Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 345:

"Anh Tư Thần, xin lỗi, em... em sẽ thu dọn ngay, sẽ nhanh chóng rời đi, không... sẽ không quấy rầy anh... mọi người."

Hoắc Tư Thần nghe vậy thì nhíu mày, tính cách của cậu ấy thẳng thắn nên rất tức giận.

"Em có thể nói chuyện cho tốt được không, chúng tôi vẫn luôn đánh em khi nào, em làm vẻ đáng thương là muốn cho ai xem?"

Hoắ Tư Cẩn lại nhắc nhở một lần nữa: "Tư Thần, nói chuyện cho cẩn thận!"

Hoắc Tư Thần cũng vô cùng đáng thương.

"Anh cả, không phải em không muốn nói chuyện cho tốt mà là em ấy không nói chuyện cho tốt ấy, giống như chúng ta thực sự bắt nạn em ấy vậy. Nhưng em ấy không phải người nhà họ Hoắc chúng ta, em ấy xuất hiện ở đây thì em không thể hỏi à?"

Hoắc Tư Lâm vội lên tiếng: "Tư Thần hỏi là đúng."

Cốc An An cúi đầu rồi gật đầu, giọng nói sợ hãi.

"Anh Tư Thần nói đúng, đúng là nên hỏi. Rốt cuộc thì hiện tại trong nhà có một em gái nhỏ, không hỏi cho rõ ràng thì nhỡ người vào là người xấu muốn hại em gái thì phải làm sao bây giờ?"

Hoắc Tư Thần hừ: "Đây mới giống tiếng người này!"

Hoắc Tư Tước đang cúi đầu nhìn mũi chân không nói gì, chỉ im lặng cong môi, ánh mắt lộ ra vẻ châm chọc.

Bảo giờ trong nhà có em gái nhỏ gì cơ?

Nói như thể là vì Tể Tể đến nên Cốc An An mới bị đuổi ra ngoài ấy?

Giấy không thể gói được lửa, chuyện Cốc An An không phải người nhà họ Hoắc, bị phát hiện và bị đuổi đi chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.

Hoắc Tư Tước nhíu mày, nhìn Cốc An An đang cúi đầu sợ hãi mấy lần.

Đúng lúc nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng nơi khoé mắt của Cốc An An.

Hoắc Tư Tước càng nhíu chặt này hơn, nhưng không nói gì, cậu không muốn làm anh Tư Lâm khó xử.

Hoắc Tư Lâm biết Tư Cẩn và Tư Tước không muốn mình xấu hổ, vì thế đưa Tể Tể cho Tư Tước.

"Anh đi cùng An An xem con bé thu dọn có tốt không, mấy đứa chơi với Tể Tể trước đi."

Hoắc Tư Tước ôm Tể Tể cười gật đầu: "Vâng ạ."

Trước khi Tể Tể rời khỏi cái ôm của anh Tư Lâm, đột nhiên bé dùng giọng sữa mềm mại nhắc nhẹ qua tai anh Tư Lâm.

"Anh Tư Lâm, đừng để chị ấy đụng vào người anh!"

Năng lực của bé đã tăng lên nhiều, đã có thể nhìn thấy thứ trong linh đài của Cốc An An.

Trong lúc nhất thời, bé không thể phân biệt được khối u đen đó là gì, dường như không có nét gì cả, chỉ tụ lại ở đó, trên bề mặt còn có chỗ nhòn nhọn giống như đống búi tóc.

Lúc này tựa như đang ngủ say, cho nên bé vẫn luôn không nghe thấy Cốc An An nói chuyện với đống búi tóc đó.

Đáy mắt Hoắc Tư Lâm lướt qua một tia ngạc nhiên, nhưng vẫn nói Tể Tể yên tâm.

Rốt cuộc những thay đổi của ông bà nội, cha anh và cả anh đối với gia đình nhà chú ba đều là vì Cốc An An.

"Được rồi, anh Tư Lâm biết rồi, cảm ơn Tể Tể đã nhắc, Tể Tể cứ chơi đi, anh Tư Lâm sẽ đến sau."

"Anh Tư Lâm, hẹn gặp lại!"

"Hẹn gặp lại Tể Tể nhé!"

Thật ra cũng đã bảy tám ngày chưa được gặp Tể Tể nhưng Hoắc Tư Lâm cảm giác đã rất lâu rồi, không nhịn được cúi xuống hôn lên trán bé.

Đúng lúc Cốc An An ngẩng đầu lên, thấy cảnh như vậy, đáy mắt toát lên vẻ ghen ghét nồng cháy.

Cô ta biết là không được như vậy, như từ lâu sống trong sự thoải mái đã làm suy nghĩ của cô ta biến thành giống như đứa trẻ tám tuổi, cảm giác anh trai của mình bị Minh Tể Tể cướp mất.

Hệ thống tạm thời không hoạt động làm Cốc An An nổi lên suy nghĩ khác.

Cô ta sợ hãi và cẩn thận chào hỏi Hoắc Tư Cẩn, lại vô cùng dịu dàng cười với Minh Tể Tể, xoay người nắm tay Hoắc Tư Lâm.

Vốn dĩ Hoắc Tư Lâm cũng định nắm tay cô ta nhưng lời Tể Tể nói đột nhiên hiện lên trong đầu, anh nâng tay lên gãi gáy theo bản năng, thành công tránh tay Cốc An An.

Cốc An An: "..."

Tể Tể nhìn, hớn hở cười tươi.

Tất nhiên Cốc An An cũng không bỏ lỡ nụ cười của Minh Tể Tể, cảm thấy Minh Tể Tể đang cố ý!

Cố ý làm cô ta xa cách với anh trai cô ta!

Minh Tể Tể!

Chờ đấy cho tao!

Hiện tại cô ta thật sự không làm được gì, rốt cuộc nơi này cũng là nhà cũ của nhà họ Hoắc, cô ta cũng không thể vào trang viên của nhà họ Hoắc được.

Nhưng Minh Tể Tể sẽ không ở trong nhà mãi được, chờ đến khi khai giảng vào tháng chín, Minh Tể Tể chắc chắn phải đến nhà trẻ.

Trường tiểu học của cô ta và nhà trẻ của Minh Tể Tể chỉ cách một bức tường, sẽ có rất nhiều cơ hội để dạy dỗ nó!

Ma quỷ ấy à?

Lòng người có thể đáng sợ hơn ma quỷ rất nhiều!

Cũng lợi hại hơn rất nhiều!

Hệ thống đã thăng cấp, trung tâm mua sắm cũng có mấy bùa chú linh tinh để đối phó với ma quỷ, cô ta có hết rồi!

Cốc An An vô cùng mong chờ vào ngày mùng một tháng chín!

****9:

Hoắc Tư Lâm vừa dẫn Cốc An An đi thì Hoắc Tư Thần đã cau mày hừ lạnh.

"Anh cả, anh hai, hai người có nhìn thấy không, ánh mắt nhìn Tể Tể lúc nãy của Cốc An An rất đáng sợ!"

Hoắc Tư Cẩn cũng không nhìn thấy, nhưng sự khiếp sợ của Cốc An An cố ý thể hiện khi nhìn họ làm anh cảm thấy vô cùng phản cảm.

Hoắc Tư Tước nhìn thấy rõ ràng, nghe em trai nói thì gật đầu.

"Đúng là rất đáng sợ, cảm giác rất nham hiểm và độc ác."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free