Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 332:

Cái chân to khỏe của một người đàn ông tạo thành sự tương phản mạnh mẽ với bàn tay nhỏ mập mạp trắng mịn mềm mại của đứa nhỏ, nhưng dù cho Phương Thạch dùng sức như thế nào đi nữa anh ta cũng không động đậy được chút nào.

Tể Tể kéo anh ta lên, quăng vòng tròn ở trên không trung.

Bởi vì chiều cao của Tể Tể chỉ có vậy, lúc Phương Thạch bị xoay vòng tròn, đầu của anh ta suýt chút nữa bị cà trên mặt đất, liên tục kêu gào thảm thiết.

“A a a a!”

“Cứu mạng với!”

Trương Tề Hồng Ba và Nhiếp Vĩ: “…”

Ba người đàn ông cao to còn lại: “…”

Ba người đàn ông cao to kia tỉnh hồn lại, bọn họ nổi giận gào lên một tiếng rồi đồng loạt xông về phía Tể Tể đang quay Phương Thạch vòng vòng.

Ai ai cũng lộ vẻ mặt hung ác, ánh mắt tàn nhẫn.

“Tìm chết!”

Tể Tể nâng cằm, giọng nói bi bô đó phải gọi là kiêu ngạo.

“Tể Tể không chết được, nhưng nếu như mấy chú không nói xin lỗi thì sớm muộn gì nhất định cũng sẽ gặp ác báo!”

“Con nhóc thối, xem bọn tao có chơi chết mày không!”

Ba người hô nhau mà lên, không ai nhìn thấy Tể Tể ra tay như thế nào, đợi đến khi mọi người hoàn hồn lại thì bọn họ đã bị Phương Thạch đang quay đập ngã trên mặt đất mà gào khóc.

Từ nơi xa truyền tới tiếng còi xe cảnh sát, Tể Tể nhìn ba người đang gào khóc rồi quăng Phương Thạch ra ngoài.

Bé khống chế sức lực rất tốt, sẽ không bị ngã chết, thậm chí xương cốt cũng không bị đứt gẫy nhưng nhất định sẽ đau đến khó nhịn.

Phương Thạch chỉ cảm thấy mình đầu váng mắt hoa, mắt nổ đom đóm, mọi thứ trong dạ dày đều quay cuồng.

Đợi đến khi anh ta ngã rầm một cái xuống đất thì lập tức nôn ra điên cuồng.

Xe cảnh sát đã đến.

Phó đội trưởng Hướng Huy đi lên hỏi trước: “Ai báo cảnh sát?”

Nhiếp Vĩ lập tức đứng ra: “Là tôi báo, tôi muốn…”

Hướng Huy nhìn về phía người đàn ông đang nằm bò trên mặt đất nôn thốc nôn tháo, mặt dính đầy máu.

“Cậu hai nhà họ Phương?”

Phương Thạch nhìn cũng chẳng nhìn anh ta mà chỉ về phía Tể Tể rồi làm ra động tác cắt cổ.

Hướng Huy híp mắt rồi nháy mắt với hai người cảnh sát bên cạnh.

Nhiếp Vĩ nhìn thấy không ổn, vừa định nói gì đó thì cảnh sát kia đã đi qua.

“Nếu người báo cảnh sát là anh vậy anh đi theo chúng tôi một chuyến để làm ghi chép đi.”

Nói xong anh ta lại nhìn về phía mấy người Trương Tề: “Mấy anh chắc đều là đương sự nhỉ, đúng lúc đi cùng nhau đi.”

Phương Thạch đã nôn đến choáng váng đầu óc được một người cảnh sát đỡ dậy, sau khi hòa hoãn lại, anh ta dùng ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm vào Tể Tể đang nghiêng đầu cười vô tội với anh ta rồi hét lên.

“Đứa trẻ kia! Nhất định phải mang đứa trẻ kia về cho ông! Không chơi chết nó ông đây không tên là Phương Thạch nữa!”

Mấy người cảnh sát trẻ tuổi kia có chút khó xử, Hướng Huy hơi cúi đầu, nhẹ nhàng mở miệng.

“Mang đi!”

Nhiếp Vĩ nhận ra có điều không đúng thì lấy điện thoại ra, anh ta còn chưa kịp mở danh bạ ra thì điện thoại đã bị Hướng Huy cầm đi mất.

“Điện thoại tạm thời sẽ do chúng tôi bảo quản, đợi mọi người ghi chép xong chúng tôi nhất định sẽ trả lại cho các anh.”

Cũng không đợi Nhiếp Vĩ nói chuyện, anh ta đã cầm thoại đi mất.

Người cảnh sát trẻ tuổi mới đi làm chưa được ba tháng bên cạnh dường như đã biết thứ bọn họ sẽ gặp phải tiếp theo là gì nên có chút không đành lòng.

Anh ta cảnh giác nhìn xung quanh, thấy không có đồng nghiệp nào chú ý đến bên này, anh ta mới nhỏ giọng nhắc nhở bọn họ.

“Tiếp tục ồn ào sẽ không tốt cho mấy anh đâu, mau nghĩ xem có thể liên lạc với ai đi, nói số điện thoại cho tôi, lát nữa tôi giúp mấy người gọi điện thông báo cho người ta.”

****1:

Vừa đến đồn cảnh sát Tể Tể đã bị Hướng Huy ôm mang đi.

Sợ ba chú sẽ lo lắng cho mình, trước khi bị ôm đi Tể Tể còn vẫy vẫy bàn tay mập mạp với ba chú.

“Các chú đừng lo lắng, cháu sẽ không sao đâu.”

Nếu thật có việc gì thì cũng là mấy người xấu kia có việc!

Nhiếp Vĩ Trương Tề và Hồng Ba nào dám tin, bọn họ gấp như kiến bò trên chảo nóng.

Nhưng bọn họ đều là những người có gia cảnh bình thường, hoàn toàn không quen mấy nhân vật lớn, cho dù có cảnh sát tốt bụng giúp bọn họ gọi điện thoại thì bọn họ cũng không biết tìm ai để giúp mình.

Nhiếp Vĩ nhìn vị cảnh sát trẻ tuổi kia đồng thời cũng nôn nóng lên tiếng: “Đồng chí cảnh sát, Tể Tể mới hơn ba tuổi, các anh không thể mang con bé đi thẩm vấn một mình được, con bé còn quá nhỏ.”

Cảnh sát trẻ tuổi kia tên là Tạ Du, cậu ta thở dài lắc đầu.

“Nhưng em ấy đã đắc đội công tử nhà quyền quý, Phương Thạch đó là một tên không sợ trời không sợ đất, một người mới như tôi thấp cổ bé họng, muốn giúp cũng không giúp được gì cả.”

Hồng Ba nhanh chóng nói: “Tể Tể không phải là trẻ con trong nhà chúng tôi, tôi thấy chất liệu quần áo của con bé rất tốt, dáng vẻ cũng rất xinh xắn, nhất định là con của nhà có tiền, nói không chừng cha mẹ của bé cũng đang tìm bé khắp nơi, đồng chí cảnh sát, cậu giúp chúng tôi gửi ảnh của Tể Tể ra ngoài nhé.”

Trương Tề gật đầu: “Đúng vậy, nếu thật sự không được thì tới đài truyền hình để đài truyền hình phát tin, tiền bạc thì để chúng tôi lo, cầu xin cậu đấy.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free