Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 328:
Dường như Bách Minh Tư đang đợi câu nói này: “Để em tới trang viên nhà họ Hoắc, Địa Phủ có biến động, tối nay anh Tư Cẩn và mọi người đừng đi ra ngoài.”
Hoắc Tư Cẩn cũng không khách khí: “Được, vậy bọn anh đợi em.”
Hoắc Tư Thân ôm lấy chăn nhỏ của Tể Tể gào khóc.
“Nhớ Tể Tể quá! Rõ ràng cũng chưa được bao lâu…”
Bách Tư Tước cười, đáy mắt cậu cũng tràn đầy nỗi nhớ.
“Đó là vì Tể Tể quá ngoan quá đáng yêu quá dễ thương! Đương nhiên sẽ làm người thích người nhớ rồi!”
Hoắc Tư Cẩn không nói gì nhưng cũng yên lặng gật đầu.
Ai nói không đúng chứ?
Trong một tuần này, ông nội bà nội ngày nào cũng hỏi làm bọn họ không dám về nhà cũ, chỉ sợ ông bà biết được thân phận thật sự của Tể Tể, đến lúc đó lại vội vã muốn tới Địa Phủ đón người.
Là người nhà họ Hoắc, cho dù Tể Tể có đi ra ngoài vũ trụ thì bọn họ cũng có năng lực đón người trở về.
Nhưng mà Địa Phủ…
Con mẹ nó, không đi được!
Tể Tể ở Địa Phủ thì gọi là sống, bọn họ tới Địa Phủ rồi quay lại lần nữa thì có cần đầu thai sống lại không?
Điều này rất bất tiện!
Đến lúc đó anh trai biến thành em trai?
Còn không chắc sẽ là em trai nữa!
Suy cho cùng đã có tấm gương của quỷ trọc đầu trước đó, hàng ngũ đầu thai của Địa Phủ quá dài, mọi người đã bắt đầu xếp hàng từ hơn một trăm năm trước, đợi đến lúc bọn họ đầu thai về thì lúc đó Tể Tể đã bao lớn rồi?
Vai vế lúc đó…
Quả thật là không dám nghĩ!
Lúc ba anh em ngồi trên ghế sô pha trong phòng của Hoắc Tư Cẩn lo lắng đến tiều tụy thì từ phía bên chỗ vườn hoa trong trang viên truyền tới một tiếng thét chói tai đầy thảm thiết.
“A a a!”
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần liếc nhìn nhau rồi mau chóng đi xuống tầng, chạy thẳng tới vườn hoa sau nhà.
Lúc này đã sắp vào thu nhưng trong vườn hoa của trang viên nhà họ Hoắc vẫn trăm hoa đua nở, rất nhiều loại hoa đều là chủng loại quý giá không có ở trong nước, hương hoa phảng phất khắp nơi.
Vì tiện cho các chủ nhân của trang viên ngắm cảnh tối nên ánh đèn trong vườn hoa vô cùng nhẹ nhàng.
Bước vào vườn hoa có một loại ảo giác như đang ở trong cõi mộng.
Năm sáu phút sau, ba anh em Hoắc Tư Cẩn lái xe đưa đón tới cửa thùy hoa của vườn hoa, La quản gia và các bảo vệ đều đang ở đây.
Không đợi Hoắc Tư Cẩn hỏi chuyện, La quản gia đã lập tức giải thích.
“Cậu cả cậu hai cậu ba, là ngài Từ Lạc bị hoảng sợ.”
Từ Lạc chính là người đàn ông vạm vỡ có xăm hình, lúc này gương mặt anh ta đang trắng bệch đầy mồ hôi lạnh.
“Các… các cậu chủ nhà họ Hoắc, xin lỗi, tôi… tôi không cố ý gào hét lúc nửa đêm thế này đâu, tôi… tôi đột nhiên mơ tới... tới tiểu thư Tể Tể.”
Ba anh em nhà họ Hoắc nhíu mày: “Anh mơ thấy Tể Tể?”
Từ Lạc lúng túng cào tóc, anh ta với dáng người to lớn lộ ra một nụ cười vô cùng gượng gạo.
“Tôi… tôi nhìn thấy cảnh bên vườn hoa rất đẹp nên ra ngắm một lúc rồi không cẩn thận ngủ quên ở đó. Sau đó… sau đó đột nhiên mơ thấy tiểu thư Tể Tể, tiểu thư Tể Tể nói không tìm được đường về nhà, bé bảo là hi vọng ngài Hoắc đi đón bé.”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “… Vậy Tể Tể có nói em ấy đang ở đâu không?”
Từ Lạc: “…”
Tin giấc mơ này luôn á?
Anh ta còn chẳng tin!
Đây chỉ là một giấc mơ mà thôi!
Nhưng mà thấy dáng vẻ nghiêm túc của ba anh em nhà họ Hoắc, Từ Lạc không dám lấp liếm.
“Chưa nói! Lúc tôi mơ thấy thì tiểu thư Tể Tể đang bay ở trên trời!”
Giấc mơ này rất kỳ quá… chính bản thân anh ta cũng cảm thấy rất hoang đường!
Hoắc Tư Tước hỏi tiếp: “Anh ngủ mơ thấy Tể Tể thì sao lại đột nhiên hét kinh khủng vậy? Tể Tể hù dọa anh à?”
Từ Lạc liên tục xua tay: “Cái đó thì không! Chẳng qua… chẳng qua tôi mơ thấy tiểu thư Tể Tể đột nhiên chia năm xẻ bảy… sau đó tôi bị dọa cho tỉnh lại!”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “…”
Tể Tể rơi xuống trên một cây hòe lớn và đang nằm bò trên cành cây hòe đưa mắt nhìn xung quanh.
Xung quanh đều là một màu đen như mực, đây không phải là cây hòe lớn phía sau núi nhà cha nuôi ở nhân gian.
Tể Tể chán nản thở dài một hơi.
Cha Minh Vương tùy tiện ném một cái, cảm giác phương hướng của bé lại không tốt nên hình như đã rơi sai vị trí mất rồi.
Đây là đâu vậy?
Tể Tể định tìm một quỷ hồn để hỏi thử, kết quả đưa mắt nhìn bốn phía, xung quanh sạch sẽ đến một xíu âm khí cũng chẳng có, nấm mồ ở bãi tha ma đằng xa cũng chỉ còn lại cái xác, tất cả âm hồn đều đã đến Địa Phủ cả rồi.
Trong phạm vi ngàn dặm đến cả nửa sợi lông quỷ cũng không nhìn thấy!
Điều này là do cha đã đón hết tất cả quỷ hồn về Địa Phủ mất rồi!
Tể Tể càng rầu rĩ hơn.
Vậy giờ bé phải làm thế nào để tìm cha nuôi ở nhân gian đây?
Thân thể được nặn lại, mùi trước đó để lại trên người cha nuôi cũng theo việc cơ thể bé được nặn lại mà biến mất, bé hoàn toàn không cảm ứng được phương hướng của cha nuôi ở nhân gian.
Xung quanh đây cả một cái bóng quỷ cũng không có chứ càng đừng nói đến người.
Tể Tể nằm trên ngọn cây đè ép cho cành cây hòe cũng đung đưa đang hì hục dịch chuyển xuống dưới, chân nhỏ quá ngắn còn không kẹp chắc được cành cây lớn trên ngọn cây.