Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 333:

Tạ Du ngây ra, sắc mặt có chút ủ rũ của cậu ta cũng dần dần có tinh thần hơn.

“Cái đó thì dễ làm! Các anh đợi tôi!”

Trên đường trở về phó đội trưởng đã tìm hiểu rõ ràng được bối cảnh của ba người này, ba người đều là người bản địa của huyện Hoa Phong, ba đời đều là nông dân bình thường, cho dù bọn họ thật sự xảy ra chuyện gì thì phía bên Phương Thạch cũng có thể áp xuống được.

Nếu như gia cảnh của đứa nhỏ kia vững chắc…

Hiếm khi Tạ Du thấy được một tia hi vọng, cậu ta nhanh chóng rời khỏi.

Cậu ta vừa mới đi ra đã bị một đồng nghiệp vào làm cùng thời gian kéo lại.

“Tôi biết cậu muốn làm cái gì, vì vụ án mạng ở Tây Sơn vẫn chưa tìm thấy hung thủ thật sự nên có người từ thành phố đến, là đội trưởng Hùng Kỳ, cậu có muốn đi thử vận may không?”

Tạ Du do dự.

Đồng nghiệp xoa cằm: “Nghe nói vị đội trưởng này vô cùng chính trực không thiên vị, trong nhà còn có ba người con trai nên chắc hẳn sẽ có lòng đồng cảm.”

Tạ Du vỗ bả vai cậu ta nói: “Cảm ơn cậu!”

Mà trong phòng làm việc của Hướng Huy, Tể Tể đang ngồi trên ghế tò mò ngó đông ngó tây.

Hướng Huy không tra được thông tin của Tể Tể trên hệ thống, lúc anh ta đẩy cửa vào thì vừa lúc nhìn thấy Tể Tể này đang ngó trái ngó phải, vẻ mặt tràn đầy sự tò mò.

Mặc dù rất đáng yêu nhưng bé đã đắc tội với người không thể đắc tội, sau này…

Giọng nói ồm ồm mang theo lửa giận của Phương Thạch truyền tới từ phía sau.

“Con nhóc kia đâu, xem ông đây có chơi chết nó không!”

Cả khuôn mặt của anh ta đã bị xi măng mài mất một lớp da, vì có thể tự mình chơi chết con nhóc này anh ta đã gắng gượng nhẫn nhịn đau đớn mà băng bó đơn giản ở đồn cảnh sát rồi lập tức đi qua.

Hướng Huy nhíu mày, bởi vì đứa nhỏ này có dáng vẻ mới ba bốn tuổi nên anh ta cũng không sợ bé nghe thấy.

“Cậu hai Phương, thân phận của đứa nhỏ này không rõ, cứ tra rõ trước đi đã.”

Phương Thạch hận không thể chẻ Tể Tể thành tám khúc để báo mối thù suýt bị hủy dung của mình.

“Không phải là con của một trong ba người ngoài kia à?”

Tể Tể không lộn xộn nữa.

Bé ngồi thẳng sống lưng, lầm bầm mấy tiếng rất là kiêu ngạo.

“Các chú ấy không phải là cha của Tể Tể, cha của Tể Tể bị thương rồi, vẫn còn đang ở Địa Phủ.”

Hướng Huy: “Ở Địa Phủ?”

Tể Tể vô cùng nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy! Nhưng mà Tể Tể vẫn còn một người cha khác ở nhân gian.”

Ba người anh em kia của Hướng Huy cũng đi qua.

“Ý là cha ruột chết rồi, sau đó được nhận nuôi! Ha ha ha, nhận nuôi con gái thì nhất định không phải là người có tiền gì cả, mà cho dù có là người có tiền thì cũng chỉ nuôi để làm một quân cờ liên hôn cho gia tộc thôi, sẽ có được mấy phần thật lòng chứ!”

Đã thế này thì dù bọn họ có chơi chết con nhóc này cũng không cần lo lắng không ép được việc này xuống.

Nhưng Hướng Huy lại có một loại dự cảm xấu.

“Cậu hai Phương, trong cục không tra được thông tin của con bé, nếu bé được nhận nuôi thì đúng ra không thể không tra được.”

Có hai loại nguyên nhân không tra được.

Một là đứa nhỏ này là trẻ mồ côi, từ đầu đã không có hộ khẩu.

Còn một nguyên nhân khác là hệ thống đã gia tăng bảo mật, thông tin của một số người không phải là thứ bọn họ muốn tra là có thể tra được.

Nhìn cách ăn mặc của đứa nhỏ này, mặc dù áo quần đều rất bẩn nhưng chất liệu lại có giá trị, ngũ quan cũng rất đẹp, làn da cũng non mềm giống như trứng gà vừa bóc vỏ, anh ta cảm thấy rất có khả năng bé là loại người thứ hai.

Chẳng qua chuyện trong giới thượng lưu không phải thứ mà một phó đội trưởng cục cảnh sát của một huyện nhỏ như anh ta có thể chạm vào được, vì vậy anh ta cũng yên lặng.

Ba người đàn ông bên cạnh Phương Thạch đồng loạt lên tiếng.

“Há, không tra được có lẽ là do lúc đó sinh dư, lại còn là con gái nên đã bị người nhà ném thẳng đi luôn!”

Lời này Tể Tể đã nghe không nổi.

Bé kéo soạt ghế rồi đứng dậy, trợn tròn mắt phản bác.

“Tể Tể không phải bị sinh dư, cho dù là cha ở Địa Phủ hay là cha ở nhân gian cũng chỉ có một con gái là Tể Tể thôi, Tể Tể là con gái duy nhất của hai cha!”

Mấy người Phương Thạch nghiến răng nghiến lợi: “Con nhóc thối mày…”

Bọn họ muốn ra tay nhưng cũng sợ hãi sức mạnh có thể dùng tay không quăng bay bất kỳ ai trong số bọn họ của con nhóc này nên đều không dám tiến lên.

Hai bàn tay mũm mĩm của Tể Tể khoanh trước ngực, bé đứng trên ghế còn chưa cao bằng bất kỳ người nào trong phòng nhưng lại vô cùng có khí thế.

“Muốn ra tay à?”

Bé duỗi một bàn tay ra, mở lòng bàn tay, ngoắc ngoắc ngón trỏ.

“Đến đây!”

Bốn người Phương Thạch: “…”

Hướng Huy thấy Tể Tể này vô cùng tự tin thì càng cảm thấy bối cảnh thân phận của Tể Tể không thấp.

“Cậu hai Phương, hay là chúng ta tra tiếp đi? Nếu không cậu nghĩ xem trong giới của cậu gần đây có nhà nào nhận nuôi con cái không? Còn là con gái nữa!”

Một người đàn ông bên cạnh lập tức mở miệng: “Nhận nuôi con gái, gần đây, người trong giới truyền nhiều nhất không phải là Hoắc Trầm Lệnh người cầm quyền của nhà họ Hoắc sao?”

Đôi mắt to của Tể Tể chớp chớp, bé chưa từng nghe tên của cha nuôi ở nhân gian, nhưng bé biết tên của chú hai.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free