!”
Tể Tể đã rời khỏi lòng ông leo vào lòng anh ba đang gào khóc vừa nghe vậy thì lập tức lên tiếng.
“Cha ơi, Tể Tể có thể đi vào xem không? Mấy cô đó lúc thì kêu đau lúc thì kêu thoải mái, lúc thì bảo nhanh lúc lại bảo chậm, bọn họ đang làm cái gì vậy ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Cả hành lang đột nhiên trở nên cực kỳ yên lặng.
Gương mặt đẹp trai đang lúng túng của người cha già đã vặn vẹo.
Bên ngoài càng ngày càng yên tĩnh, âm thanh truyền tới từ trong phòng lại càng rõ hơn.
Hoắc Tư Thần đã ngừng khóc, chẳng qua hai mắt vẫn còn ẩm ướt, cậu nghe tiếng động trong phòng thì cũng tò mò.
“Cha, con cũng muốn xem thử, nào có ai có thể lúc đau lúc thoải mái chứ?”
Hoắc Trầm Lệnh đang lúng túng thì đập một cái vào gáy cậu nhóc.
“Xem cái gì mà xem, về nhà xem sách đi, trong sách cái gì cũng có cả!”
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần lại một lần nữa nước mắt lưng tròng!
“Con biết rồi ạ.”
Tể Tể lập tức xoa gáy cho anh ba, đôi mắt to đen nhánh của bé vô cùng sáng ngời, giọng nói non nớt phải gọi là vui vẻ.
“Vậy là cha biết mấy chú xấu xa kia và mấy cô đó đang làm gì ạ? Cha đã từng thấy trên sách rồi sao? Vậy về nhà cha có thể cho Tể Tể xem mấy quyển sách đó không?”
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước đang lan sắc đỏ từ mặt xuống tới cổ và bạn nhỏ Hoắc Tư Thần có giận mà không dám nói vô thức đồng loạt nhìn về phía cha mình.
Cha nuôi Hoắc: “…”
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần rút kinh nghiệm xương máu từ cái đánh của cha cũng nhỏ giọng lên tiếng.
“Đúng vậy, cha, về rồi con và Tể Tể sẽ cùng nhau xem~”
Cậu xem cùng Tể Tể, không phải là xem một mình, như vậy sẽ không sai đâu!
****4:
Khóe miệng Hoắc Trầm Lệnh giật giật, nét mặt vặn vẹo.
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần vừa nhìn đã biết việc này không ổn, cậu ôm lấy Tể Tể chạy nhanh như lòng bàn chân có bôi dầu.
Tình cảnh vốn đang lúng túng, nhưng sau khi Tể Tể và Hoắc Tư Thần mở miệng thì không khí đột ngột biến đổi làm Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đang cố gắng nén cười thật sự không nhịn nổi nữa mà phì cười ra!
Thấy cha mình phải kìm nén không nhẹ, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đồng thanh lên tiếng.
“Cha, bọn con đi xem Tư Thần và Tể Tể!”
Cha nuôi Hoắc: “…”
Cha nuôi Hoắc đứng ở cửa phòng mà gân xanh trên trán không ngừng nổi lên, ông chỉ cảm thấy có một luồng máu nóng xông thẳng lên đỉnh đầu, cảm xúc cuồn cuộn dữ dội đã làm ông không lập tức đập cho đứa con trai nhỏ một cái.
Âm thanh trong phòng càng lúc càng lớn, lời nói cũng càng ngày càng tục tĩu, không có giới hạn, vành tai hơi hồng đến từ sự lúng túng do mấy đứa nhỏ gây ra của Hoắc Trầm Lệnh cũng khôi phục lại màu sắc bình thường.
Ông nghiêng đầu nhìn camera một cái, ánh mắt từ từ chuyển tới cửa căn phòng đang mở rộng.
Khóe miệng ông hạ xuống tạo thành một nụ cười khẩy chán ghét, Hoắc Trầm Lệnh quay người đi về phía thang máy, ông vừa đi vừa gọi điện thoại cho Giang Lâm đang ở dưới tầng.
“Dẫn người thành thạo về camera lên đây! Số phòng 5888!”
“Vâng, ông chủ!”
Giang Lâm nhanh chóng mang theo bốn bảo vệ lên, vừa ra khỏi thang máy bọn họ đã nghe thấy âm thanh truyền tới từ trong phòng, năm người đầu tiên là cảm thấy hoang mang, sau đó thì đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn ông chủ đang mặt không cảm xúc, vừa yên lặng vừa lúng túng ngẩng đầu nhìn trần nhà.