Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 337

“Ác giả ác báo, có nhân ắt có quả!”

Tể Tể phủi phủi tay, trong đáy mắt đen kịt của bé là sự rét lạnh tàn bạo.

Cơ thể bé lập tức hồi phục như ban đầu… à, hình như lắp ngược đầu rồi, bé lập tức dùng tay tách ra quay một trăm tám mươi độ trên cổ, chỉnh cho đúng lại.

Bây giờ thì…

Đi tìm người tiếp theo!

****3:

Trong căn phòng trên tầng cao nhất của khách sạn xa hoa nhất huyện Hoa Phong, Phương Thạch ở bên trong bị băng vải quấn kín đầu chỉ lộ ra hai mắt, cái mũi và cái miệng.

Biết mọi chuyện đã xử lý xong, mạng của con nhóc kia đã về tây thiên, nên dù hai má đã gần như bị hủy dung nhưng bằng mắt thường có thể nhìn thấy tâm trạng của gã rất tốt.

Ba người anh em bên cạnh của gã nhìn thấy gã đung đưa hai chân thì liếc mắt nhìn nhau.

“Anh Phương, hay là chúng ta tới club chơi đi?”

Phương Thạch trừng mắt: “Tao như thế này còn đi Club chơi? Chê đến lúc đấy tin tức không đủ lớn, cha tao hận không thể dùng thắt lưng da đập chết tao à?”

Ba người kia cười ha ha nói: “Hay là chúng ta gọi người đến đây?”

Phương Thạch động lòng, gã sờ cái đầu bị bao kín của mình.

Một người trong số đó được gọi là Thạc Tử cười nói: “Anh Phương thế này cũng tốt ấy chứ, lúc đó cứ coi là đây là tình thú, chúng em cũng đeo mũ trùm đầu đen hoặc là trắng, gọi thêm mấy cô gái qua đây chơi lớn một chút?”

Phương Thạch động lòng gật đầu.

“Mau đi! Phải là cô gái đẹp nhất tốt nhất!”

“Nhất định rồi!”

Lúc Tể Tể tìm tới theo mùi bé để lại trên tay Phương Thạch thì Thạc Tử đang dẫn sáu cô gái đi vào trong phòng.

Mấy cô gái đó người này mặc mát mẻ hơn người kia, trên người cũng nồng nặc mùi nước hoa hun tới con ngươi của Tể Tể xoay mòng mòng.

Vóc dáng của bé không lớn, lúc đi đường cũng cố gắng che dấu âm thanh nên không ai chú ý tới có một đứa nhỏ ở một góc khuất vẫn đang nhìn bọn họ.

Ngay khi cửa đóng lại, Tể Tể giơ tay ấn cách không lên trên cửa phòng.

Theo mấy người Thạc Tử thì bọn họ đã tự tay đóng cửa căn phòng đó lại.

Nhưng trên thực tế, vì Tể Tể đã ấn nhẹ một cái nên cửa phòng vẫn luôn mở rộng.

Không chỉ như vậy, thậm chí Tể Tể con che giấu mọi âm thanh bên ngoài của căn phòng.

Tức là người trong phòng sẽ không nghe thấy tiếng động bên ngoài nhưng người bên ngoài không chỉ có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ trong phòng mà còn có thể nghe rõ mọi tiếng động.

Trong phòng nhanh chóng truyền tới tiếng cười đùa trêu ghẹo nũng nịu của phụ nữ.

Tiếng nũng nịu đó làm Tể Tể nghe mà không nhịn được đưa tay lên xoa tầng da gà nổi lên trên cánh tay.

“Đang làm cái gì vậy nhỉ?”

Trong mắt Tể Tể tràn đầy sự tò mò, bé quyết định xem thử bọn họ đang làm gì trước khi đi qua đó hù dọa mấy người Phương Thạch.

Bây giờ Tể Tể đang đứng ở góc chết của camera, bé ngẩng đầu nhìn vào ống kính rồi lại nhìn cửa phòng đang mở rộng.

Khoảnh khắc camera tối đen, Tể Tể cúi eo duỗi cổ đi dọc theo góc tường đi về phía căn phòng kia.

Lúc Tể Tể sắp chạm tới cửa phòng, cửa thang máy mở ra, một dáng người cao lớn thẳng tắp bước ra từ bên trong, phía sau còn có ba người.

Hoắc Trầm Lệnh vừa bước ra khỏi thang máy thì nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ quen thuộc kia.

Chỉ là một bóng lưng nhưng Hoắc Trầm Lệnh đã chắc chắn được đó chính là Tể Tể.

Lúc nhận được điện thoại của Hùng Kỳ nói rằng có thể Tể Tể đang ở huyện Hoa Phong, Hoắc Trầm Lệnh và ba người con trai đã tìm Tể Tể khắp Đế Đô, sau khi biết bé đang ở khu giáp ranh giữa nội thành và huyện Phong Hoa đã gần như chạy như bay cả đoạn đường để đến đây.

Chẳng qua ông không ngờ tới khi đang chuẩn bị thu xếp ổn thỏa cho ba người con trai lại bất ngờ gặp được Tể Tể.

Bé đang đưa lưng về phía thang máy, cong eo, thò cổ bước đi một cách cẩn thận.

Cái mông nhỏ hơi chổng lên, một bàn tay nhỏ sờ trên vách tường, một cái tay khác thì cứ sờ sờ đầu nhỏ giống như đang vô cùng hoang mang.

Lúc bước đi cơ thể mũm mĩm cũng lắc lư, khỏi phải nói có bao nhiêu đáng yêu.

Hoắc Trầm Lệnh bị bóng lưng đáng yêu kia làm cho trái tim như sắp tan chảy.

Lúc ông vừa định gọi nhẹ hai chữ “Tể Tể” thì lại nghe thấy trong phòng truyền tới mấy âm thanh khó nghe làm gương mặt đẹp trai của ông suýt cũng trở nên vặn vẹo.

Mắt thấy cái tay của bé đã bám lên một bên khung cửa, cơ thể của Hoắc Trầm Lệnh hành động nhanh hơn cả đại não, ông nhanh chóng xông qua đó xách Tể Tể từ dưới đất lên rồi ôm vào trong ngực.

“Á…”

Tể Tể bị dọa giật mình, dù sao bây giờ bé cũng đang đặt hết sự chú ý lên trên mấy âm thanh kỳ kỳ quái quái trong phòng kia.

Một tiếng “Á” non nớt kia làm Hoắc Trầm Lệnh nghe mà trong lòng mềm nhũn.

Thật sự là Tể Tể của ông!

Không phải nói Tể Tể mất tích ở đồn cảnh sát huyện Hoa Phong sao, sao lại ở chỗ này?

Tể Tể vừa nghiêng đầu thì nhìn thấy vậy mà là cha nuôi ở nhân gian của bé, đầu tiên bé hơi sững sờ rồi sau đó lập tức vui tươi hớn hở cười lên.

“Cha ơi~~~”

Bất ngờ tìm được Tể Tể đã mất tích, hơn nữa tóc của con gái cũng đã dài ra làm tâm trạng của Hoắc Trầm Lệnh phập phồng rất lớn, nhưng trên mặt ông vẫn vô cùng điềm tĩnh, Tể Tể cũng không nhìn ra được tâm trạng của ông.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free