Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 329:

Tể Tể nhìn trái nhìn phải, dù sao cũng không có người, vậy bé sẽ sử dụng phép thuật vậy.

“Bịch” một cái, Tể Tể bụ bẫm giống như một quả cầu thịt lăn từ ngọn cây xuống rễ cây hòe to theo thân chính thô chắc nhất của cây hòe.

Bé nằm thẳng, cái bụng nhỏ hô hấp lên xuống theo, đôi chân củ cải giơ lên, mông nhỏ và eo nhỏ đồng thời dùng sức bật lên, cơ thể mũm mĩm của bé cũng bật đứng dậy.

Bàn tay nhỏ vỗ vỗ mông, xung quanh đều là cây cối, Tể Tể càng mông lung hơn.

“Đi về phía nào nhỉ?”

Ngó trái ngó phải, Tể Tể nhìn về một phía thấy có vẻ vừa mắt thì đâm đầu bước đi.

Bên này không một bóng người, hoàn toàn không cần lo sẽ dọa sợ ai, thân thể bụ bẫm giống như ngọn gió chạy qua núi, lướt qua nhanh như bay trong núi rừng.

Lo mình chạy lệch hướng, Tể Tể thậm chí còn nhắm mắt lại.

Vừa chạy vừa dùng giọng nói non nớt nhắc nhở chính mình.

“Không được nhìn không được nhìn! Cứ chạy thẳng về phía trước!”

Nếu không chạy lệch rồi lại lòng vòng chạy về lại mất, vậy thì sẽ không tìm được cha nuôi ở nhân gian.

Không biết qua bao lâu, Tể Tể đã nghe thấy âm thanh của xe ô tô.

Hai mắt bé sáng lên, hì hục chạy nhanh hơn nữa, chỉ trong chớp mắt bé đã chạy qua một ngọn núi.

Chạy quá nhanh nên lúc chạy qua đỉnh núi cả người bé trực tiếp bay lên.

Nhìn thấy phía dưới có ba bóng người, bé hơi chần chừ!

Có hai người ở chỗ cách xe không xa đang chuẩn bị giải quyết vấn đề sinh lý, còn có một người đang ngồi ở vị trí phó lái đeo tai nghe xem tiểu phẩm .

Người đàn ông cao to ngồi ở vị trí phó lái đang đợi lời kịch kinh điển kia, khi Mã Lệ định kéo rèm cửa sổ ra, người đàn ông cao to cười khà khà hô lên.

“Lộ mặt ra nào em ơi!”

Tể Tể: “… Hả?”

Thế này là nhìn thấy bé rồi à!

Tể Tể vốn đang do dự đã ở trên không trung đáp lại bằng giọng nói non nớt dễ thương của mình.

“Được luôn! Tới đây!”

Bịch một tiếng, hai chân của Tể Tể đã cắm vào trong đất mềm, bé ngẩng đầu chớp đôi mắt to long lanh ngập nước nhìn hai chú đang đứng ở trước mặt.

Hai người đàn ông to con dừng xe bên đường đã cởi quần được một nửa chuẩn bị giải quyết vấn đề sinh lý: “…”

****9:

Tể Tể đang cắm hai chân trong đất mềm nhìn chú bên trái rồi nhìn chú bên phải, sau đó bé lại nhìn cái quần đã cởi được một nửa của hai chú, đôi mắt to long lanh nước đảo quanh.

“Ơ? Chú ơi, mọi người đang làm gì vậy ạ?”

Cung phản xạ của hai chú bị dọa bay mất hồn này có chút dài, khi hai người hoàn hồn lại, nhìn thấy trước mặt xuất hiện một cô bé thì miệng đã phản ứng nhanh hơn não.

“A a a a… a a a… quỷ!”

Hai chú cao to quần cũng chẳng lo kéo lên đã gào khóc chạy như bay về phía chiếc xe bên kia cách đó không xa.

Tể Tể lập tức đỡ đôi chân trong đất của mình lên rồi cũng gào thét đuổi theo.

“Chú ơi đợi Tể Tể với!”

“Tể Tể lạc đường rồi!”

Hai người đàn ông cao to kia nhìn nhau một cái, con ngươi cũng bị dọa như sắp bay ra khỏi hốc mắt.

“Có quỷ! Cứu mạng với!”

Tể Tể chạy hai ba bước đã chạy đến trước mặt hai người kia, bé dùng giọng nói non nớt giải thích.

“Chú ơi, cháu không phải là quỷ, bây giờ cháu là người! Cháu bị lạc đường, các chú có thể nói cho cháu biết nhà của cha cháu ở đâu không?”

Hai người đàn ông: “…”

Náo loạn một hồi, hai người kia bị dọa tới hai tay vẫn còn run rẩy, quần ngoài đang được xách lên cũng rơi xuống.

Tể Tể nhìn thấy chiếc quần rơi trên mặt đất rồi lại nhìn lông chân rậm rạp của hai chú kia, sau đó nhìn quần lót màu đỏ của hai người!

“Chú ơi, quần của các chú bị rơi rồi kìa!”

“Chú ơi, mọi người mặc quần lót đỏ là để trừ tà ạ?”

Hai người đàn ông cao to kia điên cuồng gào thét.

“A a a! Có quỷ! Mẹ lừa con! Quần lót đỏ không trừ tà được! Chúng con bị quỷ nhỏ bám theo rồi!”

Tể Tể: “…”

Được rồi!

Hình như hai chú này bị bé dọa sợ mất rồi.

Tể Tể giơ tay lên, đầu ngón tay trượt qua cách ấn đường hai người một khoảng, mau chóng xóa sạch hình ảnh hai chú này nhìn thấy bé.

Nhìn thấy hồn vía của hai người đều đang run rẩy, Tể Tể thở dài, búng tay một cái.

“Bịch” một tiếng, hai người đàn ông cao lớn ngã bịch một cái xuống đất, rơi vào ngủ say.

Lúc này bọn họ đã cách chiếc xe rất gần, người đàn ông ngồi ở ghế phó lái trong xe nhìn đồng hồ, đoán là hai người anh em kia của mình chắc cũng sắp trở về rồi, thế là anh ta nhìn về phía sau qua gương chiếu hậu.

Vừa nhìn thì anh ta lập tức sững sờ.

“Bé con từ đâu đến thế này?

Tể Tể: “…”

Ồ!

Giọng nói này có hơi quen thuộc, hình như chính là giọng nói kêu bé hãy xuất hiện đi.

Tể Tể lập tức quay đầu nhìn qua, người đàn ông ngồi ở vị trí phó lái tên Nhiếp Vĩ cũng vừa lúc đang đẩy cửa xe bước xuống.

Nhìn thấy hai người anh em ngã trên mặt đất, anh ta lại quay qua nhìn đứa nhỏ mũm mĩm kia, không dám đến gần.

Anh ta không tin quỷ thần, nhưng anh ta đã từng bị cướp bóc cho nên vô cùng cảnh giác.

Đây là một huyện nhỏ của Đế Đô, tên là huyện Hoa Phong.

Bây giờ bọn họ đang ở sườn núi Ưng Chủy, cách trấn phía dưới còn hơn mười cây số, từ đâu ra một đứa bé thế này?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free