Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 331

Lại còn có dáng vẻ tinh xảo xinh đẹp như thế này nữa?

Thần kinh Nhiếp Vĩ nhất thời cảm thấy căng thẳng, anh ta cảnh giác nhìn về phía xung quanh.

“Cái đó… chú…”

Tể Tể đảo con ngươi, sợ sẽ dọa cho chú này sợ hãi.

Bé cúi đầu rồi ngồi bịch xuống đất bắt đầu gào khóc lên.

“Hu hu hu… chú ơi, cháu không tìm thấy đường về nhà, cháu muốn về nhà, chú ơi chú dẫn cháu về nhà được không ạ ~~~~ hu hu hu~~~~”

Nhiếp Vĩ: “…”

Nhiếp Vĩ nào chịu được cái này, đứa nhỏ này khóc làm trái tim của anh ta cũng tan chảy ra rồi.

Anh ta lập tức đi qua bế Tể Tể lên, vừa xoa lưng vừa vỗ về bé.

“Được được được, chú đưa cháu về nhà.”

Xung quanh vẫn không có tiếng động, chỉ có gió núi thổi qua từ đối diện, có chút rét lạnh, anh ta không khỏi ôm chặt cô bé chỉ mặc áo ngắn quần ngắn này vào trong ngực.

Trước tiên anh ta đặt bé vào vị trí phó lái rồi Nhiếp Vĩ lại đi gọi hai người anh em đang nằm trên đất của mình.

“Trương Tề, Hồng Ba, mau dậy đi, hai người đang làm gì thế?”

Trương Tề và Hồng Ba bị gọi tỉnh lại, hai người dùng vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía Nhiếp Vĩ rồi lại nhìn chính mình đang nằm trên mặt đất.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Nhiếp Vĩ cũng mang vẻ mặt mông lung: “Tôi còn muốn hỏi các cậu đây, thấy mọi người đều nằm bò ra tôi còn tưởng lại gặp phải cướp bóc gì nữa chứ.”

Trương Tề Hồng Ba mang theo vẻ mặt mờ mịt đứng dậy, kết quả bọn họ lại không cẩn thận bị vấp vào chiếc quần đang rơi ở mặt cá chân nên ngã bịch trở lại.

Hai người bị xóa đi một phần ký ức đồng thanh: “Đệch! Ai cởi quần của ông đây đấy hả?”

Nhiếp Vĩ cạn lời nhìn hai người bọn họ: “Không phải hai người bảo là muốn đi vệ sinh à. Sau đó dừng xe bên lề đường rồi đi vệ sinh sao? Gặp được một đứa nhỏ bị lạc đường cũng không nói, lại còn bị dọa tới hôn mê nữa chứ, haiz!”

Trương Tề Hồng Ba: “Đứa nhỏ bị lạc đường?”

Tể Tể bị lạc đường ngồi ở vị trí phó lái thò cái đầu nhỏ ra khỏi ô cửa, bé cười híp mắt chào hai người.

“Cháu đang ở đây nè!”

Trương Tề Hồng Ba: “Đậu má! Đứa nhỏ từ đâu ra đây? Không phải là mấy tên côn đồ cố ý gài bẫy chúng ta chứ?”

Tể Tể vội vàng giải thích: “Không có lừa không có lừa, chỉ có cháu thôi, cháu bị lạc đường, cháu muốn nhờ các chú mang cháu đi tìm cha.”

Trương Tề Hồng Ba: “…”

Hai người còn muốn nói gì đó nhưng bàng quang của bọn họ sắp phát nổ rồi nên vội vàng nhấc quần lên chạy ra phía xa đi giải quyết vấn đề sinh lý.

Đợi giải quyết xong vấn đề sinh lý, hai người mau chóng lên xe, Trương Tề tăng tốc lái xe rời khỏi nhanh như có ngọn lửa đang đuổi theo sau mông.

Sáu giờ sáng xe mới đi vào huyện Hoa Phong, làn xe chật hẹp, một bên là núi, một bên là rãnh sâu mười mấy mét.

Một chiếc xe sang màu đen từ đằng sau lái tới với tốc độ cực nhanh.

Trương Tề đang lái xe bị dọa tới run rẩy, anh ta lập tức đánh tay lái về phía bên phải, chiếc xe sang màu đen tới nhanh như tên bắn vẫn đụng vào xe của bọn họ.

Một tiếng ầm vang lên, chiếc xe sang màu đen chiếm lấy làn xe, mà xe của mấy người Trương Tề lại đâm mạnh vào hàng rào bảo vệ, đầu xe trực tiếp lơ lửng bên ngoài.

Tể Tể đang mệt mỏi nâng mắt lên, bé lặng lẽ dùng sức mạnh vô hình nâng chiếc xe sắp rơi xuống này lên.

Nhiếp Vĩ đang ôm Tể Tể vô thức ôm chặt bé vào trong lòng hơn, gương mặt anh ta trắng bệch hét lên.

“Lùi hết về phía sau rồi sau đó xuống xe từ cửa sau, nếu không xe sẽ rơi xuống.”

Trương Tề tức tới mắng người.

“Đệch! Thế này là mưu sát đấy!”

Hồng Ba cũng mắng theo: “Nếu ông đây xảy ra chuyện gì thì thành quỷ ông cũng không bỏ qua cho mấy người!”

Giọng nói mềm mại của Tể Tể vang lên: “Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, chú Trương chú Hồng chú Nhiếp, mọi người xuống xe trước đi, sau đó chúng ta đi tìm bọn họ nói chuyện.”

Ba người liên tục gật đầu.

Trương Tề và Hồng Ba nhanh chóng nói: “Nhiếp Vĩ, cậu ôm bé xuống trước đi, nếu không được thì đặt bé xuống trước!”

Tể Tể ưỡn ngực dùng giọng nói non nớt an ủi bọn họ.

“Không có chuyện gì đâu, chúng ta đều sẽ xuống một cách an toàn!”

Bé còn đang nâng đấy, sao có thể rơi xuống được.

Chẳng qua mọi người nào có tin tưởng lời của một đứa nhỏ, bọn họ mang theo gương mặt trắng bệch và thần kinh căng thẳng cẩn thận di chuyển ra vị trí ghế sau rồi từ ghế sau đi xuống khỏi xe.

Tể Tể nhìn sang, chớp chớp đôi mắt to tròn, ngoan ngoãn vùi mình trong lòng Nhiếp Vĩ làm một bé ngoan.

Ngay khi bọn họ xuống xe, Tể Tể thu hồi sức mạnh lại, chiếc xe rơi ầm một cái xuống rãnh sâu mười mấy mét bên cạnh.

Sau lưng ba người đã toát mồ hôi lạnh, Trương Tề phản ứng lại rồi quay đầu mắng mỏ chiếc xe sang màu đen đã dừng lại kia.

“Đệch ông nội mày! Vội đi đầu thai à! Bồi thường xe với cả phí tổn thất tinh thần cho chúng tôi đi!”

Người lái chiếc xe sang màu đen tên là Phương Thạch, nhìn thấy người trên xe đều không làm sao, anh ta đã bị dọa tới tỉnh rượu hơn phân nửa cũng đẩy cửa bước xuống xe, vô cùng không hài lòng với lời nói của Trương Tề.

“Còn chưa có chết! Chẳng qua chỉ là một chiếc xe mà thôi, mày thử mắng ông đây một tiếng nữa xem! Có tin ông đây thật sự chơi chết mày không, đến lúc đấy cũng là do mày đáng đời thôi!”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free