Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 334:

Theo cách đặt tên của dòng họ mà cha Minh Vương nói với bé trước đó, tên của cha nuôi ở nhân gian sẽ được đặt theo thế hệ, hơn nữa tên giữa anh em rất có khả năng chỉ khác nhau có một chữ.

Hoắc Trầm Lệnh!

Họ Hoắc!

Bé biết tên của các anh trai.

Giống dòng họ!

Tể Tể đột nhiên vui vẻ lên: “Chú xấu xa, vậy chú có biết Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần không?”

Người đàn ông sững sờ: “Sao mày lại biết tên ba người con trai của Hoắc Trầm Lệnh?”

Tể Tể như mở cờ trong bụng, cười to lên ha ha ha.

“Thì ra Hoắc Trầm Lệnh chính là cha!”

Mấy người Phương Thạch không dám tin tưởng: “Con nhóc mày đang nói cái gì?”

Tâm trạng của Tể Tể rất tốt, giọng nói bi bô non nớt cũng mềm mại.

“Đang nói cho các chú biết, Tể Tể là con gái của cha, em gái của ba anh trai~”

Mấy người Phương Thạch: “… Mày cho là bọn tao sẽ tin à?”

Bọn họ không hề tin mà chỉ coi đứa nhỏ này thông minh hơn những đứa nhỏ khác, cảm thấy bây giờ nó biết bọn họ đang đối phó nó nên đang nghĩ biện pháp tự cứu lấy mình.

Hơn nữa trước khi bọn họ đến huyện Hoa Phong đã biết được thông tin mới nhất, đứa con gái mà Hoắc Trầm Lệnh nhận nuôi kia không biết gặp phải chuyện dở hơi gì mà nghe nói chỉ có một cái đầu trọc!

Mà đứa nhỏ trước mặt này…

Anh ta ít nhiều còn có chút lo lắng nên hỏi thêm mấy câu.

“Nhóc con, tóc của mày là thật à? Là tóc của chính mày à?”

Tể Tể xoa xoa mái tóc mềm mại của mình, mái tóc này là do mấy con quỷ ở Địa Phủ giúp bé cấy tóc lại.

“Đương nhiên là thật rồi! Đều là của chính Tể Tể! Nếu không phải của Tể Tể thì sẽ không cấy tóc lại được!”

Trái tim của Phương Thạch bình tĩnh lại, sau đó anh ta cũng lập tức lộ ra vẻ ác độc.

Những đau khổ mà hôm nay anh ta gặp phải anh ta nhất định phải đòi lại hết từ trên người con nhóc này.

“Tiêm cho nó một mũi rồi ném vào trong hồ nước ở phía Tây đi!”

****2:

Mặc dù Tể Tể không biết mình bị tiêm cái gì, nhưng bé nhận ra được sự ác độc và sát khí dày đặc trên người của người đàn ông kia.

Ném vào trong hồ nước là muốn làm bé chết đuối à?

Tể Tể có chút không thể tin mà nhìn Phương Thạch, hiển nhiên bé không ngờ tới người chú này sẽ độc ác như vậy.

Chẳng qua cũng chẳng sao cả!

Bé không chết đuối được!

Nhưng với những người muốn mạng của bé, cho dù là người hay là quỷ thì Tể Tể cũng chưa từng nương tay!

Nhìn Phương Thạch nhìn mình bằng ánh mắt độc ác rồi sau đó bị đau tới vặn vẹo mà rời đi, Tể Tể hơi hưng phấn xoa xoa bàn tay mũm mĩm.

Muốn làm bé chết đuối!

Vậy tới lúc đấy bé dọa chết chú ta luôn!

Có nhân mới có quả, cũng không phải là Tể Tể cố ý hù họa con người!

Thế là lúc bị tiêm, Tể Tể chỉ giãy giụa tượng trưng rồi sau đó nhìn thuốc trong ống tiêm nhanh chóng chảy vào trong máu của bé.

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, tò mò hỏi người đàn ông đeo khẩu trang không nhìn thấy mặt đang tiêm cho bé.

“Chú ơi, chú đang tiêm cái gì cho Tể Tể vậy?”

Người đàn ông đang tiêm này thường làm việc cho Phương Thạch, nhưng đây cũng là lần đầu tiên tiêm loại thuốc này cho một đứa bé còn nhỏ thế này, trong lòng có áy náy nên không dám ngẩng đầu lên nhìn đôi mắt trong veo như nước của Tể Tể.

“Mũi tiêm này có thể làm cho cháu ngủ một giấc ngon lành.”

Người đàn ông nói xong thì cầm lấy ống tiêm, đội mũ cẩn thận rồi cúi đầu rời đi một cách nhanh chóng.

Tể Tể đã hiểu.

Là thứ giống với thứ trên khăn tay lần trước chú cảnh sát xấu xa kia dùng để bịt miệng bé.

Lát nữa bé sẽ giả vờ ngất đi.

Một phút sau, Tể Tể mệt mỏi dụi mắt.

Hướng Huy thấy cũng được rồi nên ôm Tể Tể lên.

“Bé ngoan, ngủ đi, ngủ rồi là xong thôi.”

Tể Tể đáp lại một tiếng không rõ ràng, dường như bé nghĩ tới gì đó nên “cố gắng” nâng mí mắt lên nhìn anh ta.

“Chú cảnh sát, cháu ngủ một giấc tỉnh lại thì có thể nhìn thấy cha ạ?”

Hướng Huy: “… Ừ.”

Tể Tể hừ hừ trong lòng.

Chú lừa đảo!

Nếu như bé thật sự là con người thì nhất định sẽ ngủ mãi không tỉnh rồi xuống thẳng Địa Phủ báo danh luôn.

Thế là danh sách hù dọa của bé lại có thêm một người – Hướng Huy!

À!

Còn có chú lúc nãy tiêm thuốc cho bé nữa!

Trong phòng làm việc, Hướng Huy nhận một cuộc điện thoại, anh ta đặt Tể Tể lên ghế sô pha bên cạnh để bé nằm đó ngủ, sau đó mặc áo khoác ngoài lên rồi mới ra ngoài.

Không đến ba mươi giây, cửa phòng làm việc đã bị người khác đẩy ra.

Một người đàn ông được trang bị đầy đủ bước vào, đối phương ôm Tể Tể lên rồi nhanh chóng rời khỏi.

Ba phút sau, làn để xe điện phía sân sau đồn cảnh sát đột nhiên truyền tới một tiếng nổ cực lớn, sau đó là ánh lửa bốc lên ngợp trời.

Nửa tiếng sau, Tể Tể bị ném vào trong một hồ nước lạnh như băng.

Người đàn ông được trang bị đầy đủ vẫn đang ngồi trên thảm cỏ bên hồ đợi mười phút, sau khi xác nhận không có bất kỳ khả năng sống sót nào nữa đối phương mới nhanh chóng rời đi.

Nhìn người xấu vội vàng rời đi, Tể Tể đang chơi mò cá vui vẻ trong hồ cũng từ từ ló đầu ra.

“Dám mưu hại Tể Tể đây…”

Tể Tể nằm ngửa trên mặt nước cười ha ha ha.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free