Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 327:

"Tể Tể, con mau đi đăng ký học ở nhà trẻ trên trần gian đi!"

Chỉ cần có bằng cấp ở nhà trẻ thì không đến mức không biết con gà yếu đuối có ý nghĩa gì!

Cũng chẳng thèm đợi con gái đồng ý, Minh Vương đã tiện tay bế lên rồi ném thẳng con gái ra ngoài Địa Phủ.

Tể Tể bị ném ra ngoài Địa Phủ: "..."

——

Tối hôm nay, vô số người trên trần gian được người thân dưới Địa Phủ báo mộng.

Tất cả đều muốn đốt đồ, đa số là cơ thể linh tinh.

Sáng sớm hôm sau khi người thân tỉnh lại, tất cả đều kể cho nhau nghe, vốn chỉ cho rằng đó là một giấc mơ nực cười thôi, kết quả không ngờ tất cả mọi người trong nhà, ngay cả con chó cũng mơ như thế.

Đừng hỏi vì sao họ biết, vì khi con chó trong nhà tỉnh dậy, sủa rồi kéo họ chạy như điên đến cửa hàng đồ cúng.

Lúc mọi người gặp nhau, vừa hỏi đã biết!

Đều là những người có người thân đã mất, đột nhiên lại báo mộng dưới Địa Phủ, bảo đưa xuống gì đó!

"Ông cụ nhà tôi đã chết mười bảy, mười tám năm rồi, mười bảy mười tám năm nay không nằm mơ, lần này lại bỗng báo mộng bảo tôi đốt chân cho ông ấy, làm tôi sợ quá..."

"Chị dâu, chuyện này của chị không đáng sợ đâu! Lúc ấy người đó của nhà tôi đã mất trong một vụ tai nạn lớn, thảm đến mức không nỡ nhìn, không toàn thây, đã nhiều năm không mơ thấy, lần này đột nhiên lại nói phải đốt cho người đó một người giấy giống như đúc! Chất lượng chắc chắn phải tốt, nếu không sau này ngày lễ ngày tết ông ấy sẽ không ăn đồ ăn ở nhà, cũng không nhìn con cái trưởng thành!"

Làng trên xóm dưới đều biết nhau, nói đến việc báo mộng thì đều có thể hiểu.

Nhưng ở thành phố lớn như thủ đô, trong trang viên nhà họ Hoắc.

Hoắc Tư Thần mơ thấy ác mộng, mơ thấy có một ông bác có đỉnh đầu đen tuyền như không có đầu vậy.

Gọi cậu là cậu bé ngoan, bảo ông ấy đáng thương, kêu cậu đốt đầu cho ông ấy!

Cậu mơ màng trong giấc mơ, hỏi một câu theo bản năng.

"Ông là ai? Tôi không biết ông, vì sao phải đốt đầu cho ông?"

"Cậu bé ngoan, chúng ta từng gặp nhau rồi mà! Buổi tối hôm đó, lúc bác đang làm đầu mới, đúng lúc bị cháu nhìn thấy, đầu mới của bác đã bị doạ rồi rơi mất!"

Nhóc shota bừng tỉnh trong nháy mắt.

Khuôn mặt nhỏ của cậu trắng bệch, bật đèn trong phòng ngủ rồi lao ra khỏi cửa, ôm chăn nhỏ của Tể Tể đi thẳng đến phòng của anh cả.

Chưa gõ cửa, cửa phòng đã mở ra trước.

Cùng lúc đó, cửa phòng của anh hai đối diện phòng anh cả cũng mở ra.

Hoắc Tư Thần kêu lên: "Anh cả, anh hai, em mơ thấy ác mộng, trước đây khi chúng ta đến biệt thự ở ngoại ô bị bỏ hoang với Tể Tể"

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đồng thanh nói: "Em cũng mơ thấy à?"

Hoắc Tư Thần trừng to mắt: "Hả? Chẳng lẽ mọi người cũng mơ thấy?"

Hoắc Tư Tước xoay tóc: "Anh mơ thấy có người kêu đốt cho hai cái đùi! Còn nói nếu thích hợp thì đốt thêm nửa cái đầu nữa!"

Hoắc Tư Tước nói xong rồi nhìn về phía anh cả: "Anh cả, còn anh?"

Hoắc Tư Cẩn: "... Anh đó có quần áo không chỉnh tề, kêu đi đốt quần áo! Sau khi nói xong thì vội vàng đi mất, dường như đang sợ anh hỏi lại ấy!"

Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần: "..."

Vì lúc đi ra vùng ngoại ô, anh cả vẫn chưa trở về nên anh cả không mơ thấy cùng một người với họ.

Ba anh em nhìn nhau, lúc đầu còn sợ hãi, sau đó họ lần lượt bình tĩnh lại.

Hoắc Tư Thần buồn bực: "Cho nên là chúng ta cho Tể Tể quá nhiều quà, sau đó những người đó cho rằng chúng ta đang làm từ thiện nên đều đến tìm chúng ta à?"

****8:

Hoắc Tư Tước ha ha hai tiếng: “Có thể lắm!”

Đột nhiên điện thoại của Hoắc Tư Cẩn vang lên, anh xoay người đi về phòng nhận điện thoại, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng đi vào theo.

Người gọi điện tới là Bách Minh Tư, giọng nói của cậu có chút nặng nề.

“Anh Tư Cẩn, quà mà chúng ta tặng cho Tể Tể… bị trả về rồi.”

Hoắc Tư Cẩn nhất thời khó hiểu: “Trả về?”

Bách Minh Tư nhìn trang viên cổ tích tinh xảo đẹp đẽ và các loại châu báu, đồ trang sức, xe ô tô nhỏ vàng chói lọi mà nhíu mày.

“Danh mục quà tặng đã được đưa qua rồi nhưng cũng nhanh chóng bị trả lại, tất cả quà đều không bắt lửa nên có thể coi như là đã bị Địa Phủ từ chối nhận!”

Hoắc Tư Cẩn: “…”

“Vừa rồi ông nội đột nhiên dậy đi vệ sinh đã nói với em là sắp tới mấy cửa hàng bán đồ tang lễ sẽ làm ăn rất tốt, em đoán là Địa Phủ mới vừa đưa ra chính sách mới, có thể Tể Tể và cha của bé quá bận nên chưa nhìn rõ là ai tặng thì đã trực tiếp từ chối luôn rồi?”

Hoắc Tư Cẩn lập tức nói ra giấc mơ mà ba anh em nhà mình mơ thấy cùng lúc, Bách Minh Tư chợt hiểu ra.

“Vậy có lẽ em đã biết xảy ra chuyện gì rồi.”

Có lẽ là Tể Tể nhớ tới chuyện lần trước các anh trai bị dọa nên đã yêu cầu cư dân của Địa Phủ phải mặc quần áo chỉnh tề khi bước vào nhân gian, nếu không thì không được phép rời khỏi Địa Phủ nửa bước?

Lúc Bách Minh Tư còn đang suy đoán, Hoắc Tư Cẩn đã nhanh chóng nói tiếp.

“Tư Minh, nếu tiện thì…”

Cha và chú út của bọn họ bị ông nội gọi tới nhà cũ đến giờ vẫn chưa về, chủ nhân chính thức của trang viên bên kia chính là ba người bọn họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free